XtGem Forum catalog
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216215

Bình chọn: 7.5.00/10/1621 lượt.

ng trưng, Lâm Lang nhìn Nạp Lan Sơ Thần trong mắt lộ ra tia sáng lấp lánh rạng ngời, thanh lệ đạm mạc nhưng lại khiến kẻ khác không dám xem thường !

Nạp Lan Sơ Thần chạm phải ánh nhìn đầy thâm ý của Lâm Lang , trong phút chốc khẽ sửng sốt , nghe được câu hỏi của Lâm Lang, nàng vội thu hồi tâm thần cúi đầu đáp: “Vâng ! Thần nữ lấy tánh mạng đặt cược, đảm bảo an toàn cho Quý phi nương nương !”

Nạp Lan Sơ Thần cúi đầu, ánh sáng phức tạp được nàng ẩn sâu dưới đáy mắt ; trong lòng không tự chủ được dâng lên tia nặng nề : nữ tử trước mắt lại có thể giả trang không chê vào đâu được, từ hình dáng bên ngoài đến âm thanh cũng không có kẻ hở, thậm chí ngay cả hơi thở cũng làm cho nàng không thể nhận ra điều bất ổn, hơn nữa nhìn vào đôi mắt nàng, thế nhưng lại mang đến cho nàng loại cảm giác áp bức không dám nhìn gần , loại cảm giác uy nghi áp bức phát ra từ nữ tử càng khiến suy đoán của nàng càng thêm kiên định , người trước mắt tuyệt đối không phải là Diệp Cẩn Huyên, nhưng đến cùng có phải hay không. . . . . . . . . . . . . . . Còn nói không chính xác . . . . . . . . . . . . . Tâm tình tràn ngập kích động đồng thời trong lòng Nạp Lan Sơ Thần lại dâng lên nỗi thấp thỏm , người này nếu có thể che giấu đi hơi thở của mình làm nàng không thể phát hiện, chắc hẳn thuật pháp cao thâm, không biết chốc lát nữa mình có đủ sức . . . . . . . . . . . . . . . . .

Nạp Lan Sơ Thần tận lực xua đuổi cảm giác phân vân khó xử này, ngẩng đầu, nhìn về phía nữ tử đang chậm rãi đi về phía nàng : khóe môi nữ tử khẽ mỉm cười, đáy mắt cũng là một mảnh trong suốt tĩnh lặng, giống như biển xanh dưới ánh trăng mênh mông vô tận , bao la xa xăm , uy nghiêm cao quý !

Lâm Lang nếu đã đồng ý, Triệu Tễ cũng không tiện từ chối nữa, nhìn Lâm Lang từng bước một hướng dưới bậc thềm đi tới, trong mắt thoáng qua hàn quang hung ác nham hiểm, tức giận nắm chặt tay vịn trên ghế !

“Nạp Lan tiểu thư, xin mời !”

Nạp Lan Sơ Thần bị tiếng kêu khẽ của Lâm Lang làm bừng tỉnh, chợt hoàn hồn, lúc này mới phát giác bản thân thất thần, nàng nhoẻn miệng cười : “Vậy làm phiền Quý phi nương nương!”

Nói xong, nàng liền quay người , dắt cánh tay Lâm Lang bước vào vũ khúc, chân lướt như bay, thân hình nâng khỏi mặt đất, khó khăn lắm mới lùi lại được hơn chục mét, rơi xuống võ đài ở phía sau lưng. Tiếp đó, có người nâng ra một thanh bảo kiếm cổ xưa, Nạp Lan Sơ Thần nhận lấy, nâng lên cho mọi người ở dưới đài nhìn thấy.

Mọi người vừa thấy bảo kiếm, quả nhiên đã khiến bọn họ nhìn không chớp mắt, hoa văn đỏ sẫm cổ xưa trên vỏ kiếm dường như đã trải qua biến hóa của thời gian, dần mơ hồ không rõ, ở giữa đại điện huy hoàng rực rỡ rút kiếm ra càng có vẻ u ám tầm thường , không hề phát sáng rực rỡ, trân châu bảo thạch khảm trên binh khí so sánh với các loại kiếm khác, trên chuôi kiếm chỉ khảm hai viên ngọc lam, còn lại không trang trí gì, cũng không xứng với nơi thanh nhã !

Nạp Lan Sơ Thần vươn tay lướt nhẹ qua thân kiếm, tựa như đang vuốt ve bảo bối trân quý, mọi người thấy vậy, không khỏi cũng lắc đầu bật cười: không ngờ Nạp Lan gia đã sa sút đến tình trạng thảm hại như vậy , ngay cả một thanh kiếm trân quý cũng không lấy ra được !

Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người có khinh thường có đồng tình có chế giễu đồng loạt bắn về phía Nạp Lan Sơ Thần biểu diễn trên đài, mà Nạp Lan Sơ Thần không nhúc nhích chút nào, vẫn như cũ tỉ mỉ nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm nhưng dư quang cũng đang một mực chú ý thần sắc biến sắc hóa của Lâm Lang!

Lúc bảo kiếm được giơ lên trong nháy mắt, trong lòng Lâm Lang ầm ầm chấn động, đáy lòng trào lên một cổ bi thương bao la hùng vĩ rồi lại chuyển sang cảm giác vui sướng được trùng phùng sau thời gian xa cách, trong nháy mắt như có loại cảm nhận cùng cảnh ngộ thân kiếm truyền tới khí tức lạnh buốt, ánh mắt của nàng từng tấc vuốt ve hoa văn cổ xưa trên vỏ kiếm , những hoa văn này đã phai mờ không rõ, nhưng mỗi một vết tích cũng đã làm tâm linh nàng rung động sâu sắc, trên chuôi kiếm khảm hai viên ngọc lam chói sáng rực rỡ ở trong đại điện âm thầm tỏa ra ánh sáng thánh khiết mang đậm phong cách cổ xưa, giống như là người vệ sĩ trung thành thủ hộ bảo vật trong vỏ kiếm, so với những thứ vàng bạc châu ngọc hoa lệ, càng giống như người đẹp đã rửa hết phấn hoa (***) , lại giống như ẩn sĩ quy ẩn sơn lâm, trong vẻ đạm bạc tĩnh lặng lại lộ ra phong thái tao nhã cao quý ——

(*** ) nghĩa đen là rửa đi lớp hóa trang bên ngoài, nghĩa bóng là chỉ thoát đi hoàn cảnh bên ngoài

Trong lòng Lâm Lang dâng lên tình cảm quen thuộc không thể lý giải, trước mắt xẹt qua vô số cảnh tượng mơ hồ, cuối cùng hình ảnh dừng lại trên người vị nữ tử nghiêng người mà đứng , nữ tử vận váy dài hoa tiết đám mây màu hạnh , bên ngoài khoác áo choàng lông chồn màu bạc, tóc được búi cao , trâm ngọc cài suối tóc đen tuyền càng tôn lên dung nhan tuyệt thế của nữ tử, trong ánh mắt cơ trí trầm ổn lộ ra ý cười dịu dàng, giống như một khối ngọc sáng bóng lộ ra hào quang chói lọi !

Tiếp đó, hình ảnh chuyển một cái, sắc trời u tối kèm theo tiếng sấm rền vang, nữ tử một thân bạch y đôi mắt sáng lon