Quần áo xốc xếch

Quần áo xốc xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327401

Bình chọn: 10.00/10/740 lượt.

ông kết hôn, cho nên người phụ nữ kia mới chịu không nổi rời khỏi Mộ Hữu Thành?Lúc đi ra ngoài, Niệm An chăm chú suy nghĩ về vấn đề này, suy nghĩ đến mức mất hồn, thậm chí cô còn không phát hiện ra có người đi theo phía sau.Bên ngoài bệnh viện có một cửa hàng cháo tên là Cát Tường, chỉ cần quẹo vào một ngõ nhỏ.Cô vừa mới đi qua đường lớn bước vào ngõ, liền phát hiện có một người vỗ vai mình, lúc quay đầu lại, chỉ thấy một nắm đấm đang vung về phía cô.Cô muốn tránh cũng không kịp nữa rồi….Quả nhiên họa vô đơn chí, không ra khỏi cửa bị người ta ghét, ra cửa lại bị người ta đánh!Nhưng mà quả đấm của người đàn ông kia lại chợt không thấy đâu nữa, khi Niệm An mở mắt, lại phát hiện ra có hai người đàn ông đang đánh nhau.Một người không biết, còn một người thì không muốn biết.Người đàn ông mà Niệm An không muốn biết cố gắng đánh ngã người đàn ông cô không biết, đồng thời tra hỏi anh tại sao lại đánh lén Niệm An, người đàn ông kia tức giận nói: “Xí ai bảo con mụ kia đánh vợ tôi….” Anh ta vừa nói xong, lại bị đánh cho ba phát, vẻ mặt càng thêm phong phú.Cuối cùng, anh ta lết người chạy được một quãng xa mới nói: “Chúng mày cứ chờ đấy, một ngày nào đó ông sẽ cho chúng mày biết tay.”Lần này Niệm An không cần nói cũng biết, cô đoán ra được thân phận của người đàn ông này rồi, chắc hẳn là chồng của chị anh Dư.Thật là một đôi vợ chồng “chim cá tình thâm”, cô vừa mới đánh nhau với chị anh Dư xong, chồng của chị ta đã tới rồi….Người đàn ông “Không muốn biết” sửa lại quần áo, lạnh lùng nhìn cô: “Thẩm Niệm An, em không thảm hại như vậy sẽ chết sao?”Niệm An nghiêng đầu: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ chết trước mặt anh!”“Em…!” Người đàn ông họ Tiêu vung tay lên, tóm lấy gáy Thẩm Niệm An, ấn cô vào trong ngực: “Khóc đi, bộ dạng này của em xấu quá đi mất.”Khóc đi? Khóc đi! Anh ta biết cái gì rồi?Đúng rồi đúng rồi, anh là bạn trai Mộ Tình, đưa Mộ Tình tới bệnh viện, khẳng định cũng đã biết mẹ Mộ Tình đã trở về nước, cho nên anh mới xuất hiện ở đây, vừa hay đúng lúc giúp mình giải quyết chồng của chị anh Dư!Thì ra cái gọi là may mắn nhiều khi vừa bực mình vừa trùng hợp như vậy.Niệm An đẩy anh ra: “Người muốn khóc là chính anh thì có, hiện giờ tôi vô cùng hạnh phúc, tại sao lại phải khóc?”Bước vào tiệm cháo Cát Tường, Tiêu Thần gọi hai chén cháo, hỏi Niệm An: “Em có ăn không?”Niệm An lắc đầu, còn anh vừa múc một thìa cháo đút vào miệng, vừa ăn vừa nói: “Mời em làm khách một lần thật không dễ dàng.Bây giờ em có tiền rồi, Mộ Hữu Thành mỗi tháng cho em bao nhiêu tiền tiêu vặt? So với lúc ở bên anh chắc tốt hơn nhiều, khi đó anh vừa thoát khỏi ba mẹ ở cùng một chỗ với em, bị bọn họ cắt đứt Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn cô, rồi tự cười bản thân: “Không sao, em tổn thương anh cũng không phải một hai lần.Có lẽ luyện tập chịu đựng sự đả kích của em mãi cũng thành thép, là chuyện tốt.”Nghe anh nói như vậy, Niệm An ngược lại có chút băn khoăn.Theo lời Mộ Hữu Thành nói cô còn muốn xem phản ứng của Tiêu Thần, có lẽ là do người khác làm thật.Nhưng ai bảo lúc đó anh xuất hiện làm gì, Niệm An mới đem hết tội lỗi đổ lên người anh? Có lẽ cô muốn mượn cớ chuyện này mắng Tiêu Thần một trận, để cho anh thất vọng vì mình….Mà điều kiện tiên quyết phải là: cô chắc chắn Tiêu Thần sẽ không trả thù!Vừa phân tích như vậy, cô cảm thấy có chút buồn cười.Thì ra chính cô cũng không biết mình lại tín nhiệm Tiêu Thần đến vậy, dù sao ngày trước cũng từng thích anh, cô nghĩ hẳn là vì tin tưởng ánh mắt nhìn người của mình đi.Ngày hôm nay, sau khi bạn gái trước của Mộ Hữu Thành cũng chính là mẹ Mộ Tình (Sau này Niệm An gọi cô là Từ Na) xuất hiện, Niệm An cùng Tiêu Thần trong quán cháo tạm thời trở về quan hệ bạn bè.Tiêu Thần không chịu buông tha nhất quyết hỏi về việc chi tiêu của Niệm An, thề nhất định phải so sánh tình hình hiện giờ và trước kia cho bằng được.Niệm An liếc mắt nhìn anh một cái: “Tiền anh ấy cho tôi đều để ở nhà, tiền tiêu vặt cũng là tiền lương của tôi, anh ấy chuẩn bị cho tôi rất nhiều đồ cưới, nghe nói rất phong phú, tôi cũng chưa nhìn qua cũng bởi vì chưa dùng đến.”Tiêu Thần than một tiếng: “Không ngờ bây giờ em đã trở thành người có tiền rồi, nếu biết rõ điều này, năm đó lúc tới thành phố A tìm em đã….”Lời của anh còn chưa nói hết, Niệm An đột nhiên cắt ngang: “Được rồi, chuyện đã qua đừng suy nghĩ nữa, bây giờ anh cũng không tệ, tương lai là người đứng đầu Tiêu thị, mấy hôm nay truyền thông trong nước nhắc tới anh không ít.”Tiêu Thần nở một nụ cười như đứa trẻ: “Ơ, em vẫn còn quan tâm tới anh cơ à? Thế nào? Định nếu như Mộ Hữu Thành không muốn bên cạnh em nữa, tìm anh làm ba đứa nhỏ trong bụng à?”Rốt cuộc có bao nhiêu người sử dụng dáng vẻ lưu manh để thổ lộ tâm sự trong lòng đây?Trong lòng Niệm An chấn động không ít, cô làm như không nghe thấy nói: “Làm gì có chuyện đó, anh đừng nói lung tung.Ăn nhanh một chút, ăn xong rồi trở về, nếu Mộ Tình không tìm được anh, khẳng định là trong lòng con bé lại nghi ngờ….”Tiêu Thần cắt ngang lời cô: “Cô ấy nghi ngờ hay không nghi ngờ cũng chẳng liên quan đến anh.”Những lời này thật sự chướng tai, Niệm An lắc đầu: “A


Pair of Vintage Old School Fru