!”
“Ta không thèm sợ hắn, dù sao ta ngày mai đã đi rồi. Hắc hắc, muội xem người khác động phòng ngày hôm sau đều nghiệm hồng (2), nhưng hắn cưới vợ không……”
Cầu Mộ Quân quát một câu:“Ai nói chuyện ở bên kia?” Đánh gãy lời các nàng.
Bên cạnh lập tức im bặt, nha hoàn phía sau bọn họ đã vòng sang bên kia.
Đoàn Chính Trung quay đầu nhìn Cầu Mộ Quân. Nàng cố ý giúp nha hoàn kia nên giờ chột dạ cúi đầu.
Hai nha hoàn vừa nói chuyện bị dẫn đến. Vừa thấy hắn, hai người cuống quít quỳ gối, một người trong đó đã sợ tới mức mặt như màu đất .
“Gọi quản gia dắt Lôi Càng đến.” Đoàn Chính Trung nói.
Không bao lâu, quản gia đi đến. Cầu Mộ Quân mới biết Lôi Càng là một con chó to.
Lúc này Đoàn Chính Trung nói với nha hoàn đang quỳ trước mặt hắn: “Ngươi cắt nhiều ngưu tiên lư tiên như vậy, chắc hẳn có chút nhớ nhung. Hôm nay ta để cho ngươi nếm thử cẩu tiên là mùi vị gì.”
Nha hoàn tên Tử Đằng bị dọa trắng mặt, khóc nói:“Lão gia tha mạng, lão gia tha mạng, nô tỳ không dám nữa!”
“Cởi quần áo của nàng ra.” Đoàn Chính Trung không để ý đến sự cầu xin tha thứ của nàng ta, thản nhiên nói.
(1)Ngưu tiên, lư tiên là dương vật và tinh hoàn của giống trâu và lừa
(2)Nghiệm hồng: trong đêm động phòng phải có tấm vải trắng lót trên giường, để xem cô dâu có còn trong trắng hay không.
Chính văn Chương 7: Cử chỉ kinh người
Editor: Mèomỡ
“Cởi quần áo của nàng ra.” Đoàn Chính Trung không để ý đến sự cầu xin tha thứ của nàng ta, thản nhiên nói.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (12)
Ban đầu Cầu Mộ Quân còn suy nghĩ ‘cảm nhận mùi vị của cẩu tiên’ là gì, ngoại trừ làm chín thịt còn có ý nào khác sao. Đến khi nghe thấy hắn nói cởi quần áo nha hoàn kia nàng mới kinh hãi nhớ tới một người.
Vào thời Nam Bắc triều, Lưu Tử Nghiệp (1) thường bắt cung nữ hoang dâm cùng chó hoặc dê, ai không theo lập tức chém đầu. Khi đọc được trong sách, nàng cũng không thể tưởng tượng nổi có kẻ nào lại có thể làm như thế.
Bây giờ chẳng lẽ Đoàn Chính Trung muốn…… để chó đến làm nhục nha hoàn này? Cầu Mộ Quân không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Những người được quản gia gọi đến đã bắt đầu cởi quần áo của nha hoàn kia. Nha hoàn khóc lóc cầu xin nhưng Đoàn Chính Trung vẫn mỉm cười nhìn tất cả mọi chuyện diễn ra trước mắt.
“Lão gia……” Cầu Mộ Quân thật sự không nhịn được. Nàng đang định cầu xin nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Đoàn Chính Trung thì lập tức không nói ra lời. Hắn không nói gì, thậm chí cũng không có biểu tình đáng sợ, nhưng nàng đọc được suy nghĩ của hắn: Ngươi cho rằng ngươi có tư cách cầu xin sao?
“Lão gia, đừng mà…… Nô tỳ không dám nữa ……”
“Van cầu ngài, lão gia……”
Nha hoàn khóc lóc dập đầu trên mặt đất, nhưng dù đập đầu đến chảy máu cũng không nhận được một ánh mắt không đành lòng của Đoàn Chính Trung.
Cầu Mộ Quân thấy nha hoàn bị cởi chỉ còn áo trong mà Đoàn Chính Trung vẫn không có ý dừng tay, khóe mắt còn mang theo ý cười thì hoảng sợ đến nỗi không biết phải làm thế nào. Nàng thật sự không đành lòng xem tiếp, nhắm chặt hai mắt lại. Nhưng tiếng gào khóc của nha hoàn lại truyền vào trong lỗ tai nàng rất rõ ràng.
Nha hoàn đột nhiên gào lên, Cầu Mộ Quân mở mắt ra phát hiện nha hoàn đã bị cởi toàn bộ quần áo trước mặt mọi người. Có hạ nhân ấn nàng quỳ xuống đất, sau đó quản gia đưa dây xích cho một hạ nhân khác cầm.
Cầu Mộ Quân liếc mắt thấy giữa hai chân con chó kia lộ ra một đoạn màu đỏ, sợ tới mức bưng kín miệng.
Nha hoàn tên Tử Đằng khóc, tiểu nha hoàn nói chuyện cùng nàng cũng khóc. Cầu Mộ Quân nhìn con chó, liều lĩnh đứng chắn trước mặt nha hoàn, quỳ xuống trước mặt Đoàn Chính Trung.
“Trục xuất nàng khỏi phủ thôi, được không?”
Hạ nhân dừng động tác chờ Đoàn Chính Trung quyết định.
Đoàn Chính Trung nhìn nàng một hồi, nói với nha hoàn đứng bên:“Nâng phu nhân đứng dậy.”
“Lão gia, ngài là đại tổng quản tội gì so đo với một tiểu nha đầu?” Cầu Mộ tiếp tục cầu xin, hai nha hoàn kéo nàng đứng lên.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (13)
Lúc này, Tử Đằng đẩy người đang giữ nàng muốn đứng dậy chạy đi nhưng lại bị bắt được. Hai hạ nhân khác cũng tiến lại ấn chặt nàng xuống đất, để cho nàng nằm úp sấp giống tư thế của chó.
“Đoàn Chính Trung, nàng chẳng qua chỉ nói ngươi vài câu, ngươi đánh nàng cũng được, mắng nàng cũng được, sao có thể làm ra việc không có nhân tính như vậy? Nàng cũng là người, sao ngươi có thể làm như vậy!” Cầu Mộ Quân nhịn không được bất kính với hắn, nhưng nói như thế nào hắn cũng không phản ứng. Bọn người hầu biết sự tình sẽ không thay đổi, liền đè chặt nha hoàn lại, dắt con chó đến phía sau nàng.
Con chó lập tức đặt hai móng vuốt lên lưng nha hoàn, chậm rãi đè lên lưng nàng.
Tiếng khóc của nha hoàn càng thêm thê thảm, muốn cắn lưỡi tự sát lại bị hạ nhân phát hiện, nắm cằm của nàng, lấy khăn nhét vào miệng nàng.
Trên mặt nha hoàn toàn là nước mắt, phát ra tiếng rên “Ô ô”.
Cầu Mộ Quân cũng mất hết lý trí, đột nhiên đẩy nha hoàn đang đỡ nàng ra, rút bội đao của thị vệ bên cạnh, chạy đến bên cạnh nha hoàn giơ đao lên lập tức chém xuống con chó.
Máu đen văng khắp nơi, thân mình con chó bị nàng