Quán cà phê XY

Quán cà phê XY

Tác giả: Bình Quả Thụ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323341

Bình chọn: 8.00/10/334 lượt.

?”

Bàn tiệc vừa rồi còn ồn ào náo nhiệt, lúc này hình như im lặng hẳn đi.

Kiến trúc sư lãnh đạm nói: “Nó đến nơi nó nên ở lại rồi”.

Nghiêm Mục cười một chút, không nói gì nữa.

Ông chủ nhất thời có cảm giác vô cùng khó diễn tả. Trong một vài khoảnh khắc, con người ta thường rất mẫn cảm. Chỉ mấy chữ bình thường chẳng có gì đặc biệt nhưng ông chủ lại nghe ra được mùi vị khác thường.

Cậu không nhịn được mà lén nhìn sang kiến trúc sư bên cạnh, người đó vẫn đang rất chuyên tâm chiến đấu với cái đùi dê. Miếng sụn trên đó có vẻ to, anh ta dường như chẳng biết làm thế nào, thử đến vài lần, thật sự không làm gì được nữa thì mới chuyển sang tấn công hết chỗ thịt bên trên, sau đó mặt mày đau khổ vứt nó sang bát đựng xương.

Ông chủ bật cười thành tiếng. Một kiến trúc sư thế này là lần đầu tiên ông chủ được thấy. Có điều, kết quả của việc không tập trung ăn uống là ông chủ làm đổ một cốc rượu, làm cho rượu rớt đầy lên người, cậu đành phải vào nhà vệ sinh rửa qua một chút.

Đến lúc trở lại thì đã thấy Nghiêm Mục khoanh tay, dựa người vào bức tường trước cửa phòng của bọn họ. Nghiêm Mục nhìn cậu, huýt sáo một tiếng, nói: “Đồng hồ của cậu thật đẹp”.

Ông chủ dừng bước, yên lặng nhìn cậu ta, không nói câu nào.

Nghiêm Mục vẫn tiếp tục tự biên tự diễn: “Thế nào? Anh ấy rất tốt đúng không? Nhìn thì có vẻ nghiêm túc, thật ra lại rất dễ gần…”.

Cậu ta hơi hạ mắt xuống, âm thanh trở nên nhẹ hơn: ”Dịu dàng, chu đáo, lúc cười lên thì vô cùng đẹp mắt, đúng không?”.

“Thế rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?”, khẩu khí của ông chủ có phần lạnh lẽo.

Nghiêm Mục nhún vai: “Chẳng có gì, chỉ là cảm khái chút thôi. Đúng rồi, dạo này anh ấy vẫn tăng ca liên miên đúng không? Tôi vẫn luôn cho rằng…”.

Ông chủ ngắt lời cậu ta: “Nói thật, anh ta như thế nào thì cũng chẳng quan hệ gì đến tôi. Hơn nữa tôi thật sự không có hứng thú với những thứ cậu đang nói, sao cậu không tìm một thính giả khác đi?”.

Nghiêm Mục: “Vội gì chứ, tôi còn chưa nói hết mà. Tôi cứ luôn cho rằng chẳng ai có thể từ chối anh ấy, bất kể là phụ nữ hay… đàn ông. Cậu nói có đúng không?”.

Két.

Cửa mở ra, kiến trúc sư mặt đầy ngạc nhiên xuất hiện ở cửa: “Hai người đứng đây làm gì thế? Tôi chuẩn bị đi lấy thêm rượu đây”.

Nghiêm Mục cười nói: “Không có gì, đang nói chuyện về anh thôi”.

Kiến trúc sư cũng cười, nhìn ông chủ hỏi: “Thật à? Về chuyện gì thế?”.

Ông chủ không trả lời.

Chẳng biết tại sao, khuôn mặt đầy nét cười của kiến trúc sư lại khiến ông chủ cảm thấy tức giận. Cảnh vừa rồi thật quá giống với mấy cảnh tình cũ tình mới tranh chấp, ghen tỵ lẫn nhau thường thấy trong mấy bộ phim truyền hình.

Nhưng, dựa vào đâu chứ?

Nghiêm Mục có phải là tình cũ không thì cậu không biết, còn bản thân cậu, cậu có phải là tình mới không?

Trừ lời tỏ tình lập lờ nước đôi đó, giữa hai người họ dường như chẳng có bất kỳ lời hứa hẹn hay thứ gì giống với một cặp tình nhân cả. Đã như vậy, dựa vào cái gì mà cậu lại phải đứng đây nghe những lời cậu không muốn nghe?

Toàn bộ những lời nói khó chịu đó đều bắt

Ông chủ và kiến trúc sư – Phần 3 (Hết)

U

Kiến trúc sư cũng không biết bản thân đã thích ông chủ từ lúc nào, đợi đến khi anh nhận ra sự thật này thì bản thân mỗi tối đều đã ngồi trong quán cà phê rồi.

Thích điều gì ở cậu ấy? Kiến trúc sư cũng không nói rõ được.

Nếu cứ nhất định muốn biết thì chắc có lẽ đó là “cảm giác”.

Trên đời này có rất nhiều việc đều không thể giải thích được như thế:

Rất nhiều người nỗ lực cố gắng cả đời vẫn chẳng thể tìm thấy người mà mình thực sự yêu tha thiết.

Lại có rất nhiều người chỉ cần hơi ngẩng đầu lên là đã có thể gặp được hạnh phúc của đời mình rồi.

Đây có lẽ là vận may.

Kiến trúc sư cảm thấy, chắc bản thân anh thuộc vào loại người có vận may khá tốt, mặc dù anh chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Nói thật ra thì anh thậm chí chưa từng nghĩ bản thân sẽ có tình cảm yêu đương như người bình thường bởi thời gian của anh hầu hết đã bị công việc chiếm sạch, tạo thành một vòng tròn chật hẹp, lại cũng không thích giao thiệp xã hội. Tuy cũng có những người bày tỏ với kiến trúc sư nhưng đều bị anh từ chối hết.

Bao gồm cả Nghiêm Mục.

Thật ra lúc Nghiêm Mục tỏ tình, kiến trúc sư cảm thấy thật kỳ quặc. Anh bị một người đàn ông tỏ tình, ấy vậy mà không hề có cảm giác ghê tởm, ngược lại còn thấy hơi vui. Anh từ chối là bởi anh chỉ coi cậu ấy là bạn bè, nhưng về mặt tâm lý mà nói, anh không hề bài xích việc yêu một người con trai.

Lúc anh nhận ra điều này, lại nhớ tới việc bản thân trong nhiều phương diện dường như có vẻ chú ý đến đàn ông nhiều hơn phụ nữ, có những chuyện, tự bản thân có thể hiểu ra được.

Anh thích đàn ông.

Kiến trúc sư sau khi giãy giụa một lúc thì cuối cùng có thể thản nhiên chấp nhận. Chuyện này cũng chẳng có gì to tát, nữ cũng được mà nam cũng xong, nói tóm lại thật ra cũng chỉ là một chuyện vô cùng đơn giản: Gặp gỡ ai, sau đó yêu người đó, chỉ có thế thôi.

Mà hiện giờ, anh gặp được ông chủ. Kiến trúc sư phát hiện bản thân đột nhiên thích thêm rất nhiều việc:

Anh thích nghe cậu nói luyên thuyên mãi không dứt về những chuyện vụ


Snack's 1967