ngại hay giúp đỡ bạn bè, vì vậy trong thời khắc quan trọng này tất cả mọi người đều tình nguyện giúp đỡ anh. Giống như lần này, chỉ cần một cú điện thoại, bạn bè làm trinh thám liền nhanh chóng triển khai thu thập chứng cứ, điều tra, chưa đến mười phút đã chuyển một bản fax có đầy đủ nội dung chi tiết. Sau khi biết được chân tướng, Lão Mộ cuối cùng cũng biết được người khiến Niệm An sợ hãi hoảng hốt là ai. Lý lịch của người phụ nữ kia cũng được chuyển tới, Mộ Hữu Thành lật tới mấy tờ cuối cùng, lúc này có nhân viên đi vào, sắc mặt căng thẳng nói với anh những chuyện đã xảy ra ở đại sảnh.Anh cất kỹ bản điều tra vào trong ngăn kéo.Lão Mộ cho rằng có Lão Thẩm ở đó, anh ta nhất định sẽ không để cho Tô Tô và người phụ nữ kia động thủ, nhưng không ngờ người động thủ lại là anh ta! Lão Mộ nhức đầu: cho dù có xót vợ yêu thế nào, Lão Thẩm cũng đâu còn là thanh niên mười mấy hai mấy dễ dàng kích động! Chỉ là cái suy nghĩ này lập tức thay đổi khi anh tới hiện trường.Lúc anh vừa tới, hiện trường có thêm một người nữa khiến anh càng thêm đau đầu hơn – Chính là Mộ Tình.Ngay tại phía trước, Mộ Tình dìu người phụ nữ kia, cực kỳ khí phách hô to: “Các người rốt cuộc là ai, dám ở nơi này ra tay đánh người! Giám đốc đâu, mau đuổi những người này ra ngoài cho tôi.”Giám đốc trong miệng cô rơi vào tình cảnh khó xử: Không thể đắc tội với cô chủ Mộ, dù sao cô cũng là con gái tổng giám đốc của khách sạn, một tiểu công chúa điêu ngoa có tiếng. Nhưng mấy người ra tay đánh người, bọn họ đi cùng tổng giám đốc, là anh vợ tổng giám đốc, môi hở răng lạnh, nên giúp ai đây? Sao tổng giám đốc còn chưa tới?Mộ Tình lạnh lùng trừng mắt: “Nhăn nhó cái gì, còn không mau làm! Coi chừng tôi sa thải ông.”Tô Tô thấy cô bé này bộ dáng phách lối, không khỏi phá lên cười: “Ha ha, cô hai à, chẳng lẽ ba cô là Lý Cương? Quả nhiên là vật hợp theo loài, một bà già miệng thúi muốn chết, giờ thêm một cô bé mắt mọc trên trần nhà.”Mộ Tình giận đến bốc lửa: “Mẹ nó, ba tôi là cổ đông lớn ở khách sạn này, chỗ này không hoan nghênh các người, cho các người một phút phải biến khỏi mắt tôi, ngay lập tức!” Nói xong cô nhẹ giọng nói với người phụ nữ trung niên bên cạnh, “Bác Tiêu, hơi đâu tức giận hai người này, chờ ba con tới, con nhất định bảo ông ấy dạy dỗ cho hai người này một bài học.”“Con muốn ba dạy dỗ ai?” Lão Mộ chậm rãi đi tới bên cạnh, giọng nói vẫn bình tĩnh như thường, nhưng hai hàng lông mày anh lại nhíu chặt. Mặc kệ gặp phải chuyện gì, anh hầu như đều mỉm cười, mặt không chút thay đổi dù cho là nhìn thấy tình hình ngiêm trọng, bây giờ nhíu mày….Mẹ nó, đây không phải là chuyện động trời hay sao?Mộ Tình không chú ý tới điểm này, cô hờn giận nhìn Mộ Hữu thành, nói: “Ba, hai người này đánh người gây sự trong khách sạn, kết quả là nhân viên của ba không chịu đuổi bọn họ ra ngoài, đúng là thiếu trách nhiệm!” Trong giọng nói của cô ẩn chứa châm chọc khiến giám đốc bất đắc dĩ không nói lên lời.Mộ Tình càng không chú ý tới, bác Tiêu trong miệng cô lúc này thần sắc kinh hoảng, ngón tay đeo nhẫn kim cương chỉ tay và Lão Mộ: “Anh….Anh….Anh….” Nói không ra hơi.Tô Tô vốn đã tức giận với con gái Mộ Hữu Thành, hôm nay lại gặp phải tình huống này khiến cô càng thêm tức giận với Mộ Tình. Cô ghé vào tai Lão Thẩm nói nhỏ: “Ông xã, họ Mộ coi thường họ Thẩm, chuyện này tính sao đây?”Lão Thẩm dùng ánh mắt trấn an cô: “Cứ xem Lão Mộ xử lý chuyện này thế nào, nếu anh ta không xử lý được, chồng em ra tay, được không?” Bình thường Lão Thẩm không mấy khi ra tay, vừa rồi là người phụ nữ trung niên kia không đúng, bà ta xông lên muốn đánh Tô Tô, sao Lão Thẩm có thể dễ dàng tha thứ cho người đàn bà bắt nạt người phụ nữ của mình? Vì vậy anh mới ra tay hất ngược khiến bà ta ngã xuống đất, mới dẫn đến tình trạng rối loạn lúc này.Mặc kệ bà ta là vợ ông trời hay là phu nhân Tổng thống, chỉ cần động vào người phụ nữ của tôi, tức là tự mình tìm đường chết. Đây chính là nguyên tắc của Lão Thẩm!Lão Mộ liếc mắt nhìn giám đốc: “Mời bà Tiêu ra ngoài, nếu có ý kiến, xin mời tới tòa án tố cáo. Chẳng qua tôi muốn nhắc nhở một câu, vừa rồi bà Tiêu đã có hành động độc chiếm ảnh hưởng đến quyền lợi của người khác ở nơi công cộng, cho dù đến tai cơ quan nhà nước, ngay cả toà án cũng sẽ không có lợi.”Nghe lời anh nói, Mộ Tình cực kỳ kinh ngạc, cô hét lên một tiếng: “Ba! Vì hai người không quen biết, ba mời bác Tiêu ra ngoài sao? Ba bị làm sao vậy?”Lão Mộ liếc qua cô một cái: “Người đâu, mời luôn cô chủ ra ngoài, sau này con bé muốn ở khách sạn nhớ hỏi con bé có tiền hay không, khách sạn Hân Thành không chấp nhận ghi nợ!”Mộ Tình còn chưa kịp nói chuyện, đã bị người kéo ra ngoài cửa, bà Tiêu kia càng tức giận hơn, bà ta lấy điện thoại ra, bấm một dãy số: “Này, A Thần, con đang ở đâu? Lập tức đến khách sạn Hân Thành cho mẹ! Cái gì? Đang trên đường cao tốc? Con ở đó làm gì?”Tô Tô cùng Lão Thẩm liếc mắt nhìn nhau, trên đường cao tốc? A Thần? Họ Tiêu? Chẳng lẽ là…..Mộ Tình và bà Tiêu được mời ra khỏi khách sạn, bên trong đã khôi phục lại yên tĩnh.Lão Mộ nhìn vợ chồng Lão Thẩm, bất đắc dĩ cười một tiếng: ‘‘Xảy ra