Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216811

Bình chọn: 8.00/10/1681 lượt.

ng có, không có gì !”

Tiếp theo hốt hoảng xoa xoa nước mắt: “Chúng ta tới nhanh đi! Đến trễ …..nương nương. . . . . . Nương nương sẽ không vui !”

Lâm Lang nhìn vẻ mặt nàng hoảng loạn lo âu, trong đầu chợt hiện lên vẻ thông suốt, nàng nhanh chóng tiến lên, kéo cao ống tay áo tiểu cung nữ : nương theo tia sáng của ánh trăng thấy rõ trên cánh tay tiểu cung nữ hiện đầy vết thương xanh xanh tím tím , vết thương có dao găm vết cắt, có dấu vết roi quất , cũng có lửa đốt !

Thế nhưng tương tự như đêm hôm đó ở lãnh cung gặp phải trên vai Lý Nguyên Dịch khiêng một nữ tử người lộ ra chằng chịt vết thương trên chân không phân cao thấp. . . . . . . . . . . . Còn có ngày đó ở Chức Ngọc phường, vết thương trên cánh tay Diệp Cẩn Huyên. . . . . . . . . . .

Lâm Lang đột nhiên trừng lớn đôi mắt, ánh sáng u lãnh ở trong mắt bắn ra tia lửa khiếp người !

Tiểu cung nữ thấy bộ dáng lạnh lẽo của Lâm Lang, khóc lui về sau hai bước, bước chân lảo đảo như muốn chạy đi.

Lâm Lang thở dài nói: “Ngươi bỏ đi làm thế nào ăn nói với Triệu Tễ ?”

Tiểu cung nữ nghe nàng nói thế cả người nhất thời sửng sốt, nâng lên một đôi mắt đẫm lệ, đáng thương nhìn Lâm Lang, vẻ mặt ngốc lăng không dám tin !

Lâm Lang tiến lên hai bước: “Còn không mau dẫn đường ?”

Chương 77: Hư Tình Giả Ý ?

Hoàng hôn buông xuống từng làn gió mát xào xạc thổi cành lá đung đưa, những chiếc lá còn sót lại vẫn vang lên rì rào, cùng với tiếng nhánh cây bị gãy trong bầu trời đêm yên tĩnh chấn động màng nhĩ người ta, hai bên đường những cọng cỏ khô cong lên, dưới ánh trăng ảm đạm, âm u trong bóng đêm của khu vườn ngự uyển phụ trợ càng làm nổi bật lên cảnh đêm đầy lạnh lẽo !

Trước cửa Cảnh Dương cung đặt hai con sư tử đá khổng lồ, trong bóng tối âm trầm giống như thân hình dã thú đáng sợ, trên đầu cửa hai bên treo đèn lồng màu trắng bị gió đêm thổi lung la lung lay, nương theo ánh sáng chập chờn soi sáng trên đầu cửa là ba chữ to khảm vàng kim nhưng lại nhuốm màu sắc xám xịt——” Cảnh Dương cung ” .

Cửa lớn Cảnh Dương cung khép kín, dưới nền đất phủ đầy lá rụng , vườn ngự uyển mang cảnh sắc xơ xác tiêu điều căn bản không giống cảnh phong quang vô hạn của nữ nhân được Hoàng đế sủng ái, Lâm Lang nhìn bước chân hốt hoảng tiểu cung nữ đi phía trước, trong lòng vô cùng cảnh giác. Nàng theo tiểu cung nữ chậm rãi bước lên bậc thang Cảnh Dương cung .

Cánh tay trắng nõn mảnh khảnh của tiểu cung nữ nâng lên, nắm vòng cửa nặng nề làm bằng đồng gõ lên cửa , tiếng va chạm nặng nề kèm theo âm thanh run run của tiểu cung nữ phiêu tán trong không khí: “Mở cửa nhanh! Mau đi thông báo nương nương, nhị tiểu thư đã đến!”

Tiểu cung nữ kêu xong hai tiếng, đại môn mở ra một khe hở, hé ra khuôn mặt thô tục của tên thái giám, thái giám lấy tay xoa xoa đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, nhìn về phía tiểu cung nữ, ánh mắt đột nhiên tỉnh táo, vội mở cửa, cười khách sáo hướng tiểu cung nữ nói: “Bình nhi cô nương đã trở lại, mau vào đi thôi! Nương nương đang chờ !”

Bình nhi vội đáp ứng một tiếng, đối với Lâm Lang sau lưng khom lưng làm tư thế mời nói : “Xin mời!” Lúc này mới vội vã mang theo Lâm Lang tiến vào trong !

Khuôn mặt hèn mọn của tên thái giám thấy thần sắc Lâm Lang trấn định không xao động ở trước mặt lướt qua, đột nhiên kinh ngạc trừng lớn hai mắt , thẳng tắp đuổi theo bóng dáng Lâm Lang dần biến mất sau bức tường phù điêu mới hoàn hồn trở lại nhéo chính mình một cái, tiếp theo “Ai da” một tiếng nói: “Ta đây không phải đang nằm mơ chứ !” Vừa nhìn về phía phương hướng Lâm Lang biến mất rồi thở dài thật sâu nói, “Thật là đẹp tựa như tiên nữ giáng trần !”

Lâm Lang theo Bình nhi lướt qua bức bình phong khắc hình phượng hoàng, thẳng tắp hướng chánh điện Cảnh Dương cung !

Cảnh Dương cung ở vị trí hẻo lánh, nhưng là cung điện của sủng phi Cảnh đế tiền triều, mặc dù trải qua hai triều, hoang tàng rất nhiều, nhưng nội tình vẫn còn , trước cửa là bãi đất trống rộng rãi, những luống hoa trải dài khắp mọi nơi, các cột trụ trong cung được chạm trổ từ những thợ thủ công danh tiếng đương thời, chăm chú nhìn kỹ, ngay cả Cam Lộ điện của hoàng hậu cũng chỉ có thể cam bái hạ phong!

Lúc này giữa Thiên Điện bao trùm một mảnh đen kịt, chỉ có trong chánh điện lộ ra vầng sáng, mái hiên cong cong treo một dãy đèn lồng bị gió đêm thổi qua liền thi nhau đong đưa, ánh nền lập lòe lúc sáng lúc tối lộ ra một cỗ không khí quỷ dị lành lạnh !

Lâm Lang theo tiểu cung nữ gọi là Bình nhi bước vào chánh điện, trong điện ngọn đèn dầu bùng lên ánh lửa sáng ngời, bàn ghế đều được làm từ gỗ tử đàn thượng hạng , nhưng lại phủ đầy bụi bặm, không phân biệt được đâu là làm bằng gỗ toan chi [ 1 '> hay gỗ hoàng hoa lê [ 2 '> , trên nền đất là tấm thảm dày, bởi vì rất cổ xưa nên trên mặt thảm ngoài bụi bặm còn có những sợi lông bị tróc ra !

[ 1 '> gỗ Toan Chi lại chia làm hồng Toan Chi và hắc Toan Chi, trước mắt mấy cái ghế này nguyên liệu là gỗ hồng Toan Chi, gỗ hồng Toan Chi thường gặp nhiều trong nước. Loại gỗ này cũng được xưng là gỗ lim cổ, phần lớn là từ những quốc gia Đông Nam á nhập khấu mà đến , đặc biệt là Miến Điện rất thịnh sả


Teya Salat