nhưng nha đầu ngốc lại luôn hy vọng từ trong thế giới lạnh nhạt ấy có thể tìm được một tia ấm áp !
Ngàn năm qua đi, hắn rốt cuộc hiểu rõ khi đó nàng tại sao lại làm ra hành động quyết tâm cùng dũng khí kia mà không hề hối hận, bởi vì đó là ý nghĩa trong lòng nàng , cho tới giờ cùng người khác bất đồng, không cần theo đuổi vinh hoa phú quý , địa vị cao cao tại thượng, không mưu cầu trường sinh bất tử , không quan tu luyện tâm cảnh giới tối cao của Tiên thuật , mà thoát khỏi mọi gò bó kiềm hãm trên Thiên đình cùng thiên địa tồn tại, nàng muốn, cũng chỉ là một phần chân tình ấm áp, thật lòng thật dạ , vì phần tình cảm; tâm tư này, nàng không tiếc đánh đổi bằng sinh mệnh !
Trong lòng Lâm Lang tràn ngập cảm động, ngẩng đầu nhìn sườn mặt kiên nghị của Quân Thương, khẽ cười cười, hai mắt lòe lòe tỏa sáng nói: “Chúng ta trở về thành đi ! Mấy ngày không về, ta rất nhớ mẫu thân !” Nghĩ đến ánh mắt Lăng phu nhân ân cần cùng lo lắng, trong nội tâm Lâm Lang trào lên một dòng nước ấm, có chút không kịp chờ muốn gặp nàng !
Tiểu Hắc Tiểu Bạch đi trước một bước, Lâm Lang đem chén bát trên bàn thu dọn xong, đợi nàng cùng Quân Thương sóng vai ra ngoài, trước cửa đã đỗ một chiếc xe ngựa đỏ sậm bên ngoài phủ một lớp rèm che bằng tơ lụa thượng hạng, trên xe không có ký hiệu, cũng không có trang hoàng trang sức rườm rà, nhưng thoạt nhìn lại thập phần trang trọng, hiển lộ khí thế bất phàm.
Lâm Lang cùng Quân Thương lên xe ngựa, Tiểu Hắc Tiểu Bạch vội vàng đánh xe một đường trở về Ngọc Lâm uyển.
Tiểu Hắc Tiểu Bạch điều khiển xe ngựa phi nhanh nhưng vô cùng vững vàng, Lâm Lang nghiêng người sang một bên, dựa vào đầu vai Quân Thương khẽ ngửa đầu híp mắt hỏi: ” Chủ nhân trạch viện bỏ hoang trước kia là ai ?” Mấy ngày nay lúc đầu thầm nghĩ nhân cơ hội hỏi Quân Thương một số chuyện, sau đó tâm tình xuống thấp, bị nàng hoàn toàn bỏ quên .
Lâm Lang tiếc nuối lắc đầu, cổ nhân nói quả nhiên không sai ! Thật là ” Sinh vu ưu hoạn, tử vu an nhạc ” !
[ 1 '> thời loạn thì sống , an nhàn nhiều quá thì chết ,đây là 1 câu nói của Mạnh Tử
Quân Thương vươn tay ôm nàng, chỉnh tư thế thay Lâm Lang tìm chỗ thoải mái để nàng dựa vào, trầm giọng nói: ” Chủ nhân trước đây là Hàn vương !”
Lâm Lang khẽ cười một tiếng, ở trong lòng hắn ngẩng đầu lên , nói: ” Hàn vương thật là hồ đồ ! Vừa không con nối dõi còn hao hết tâm tư bày thế cục như vậy, trái lại còn liên lụy tánh mạng bản thân !” Hàn vương cuối cùng bởi vì mưu phản bị giết, không thể không nói đây cũng là nguyên nhân phát sinh !
Quân Thương cúi đầu nhìn nàng, mâu quang sâu thẳm , đuôi lông mày khẽ nhướng lên, hỏi “Làm sao nàng biết hắn không có con cháu?” Tiếp theo không đợi Lâm Lang trả lời, lại nói, ” Tuy hành động Hàn vương được xem là hành vi nghịch thiên, nhưng cũng coi như đạt thành tâm nguyện rồi, chỉ là thế sự ccuối cùng phải quy về chính đạo !”
Lâm Lang nghe nói cả kinh, đột nhiên nhìn về phía Quân Thương: “Chẳng lẽ. . . . . . . . . . . . ”
Quân Thương khẽ gật đầu: “Không sai ! Mẫu thân Minh phi của Triệu Tễ năm đó là mỹ nhân đệ nhất kinh đô, trước khi tiến cung đã sớm cùng Hàn vương xảy ra quan hệ, kết quả là có thai ngoài ý muốn, tiên đế cũng không biết chuyện, sau khi sinh hạ Triệu Tễ, dung mạo tuyệt trần ẩn ẩn âm nhu chi khí ( mang nét nữ tính ) , tướng mạo cùng Hàn vương phần lớn tương tự, cho nên lúc đó trong triều có người từng nói bề ngoài Triệu Tễ rất giống Hàn vương, tiên đế cũng không thể khẳng định, cho nên sau đó số lần Minh phi được ân sủng ngày càng ít thì Triệu Tễ cũng chỉ có thể mang một danh hào Tề vương cao quý nhưng bên trong không có thực quyền !”
Lâm Lang hơi khiếp sợ, sau đó vẻ mặt đã khôi phục như thường, nàng vừa nghe một chuyện bí mật của hoàng gia đi ! Xem ra bên ngoài đồn Hàn vương cả đời chưa lập gia thất , chứng tỏ bí mật này được che giấu vô cùng kín kẽ !
Xe ngựa dừng lại ở trước cửa Ngọc Lâm uyển, dẫn đầu bước xuống một vị nam tử hắc y cao lớn khí phách, tiếp đó màn che được vén lên, đưa ra một cánh tay ngọc thon dài, thiếu nữ y phục xanh biếc thân hình duyên dáng yêu kiều khom lưng bước ra, cùng nam tử hắc y bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người ẩn chứa nhu tình mật ý bắt đầu khởi động, chính xác là ghen chết người khác !
Hai nha đầu Thanh Y Tử Y đã sớm nhận được tin tức chờ ở ngoài cửa, lúc này thấy Lâm Lang cùng Quân Thương cùng nhau xuống xe, mọi người vội tiến lên đón chào, sau đó, một đường cười cười nói nói hướng bên trong Ngọc Lâm uyển đi tới.
Lâm Lang cùng Quân Thương đi đầu, phía sau đi Thanh Y Tử Y cùng Tiểu Hắc Tiểu Bạch theo sát, đoàn người chậm rãi đi qua sân nhỏ hướng Xuân Huyên đường Lăng phu nhân đi tới !
Lâm Lang mấy ngày nay không trở lại, nhìn cảnh vật trong viện chỉ cảm thấy thân thiết, không khỏi đầy mặt nụ cười hỏi “Ta không ở nơi đây vài ngày, thân thể phu nhân vẫn tốt chứ ?”
Tử Y nghe hỏi, cũng là đầy mặt nụ cười bẩm báo : “Tất cả đều tốt! Chính là thường xuyên nhắc đến tiểu thư, lúc này đang cùng với Quách đại nhân hàn huyên !”
Lâm Lang nghe xong ngược lại sửng sốt: “Quách đại nhân tới sao?” Ngày đó nàng sai Thanh Y