Cô nhìn mình trong gương, bảo đảm nụ cười trên môi tương đối tự nhiên, sau đó mở cửa phòng tắm, bước ra ngoài, mỉm cười: “Đang nói chuyện gì vậy?” Cô rút một chiếc khăn giấy trên giường bệnh lau khô tay – vừa rồi tắm xong chưa hong khô.Làm xong việc này cô mới vươn tay về phía người phụ nữ đang đứng trong phòng bệnh: “Chị là bạn của Hữu Thành phải không?”Vừa nói chuyện cô vừa quan sát người phụ nữ này, cao gầy, là một mỹ nữ mắt sáng tóc dài, khoảng hơn ba mươi tuổi rồi, vừa sắc sảo lại ý nhị, hoàn toàn không thể so sánh với mấy cô gái hai mấy tuổi.Lúc cô cười lông mày khẽ cong lên, khi không lại gợi vài chuyện thú vị, giống như đang tán tỉnh người ta.Liệu có bao nhiêu người đàn ông có thể chống cự lại được sự hấp dẫn này?Niệm An có chút nản lòng, được rồi, cô đã biết người phụ nữ này là ai: là mẹ Tình Tình, người phụ nữ từng là của Mộ Hữu Thành, người phụ nữ từng lên giường với anh, người phụ nữ đã sinh cho anh một đứa con.Tình cảm giữa bọn họ thậm chí đã vượt khỏi tình yêu – điều này quả thật không thể thay đổi được! Cô cảm nhận được nguy cơ mà trước đó chưa từng có, trực giác của phụ nữ về điểm này vừa có chút ghen tị, vừa có chút không tự tin.Tình địch cũng đưa tay ra, móng tay được vẽ họa tiết vằn báo đen nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay của Thẩm Niệm An, thân thiện gật đầu: “Cô chắc là Niệm An rồi, đã từng nghe Tình Tình nói qua, quả nhiên rất đẹp.Ánh mắt Lão Mộ vẫn cao như vậy!” Nói xong cô lơ đãng liếc mắt nhìn Mộ Hữu Thành một cái, sau đó cũng cười đáp lại.Lần gặp mặt này quả thật có chút xấu hổ, Niệm An cảm thấy lòng bàn tay hơi nóng, cho dù đã buông tay thật nhanh, nhưng cảm giác nóng hâm hấp kia vẫn còn đọng lại trong lòng bàn tay của cô.Cô tự nói với mình không được ăn dấm, bởi vì dù sao chuyện của bọn họ cũng đã qua, hơn nữa người ta còn thoải mái tới thăm, cũng không phải hẹn hò vụng trộm, cho thấy trong người bọn họ bình thản không hề dao động….Đáng tiếc là bất kể dùng lý trí an ủi mình như thế nào, Niệm An vẫn phải thẳng thắn thừa nhận rằng, giờ phút này cô vừa hồi hộp vừa lo lắng, cô cảm thấy bàn tay mình hơi run rẩy, dường như bắt đầu đổ mồ hôi.Aiz, thật không có tiền đồ!Lần đầu tiên ba người cùng gặp mặt, tâm trạng Niệm An không tốt lắm, cô không nhớ rõ mình đã nói những gì, ngồi ở chỗ đó cũng có vẻ không thích hợp cho lắm.Nhìn hai người còn lại vui vẻ trò chuyện, giống như thời điểm bọn họ cũng nói chuyện như bạn bè ngày trước, bọn họ nói về cửa hàng mỳ ở chỗ nào, bọn họ nói về chuyện công ty đã xảy ra chuyện gì, bọn họ nói về….Được rồi, nếu như khi đó Mộ Hữu Thành gặp chuyện không may Niệm An phát hiện mình vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ về anh thì hiện giờ, lúc này đây, cô hiểu, khoảng thời gian hơn hai mươi năm trước đây, một người phụ nữ khác đã ở bên cạnh Mộ Hữu Thành vô số ngày đêm, bọn họ cùng nhau ở trên một chiếc giường chia sẻ ngọt bùi cay đắng, bọn họ đã từng vì một thiên thần nhỏ mà ôm nhau khóc, bọn họ đã từng….Niệm An quả thật ghen tị muốn chết!Sau đó, Mộ Tình cũng tới, vừa mới cửa nhìn thấy mẹ, cô liền nhào tới: “Mẹ, sao nhanh như vậy mẹ đã tới rồi? Trời ạ, hôm qua lúc con gọi điện cho mẹ không phải mẹ vẫn còn ở Mỹ sao?”Lúc cô vừa nói xong, cả căn phòng đồng thời yên lặng.Niệm An nhớ rõ cô vừa nói về nước công tác, thuận đường tới đây thăm.Thì ra là…Mẹ Mộ Tình vuốt tóc cô, trìu mến nói: “Con gái, chạy nhanh như vậy làm gì? Dạ dày đã tốt hơn chưa? Mấy hôm nay ăn cơm có ngon không? Đúng rồi, mẹ mua cho con mấy bộ quần áo để ở ngoài xe, lát nữa mặc cho mẹ xem….”Đây mới là cuộc nói chuyện của hai mẹ con.Niệm An lại thua rồi….Trời ạ, rốt cuộc ông trời còn muốn cho cô chịu bao nhiêu đả kích nữa đây? Cô thừa nhận cô không xứng đáng, như vậy là được rồi chứ gì? Cô muốn chết quá, mang theo tất cả những chuyện trước kia cùng chết theo! Cô dại dột nghĩ.Tình cảnh người một nhà đoàn tụ thật khiến người ta không chịu nổi, Niệm An vô cùng không có tiền đồ nói mọi người còn chưa đi ăn, cô đi trước mua đồ ăn rồi trở lại.Mộ Tình nổi tính xấu sai khiến: “Mẹ tôi thích ăn gà đen, đối diện bệnh viện có một nhà hàng có gà đen, cô đến đó mua một chút về đây!” Dựa vào cái gì mà muốn sai khiến tôi hả!?Mẹ Mộ Tình nói với cô: “Không cần phiền như vậy đâu, lát nữa tôi còn có hẹn, cũng không ăn ở chỗ này được.”Vừa nói xong, Mộ Tình bắt đầu trách móc: “Vậy con cũng không ăn, mẹ, lát nữa mẹ muốn đi đâu?”Mẹ Mộ Tình bất đắc dĩ liếc cô một cái, nhưng vẫn cười nói: “Niệm An, thật xin lỗi, cô đi mua cho Hữu Thành một chút cháo, cũng đừng quên lấy cho mình, mấy ngày nay chắc sẽ rất cực khổ.”Niệm An nhìn Mộ Hữu Thành một cái, chỉ thấy anh gật đầu, nói: “Đi đường cẩn thận.”Niệm An tức hộc máu, bây giờ đi đường cẩn thận hay không cẩn thận là vấn đề sao? Vợ trước của anh, không đúng, anh không kết hôn cũng người phụ nữ kia, mà tại sao bọn họ lại không kết hôn? Ngay lập tức, Thẩm Niệm An bị suy nghĩ này ràng buộc, cô biết Mộ Hữu Thành không phải là người không chịu trách nhiệm, nhưng lúc anh cùng người phụ nữ kia có Mộ Tình, anh 22 tuổi, lúc đó anh là người đàn ông không chịu trách nhiệm sao? Bởi vậy nên hai người vẫn kh