. Chín giờ vào làm thì tám giờ anh đã ở trong phòng làm việc rồi.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, nút cổ áo và tay áo đều cài kín mít, bên ngoài là một cái áo vest màu tối, trên cổ thắt một cái cà vạt màu đỏ sậm.
Kiến trúc sư đan hai tay vào nhau, ngồi vô cùng nghiêm chỉnh ở bàn làm việc.
Thư ký đến nơi thấy sếp mình như thế thì giật nảy người: Đã lâu lắm không thấy Tổng giám đốc nghiêm túc như thế này rồi!
Thư ký e dè hỏi: “Tổng giám đốc Kỷ, hôm nay có phải có hạng mục nào cần đàm phán không?”.
Kiến trúc sư gật đầu: “Đúng thế, là một hạng mục rất quan trọng”.
Một hạng mục liên quan đến đại sự cả đời.
Thực ra kiến trúc sư đã dựa theo những ý kiến được đưa ra vào buổi họp lần trước, tham khảo không ít các đoạn phim tình yêu kinh điển, còn kết hợp với các đặc điểm tính cách của bản thân để nghiên cứu xem làm thế nào để có thể tỏ tình lần nữa. Thậm chí anh còn nghĩ xong cả cách đối phó với những câu trả lời của đối phương luôn rồi.
Anh chuẩn bị đã mấy ngày nhưng vẫn không có cách nào yên tâm được. Đây có lẽ chính là thứ được gọi là “sự tra tấn ngọt ngào” chăng?
Cuộc đời của con người, dường như nhất định phải trải qua thứ cảm giác vừa khẩn trương lại vừa bất an này thì mới có thể trở nên trọn vẹn.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc tan làm, kiến trúc sư cố gắng tỏ ra bình thường như trước, điềm tĩnh bước vào quán cà phê. Lúc này ông chủ đang dọn bàn. Kiến trúc sư đi đến trước mặt cậu, nói: “Tủ lạnh ở nhà bị hỏng nhưng bên trong vẫn còn ít đồ ăn, tôi đã đem đến đây hết cả. Bữa tối làm rồi ăn luôn ở đây nhé”.
Ông chủ dường như chẳng bất ngờ gì với sự xuất hiện của anh, chỉ gật đầu đáp: “Được thôi”.
Trong quán cà phê có một phòng bếp nhỏ khá tiện lợi, bữa trưa và bữa tối của ông chủ đều giải quyết ở đó.
Kiến trúc sư ngồi trước bàn ăn nhặt đậu tương, ông chủ dọn dẹp bên ngoài xong thì ngồi xuống trước mặt anh, cầm máy tính bắt đầu tính toán sổ sách, vừa tính toán vừa nói luyên thuyên mãi không thôi:
Rau cải lại tăng thêm năm hào rồi;
Có một vị khách đến quán làm vỡ mất một chiếc cốc thủy tinh;
Tiệm bánh bao mới mở cửa ở ngã tư đem tặng một phiếu ưu đãi;
…
Kiến trúc sư nhặt đậu xong thì vào bếp rửa qua, quay lại vẫn thấy ông chỉ đang tính toán.
Kiến trúc sư nhìn cậu một cái: “Này!”.
Ông chủ còn chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Làm gì thế?”.
Kiến trúc sư: “Tôi có nhà, có xe, còn có cả một công ty”.
Ông chủ gật gật đầu: “Đúng thế, kiến trúc sư nổi tiếng mà có từng đó cũng không kiếm được thì còn làm ăn cái gì”.
Kiến trúc sư: “Tôi thật sư rất giàu”.
Ông chủ: “Xin chào người giàu, tạm biệt người giàu”.
Kiến trúc sư: “Bởi vậy…”.
Ông chủ: “Bởi vậy?”.
Trước mặt ông chủ xuất hiện một bát thủy tinh trong suốt bên trong đựng đầy đậu tương, trên cùng là một miếng cà rốt được khắc thành hình chữ “yêu”.
Cậu ngẩng đầu lên.
Kiến trúc sư nhìn cậu, có hơi căng thẳng:
“Bởi vậy, cậu có muốn ở bên tôi không?”
Y
Cách tỏ tình thế này là do anh ta xem cả đống phim hôm trước mà nghĩ ra sao?
Bát thủy tinh trong suốt, hạt đậu tương màu xanh lá, cà rốt màu cam, quả không hổ danh là kiến trúc sư, nhìn cũng rất thuận mắt.
Có điều nếu chỉ nghe mỗi lời anh nói thì người không hiểu chuyện có lẽ sẽ cho rằng kiến trúc sư muốn dùng tiền tài để dụ dỗ cậu mất.
Nhưng ông chủ biết, kiến trúc sư không làm thế.
Cậu nghĩ, có lẽ anh chỉ muốn nói với cậu: Tôi rất an toàn, rất đáng tin.
Ông chủ không nhịn được mà bật cười.
Rõ ràng từ lúc anh bước vào, cậu đã dự đoán được hôm nay anh có thể sẽ nói gì đó, có điều đến lúc tận tai nghe thấy, tim vẫn không nghe lời mà cứ rung động liên tục.
Ông chủ ngẩng đầu lên, đưa tay trái ra nắm lấy tay phải của kiến trúc sư: “Anh còn nhớ lần anh muốn bao chỗ ngồi riêng, chúng ta đã ký ‘hợp đồng’ không?”.
Kiến trúc sư gật đầu.
Tay ông chủ dùng lực mạnh hơn một chút, bắt đầu kéo kiến trúc sư về phía mình: “Mấy ngày trước tôi đã nghiên cứu kỹ rồi, phát hiện ra một chuyện, nghiêm túc mà nói, hợp đồng ấy mà, chỉ mỗi ký tên không thì có vẻ không đúng quy cách lắm…”.
Kiến trúc sư bị hành động của ông chủ làm cho ngây người, thân thể cũng không tự chủ được mà nghiêng về phía trước.
“Anh biết rồi đấy, trước nay tôi vẫn là một người luôn tuân thủ pháp luật…”
Càng ngày càng gần.
Giọng ông chủ hơi run rẩy, còn có phần khàn khàn.
“Vì quyền lợi của hai bên chúng ta…”
Càng lúc càng sát.
Kiến trúc sư dường như đã hiểu ra điều gì, anh nghe thấy nhịp tim mình đập nhanh vô cùng.
“Tôi thấy, giữa chúng ta nên chính thức…”
Mặc dù cách một bàn nhưng khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn vài mi li mét. Tay cả hai nắm chặt lấy nhau, hô hấp cũng quyện vào nhau. Ông chủ nhìn thẳng vào mắt kiến trúc sư, nói từng chữ từng chữ một:
“Tôi yêu anh, chúng ta ở bên nhau nhé.”
Sau đó, cậu nhanh chóng nghiêm túc đặt một nụ hôn lên môi kiến trúc sư:
“Hợp đồng này đã được hai bên đóng dấu, bắt đầu có hiệu lực từ ngày hôm nay.”
Z
Gần đây ông chủ hay nhớ về lần đầu tiên gặp kiến trúc sư, cậu hơi hiếu kỳ, nếu ngày hôm đó xe của kiến trúc sư không đem đi bảo dưỡng, còn bản thân không phải là người lên xe buýt và