m phép đi !”
Ngay khi nữ tử xuất hiện, trái tim Lâm Lang dường như hơi hồi hộp một chút, nàng hướng về phía cả người nữ tử toàn sa y màu đen, chỉ cảm thấy trên thân nữ tử kia toát ra hơi thở quen thuộc, hoảng hốt cách thương hải tang điền [ 2 '> , lại hoảng hốt cách thời không vạn dặm, loại hơi thở này đã từng bầu bạn bên cạnh nàng !
[ 2 '> thế sự xoay vần
Vị nữ tử áo đen khẽ gật đầu, hướng Lâm Lang đi tới, nàng đi tới trước mặt Lâm Lang, cũng là cách mạng che mặt, dùng ánh mắt dịu dàng tỉ mỉ miêu tả gương mặt Lâm Lang, hồi lâu cũng không có động tác tiếp theo !
Lâm Lang không có né tránh, một đôi con ngươi trong suốt nhìn chằm chằm nữ tử áo đen, mang theo không hiểu cùng nghi hoặc : “Ngươi là ai?” Giờ khắc này, nàng không hề cảm nhận được địch ý trên người nữ tử áo đen !
Nữ tử áo đen không nghĩ tới nàng sẽ hỏi câu này, hơi sững sờ, vẫn là cười nói: “Ngươi một chút cũng không nhớ gì sao ? ”
Âm thanh nữ tử áo đen rất êm tai, mềm nhũn cũng không lộ vẻ nhu nhược, giống như một giọt nước rơi vào đáy lòng Lâm Lang, tạo nên tầng tầng sóng gợn, ngứa ngáy một chút, ấm áp, còn có một tình cảm quẩn quanh khó nói để cho nàng muốn nhích lại gần !
Cho nên, Lâm Lang cho dù trong lòng biết nữ tử trước mặt phải là kẻ địch của nàng, nhưng như cũ không nhịn được thành thành thật thật đáp: “Không nhớ . . . . . . . . . . . Có chuyện gì cần nhớ sao ?” Nàng biết nữ tử trước mặt tất nhiên biết tất cả về mình , nàng không cách nào gạt bỏ cảm giác ấm áp vui vẻ trong lòng trong nháy mắt đó, nàng nhớ tới buổi tối hôm trước cảm nhận được hơi thở của nữ tử này, nàng không nhịn được muốn khuyên nàng ta ——
“Ngươi ở đây trợ giúp U Minh sao ?”
Lời Lâm Lang vừa nói ra, đã cảm thấy ánh mắt nữ tử áo đen sau mạng che mặt lạnh đi rất nhiều!
Lâm Lang cảm khái lại không thể không nói: “Quanh thân cô nương tiên khí lượn lờ, chắc hẳn cũng không phải người bình thường, sao lại cam tâm hạ thấp mặt mũi để người sai sử ? Mà U Minh làm chuyện nghịch thiên, vốn là thiên địa không dung, cô nương làm việc cho hắn, chỉ sợ hậu quả không gánh nổi !”
“Lấy tu vi cô nương , đáng giá có cuộc sống tốt hơn !”
Nữ tử áo đen nghe được lời Lâm Lang, cũng là ha ha cười hai tiếng, trong âm thanh có không chút che giấu vẻ mất mát, lặng lẽ bã bất đắc dĩ thấp giọng nói : “A lang! Năm đó, ngươi tại sao tình nguyện hồn phi phách tán ?”
Âm thanh nữ tử áo đen cực thấp, Lâm Lang lại đứng rất gần nàng, vì vậy nghe được rất rõ ràng, nghe xong không khỏi toàn thân run lên, nhìn về phía nữ tử áo đen đột nhiên ánh mắt có chútphức tạp —— nàng biết rõ nữ tử áo đen này tất nhiên biết hết chuyện của mình, nhưng lại không nghĩ nàng ta lại biết rõ kiếp trước của mình, chẳng lẽ nữ tử áo đen này cũng là Thần Tiên ? Nàng lại vì U Minh không tiếc làm chuyện nghịch thiên, tiếp tục như vậy chẳng phải là —— trong lòng Lâm Lang không tự chủ dâng lên lo lắng !
Lâm Lang vừa định lên tiếng khuyên nữa, không đợi nàng mở miệng , nữ tử áo đen lập tức điều chỉnh tốt tâm tình, âm thanh nhu hòa lại đầy kiên định vang lên: “Không nên nói nữa! trong lòng bổn cung tự có tính toán!”
Nữ tử áo đen nói xong, giương một tay lên, một vệt kim quang bắn về phía trên mặt Lâm Lang, trực giác Lâm Lang mách bảo trên mặt nàng đang phát sinh biến hóa, nhưng cũng không thể làm gì, chỉ “Ha ha” cười lạnh hai tiếng, chỉ vào nữ tử đối diện dung mạo giống mình như đúc nói: “Ngươi đem ta biến thành bộ dáng nào ? Nàng sao ?”
Nữ tử áo đen không để ý đến Lâm Lang, hướng Triệu Tễ nói: “Nàng hiện tại cùng người phàm không khác, mọi chuyện còn lại ngươi tự giải quyết !” Nói xong, không đợi Triệu Tễ đáp lời, lắc mình liền biến mất ở trong phòng!
Lâm Lang quay đầu lại thấy Triệu Tễ dùng ánh mắt hứng thú dạt dào nhìn nàng, lạnh lùng nói: “Ngươi nghĩ có thể lừa hắn ?”
Triệu Tễ hí mắt cười tà mị: “Thế nào? Không được sao? Trẫm đã nói , trẫm bây giờ đã có năng lực cùng Quân Thương đối kháng, nàng trở thành hoàng hậu của trẫm, để cho nàng làm Thành chủ phu nhân của Quân Thương , không phải rất tốt ?”
Lâm Lang lúc này đã đoán được nữ tử có khuôn mặt giống mình chính là Diệp Cẩn Huyên, nàng cười lạnh hai tiếng: “Bản tiểu thư còn tưởng rằng hai vị tình cảm bền chặt đến chết cũng không đổi, kiên trinh bất khuất ! Thì ra , lại mỏng manh tầm thường như vậy. . . . . . . . . . . . . quả thật là vững chắc không thể gảy đấy !”
Nếu Triệu Tễ đã biết mình chính là Tạ Hoằng Thanh, vậy nàng cũng không cần giấu giếm, chỉ là hiện nay dưới tình huống này, bởi vì có Quân Thương nên nàng đã dần tiêu tán hận ý với hắn nhưng hiện tại hành vi tiểu nhân của Triệu Tễ làm khơi dậy sự chán ghét của nàng càng sâu hơn, nói chuyện không khỏi đề cao mấy phần !
Diệp Cẩn Huyên nghe vậy, con ngươi nhanh chóng quét qua Triệu Tễ, đáy mắt thoáng qua âm độc, rất nhanh sau đó cúi đầu, trong lòng âm thầm tính toán: Triệu Tễ chính là một con sói đội lốt cừu, đã từng nhu tình mật ý đều bởi vì phụ thân đối với hắn còn chỗ hữu dụng, còn có thể trợ giúp hắn vững vàng ngôi lên đế vị , hôm nay nàng đã trở nên vô dụng , liền bị hắn đá văng đi giống như vứt rác . . . . .