Snack's 1967
Quán cà phê XY

Quán cà phê XY

Tác giả: Bình Quả Thụ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323372

Bình chọn: 9.5.00/10/337 lượt.

ó cách nào làm chúng mọc lại à?”.

Ông chủ: “…”.

Ông chủ nghĩ một lúc, cúi đầu nhẹ nhàng thổi thổi vào những cái lá bị cắt đó, nói: “Vậy để tôi thổi một chút, thổi một chút sẽ không sao nữa đâu”.

Kiến trúc sư nhìn ông chủ đầy kinh ngạc.

Lúc này ông chủ mới chợt nhận ra hành động vừa rồi của mình rốt cuộc là ngốc nghếch đến cỡ nào, thật sự là quá mức ấu trĩ! Mặt cậu bắt đầy nóng lên, cảm thấy mình phải giải thích một chút.

Có điều, giải thích thế nào bây giờ?

Nói là, anh bảo “đến cậu cũng” làm tôi phổng mũi rồi sao?

Nói là, trông anh có vẻ buồn nên tôi muốn an ủi anh một chút à?

Hình như nói gì cũng không ổn, thế là ông chủ quyết định đỏ mặt đứng im, không thốt tiếng nào.

Chín giờ sáng, ánh nắng mùa xuân dịu dàng rải những vệt nắng xuống mặt đất, mang theo cả những âm thanh xao động của cuộc sống hằng ngày tiến vào quán cà phê nho nhỏ: tiếng bước chân, tiếng nói chuyện, tiếng bánh xe ô tô chạy trên mặt đường, tiếng chim kêu, còn có tiếng hát ê a vang lên từ đài radio của nhà ai đó…

Ừm, nghe kỹ thì, còn có cả âm thanh của sự đâm chồi nảy lộc.

O

Đã là lần thứ ba trong ngày ông chủ bỏ máy tính trên tay xuống rồi. Cậu không thể tập trung tinh thần được, mà đầu sỏ gây nên chuyện này thì còn ai khác ngoài kiến trúc sư.

Cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, ông chủ thấy quan hệ giữa mình và kiến trúc sư dường như có hơi… mờ ám. Chuyện này khiến tâm thần cậu bất ổn, thậm chí còn nhớ lại những chuyện trước kia.

Không sai, ông chủ là người đồng tính, hơn nữa trước đây rất lâu cũng từng có bạn trai.

Giống như mấy quyển tiểu thuyết tình tiết trăm năm như một, chẳng có tý sáng tạo nào viết, bọn họ cũng từng một thời yêu đương oanh liệt, ông chủ còn không ngại vì người mình yêu mà thú nhận với gia đình chuyện mình đồng tính, đến cuối cùng còn làm đến mức cắt đứt quan hệ với người nhà. Nhưng cậu không hối hận, ông chủ cho rằng tình yêu giữa hai người bọn họ dũng cảm và đẹp đẽ như thế, không có gì quan trọng hơn là hai người cùng yêu thương nhau cả.

Đáng tiếc, xuất diễn này của bọn họ, đến cuối cùng vẫn không thắng nổi hiện thực: Người cậu yêu đã về quê cưới vợ sinh con; còn ông chủ thì mở một quán cà phê.

Anh là anh, tôi là tôi, bọn họ mỗi người lại quay lại quỹ đạo của riêng mình, dường như cuộc sống vốn phải như vậy. Những việc trước đây xảy ra tất cả chỉ là một sai lầm mà thôi. Có điều ông chủ hiểu rõ, bản thân đã chẳng thể quay đầu lại nữa rồi.

Theo lý mà nói, ông chủ không phải loại người suy nghĩ cố chấp, bảo thủ, quá khứ dù sao cũng đã xảy ra, từ sớm cậu đã nên tìm một tình yêu mới. Chỉ là nam nữ tìm được một người đôi bên vừa ý lẫn nhau, nguyện ở bên nhau đã rất khó khăn rồi, nói gì đến đồng tính như cậu.

Ông chủ lại là một người rất kiêu ngạo, về phương diện tình cảm tuyệt đối không chọn bừa, bởi vậy cậu luôn cho rằng, có khi đến tận lúc già rồi cậu vẫn sẽ một mình, cứ thế mà sống qua hết cuộc đời này thôi. Từ sớm cậu đã chuẩn bị tâm lý cho việc đó rồi.

Thế nhưng bây giờ, cậu lại gặp kiến trúc sư.

Rõ ràng hai người chẳng hiểu gì về nhau nhưng lại cứ như đã quên biết từ lâu lắm rồi vậy.

Mỗi buổi tối kiến trúc sư đều sẽ có mặt ở quán cà phê, bất kể gió mưa. Phần lớn thời gian, hai người ai làm việc nấy, đôi lúc ngẩng đầu nhìn về phía anh ta thì phát hiện anh ta cũng đang nhìn cậu. Lúc ấy, người kia sẽ cười nhẹ, sau đó khóe môi cong lên giống như một vầng trăng khuyết nho nhỏ.

Không biết bao nhiêu là ông chủ đã muốn đem vầng trăng đó hái xuống, nuốt luôn vào bụng.

Ý nghĩ đó càng lúc càng trở nên mãnh liệt hơn.

P

Kiến trúc sư cảm thấy hôm nay ông chủ có gì đó không ổn.

Cả buổi tối, cậu chẳng nói lấy một lời, cứ cắm đầu làm việc. Mặc dù trước đây cũng có đôi lúc như thế, nhưng kiến trúc sư vẫn nhận ra được hôm nay có gì đó rất khác.

Đến lúc tính tiền, ông chủ cũng chẳng ừ hữ lấy một tiếng, thậm chí còn không thèm liếc kiến trúc sư một cái. Đến đây thì kiến trúc sư đã nhìn không nổi, mở miệng hỏi: “Cậu sao thế?”.

Ông chủ ngẩng đầu lên, bộ dạng có chút kỳ quái nhìn kiến trúc sư: “Hôm qua tôi có một giấc mơ, mơ thấy anh”.

Kiến trúc sư bật cười: “Thế à? Mơ thấy gì?”.

Ông chủ trầm mặc một lúc, nói: “Tôi mơ thấy chúng ta hẹn nhau đến bể bơi chơi. Trước bể bơi có một cái ghế dài, tôi đến trước nên ngồi xuống đó đợi, đợi hoài đợi mãi, đợi đến lúc trời tối đen rồi mà vẫn chưa thấy anh đâu”.

Kiến trúc sư ngẩn ra, anh hoàn toàn không đoán được là loại giấc mơ như thế.

Ông chủ thấy đối phương như thế thì cười: “Đây là một giấc mơ thôi, đừng xem là thật. Có điều nếu anh muốn bồi thường thì tôi cũng không ngại đâu, hoan nghênh nhân viên của anh ngày ngày đến đây làm khách”.

Kiến trúc sư cúi đầu cười một tiếng, không nói gì, cũng chẳng rời đi, dường như đang nghĩ ngợi chuyện gì đó.

Ông chủ nhìn người trước mặt, cắn cắn môi, cuối cùng mở miệng: “Anh… cuối tuần có rảnh không?”.

Kiến trúc sư giật mình ngẩng lên, nghi hoặc nhìn ông chủ.

Ông chủ tỏ vẻ thờ ơ cúi xuống ấn số vào máy tính: “Ừm, ý tôi là… Gần đây ở trung tâm triển lãm quốc gia có một cuộc triển lãm về các sản phẩm thủy tinh, tôi rất thích, ch