Snack's 1967
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326264

Bình chọn: 7.00/10/626 lượt.

gia hay đọc sách, lúc này hẳn đang ở trong phòng đọc sách.”

Cầu Mộ Quân đứng dậy nói:“Vậy dẫn ta qua đó đi.”

Đoàn Tử Thông ở trong một viện riêng, Cầu Mộ Quân chỉ đến bên ngoài cửa, sai nha hoàn đi vào mượn hắn mấy quyển sách.

Đang nói, Đoàn Tử Thông lại từ phía sau đến, gọi một tiếng “Mẫu thân.”

Cầu Mộ Quân quay đầu lại, đoán hắn mới từ bên ngoài về.

“Mẫu thân có việc tìm con sao?” Đoàn Tử Thông hỏi.

Cầu Mộ Quân gật gật đầu nói:“Ta muốn đến mượn ngươi mấy quyển sách giết thời gian, sao vậy, vừa rồi ngươi không ở quý phủ sao?”

Đoàn Tử Thông cung kính nói:“Bẩm mẫu thân, buổi sáng con cùng các bằng hữu tụ hội, đây là thơ hôm nay mọi người làm.”

Cầu Mộ Quân nhìn trang giấy trên tay hắn, gật đầu.

“Mẫu thân, người muốn loại sách gì? Con đi cho người lấy.” Đoàn Tử Thông nói.

Cầu Mộ Quân cười nói:“Tùy tiện lấy hai quyển là được .”

Đoàn Tử Thông gật đầu đi vào, Cầu Mộ Quân cố gắng tiêu hóa chuyện mình có “Con trai” lớn như vậy một lần nữa.

Chỉ trong chốc lát Đoàn Tử Thông đã đi ra, đưa sách cho Cầu Mộ Quân. Cầu Mộ Quân để cho nha hoàn bên cạnh nhận lấy .

“Mẫu thân, nơi này không có nhiều sách chỉ có thể chọn tạm hai quyển này. Thư phòng của nghĩa phụ có rất nhiều sách nhưng người bên ngoài không thể vào. Về sau mẫu thân có thể nói với nghĩa phụ một tiếng, muốn loại sách gì đi thư phòng tìm chắc chắn có.” Đoàn Tử Thông nói.

Thư phòng? Cầu Mộ Quân sửng sốt. Nàng không ngờ Đoàn Chính Trung cũng có thư phòng. Nhưng nghĩ đến hoa viên của hắn nàng lập tức hiểu ra. Càng là người không có học thức càng thích học đòi văn vẻ, giả bộ yêu học vấn. Vườn hoa Đoàn phủ cũng như vậy, tuy nói mất thật nhiều tiền, nhưng không thấy vẻ mạ vàng khảm bạc, mà khắp nơi đều là tình thơ ý hoạ.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (10)

“Ừm, ngươi không nói ta thật không biết. Được rồi, không quấy rầy ngươi nữa, ngươi đi đọc sách đi. Sách ta sẽ trả lại ngươi sau.” Cầu Mộ Quân nói.

“Mẫu thân đại nhân nói quá lời.” Đoàn Tử Thông nói xong cúi đầu cung kính tiễn Cầu Mộ Quân rời đi.

Buổi chiều, Cầu Mộ Quân dùng hai quyển sách cùng mấy chén trà nhỏ giết thời gian. Đến chạng vạng, nha hoàn nói với nàng:“Phu nhân, Lão gia sắp về.”

Cầu Mộ Quân nghe xong, buông sách ra cửa lớn. Vừa đến nơi mới phát hiện Đoàn Tử Thông sớm đã đứng ở cửa.

Chính văn Chương 6: Trừng phạt

Editor: Mèomỡ

Cầu Mộ Quân nghe xong, buông sách ra cửa lớn. Vừa đến nơi mới phát hiện Đoàn Tử Thông sớm đã đứng ở cửa.

Chỉ chốc lát sau, có một chiếc xe ngựa lớn đi về phía phủ, cuối cùng đứng ở trước cửa Đoàn phủ.

Một người quỳ gối trước xe ngựa, hai tay chống xuống đất.

Màn xe ngựa được nâng lên, Đoàn Chính Trung được đỡ xuống xe ngựa, sau đó dẫm lên lưng người kia đi xuống đất

Quản gia Đoàn phủ, thiếu gia, một vài mama đều ra nghênh đón.

“Nghĩa phụ.” Đoàn Tử Thông cung kính gọi.

Đoàn Chính Trung nhìn nhìn hắn nói:“Hôm nay đọc sách thế nào?”

Đoàn Tử Thông đáp lại:“Buổi sáng đi gặp vài vị thi hữu (bạn làm thơ), buổi chiều viết hai bài thơ.”

“Thi hữu? Lại là mấy kẻ tú tài nghèo kiết hủ lậu kia?”

“Nghĩa phụ……”

Đoàn Chính Trung không nói gì, lập tức vào cửa.

Cơm chiều không có Đoàn Tử Thông, trên bàn chỉ có nàng cùng Đoàn Chính Trung.

Từ lúc theo hắn vào cửa nàng đã không nói gì, đến bây giờ cũng không biết nói gì, thậm chí không dám nhìn hắn.

Nàng âm thầm đếm thức ăn trên bàn, có đến bốn mươi món. Sau khi hắn ngồi xuống, nha hoàn lại bưng một đĩa đồ ăn nhỏ đặt ở trước mặt Đoàn Chính Trung.

Ý là đĩa đồ ăn này chỉ làm cho một mình hắn ăn.

Cầu Mộ Quân âm thầm nhìn đĩa đồ ăn kia. Chỉ là một đĩa thịt được cắt nhỏ, cũng không có gì đặc biệt. Nhưng Đoàn Chính Trung có vẻ rất chú ý món này, đồ ăn khác chỉ ăn một hai miếng, riêng món này lại ăn hết.

Cơm nước xong, không ngồi bao lâu Đoàn Chính Trung liền muốn đi tắm rửa. Cầu Mộ Quân do dự một chút cuối cùng vẫn đi theo phía sau hắn. Mặc dù hơi sợ hắn sẽ bắt nàng hầu hạ hắn tắm rửa, nhưng nghĩ nếu mình không biểu hiện ra dáng vẻ cung kính với hắn giống những người khác trong phủ chỉ sợ hắn sẽ xử phạt nàng.

Đoàn Chính Trung đi trước, đằng sau là bốn thị vệ cầm đao. Cầu Mộ Quân đi ở đằng sau thị vệ, sau đó là nha hoàn. Đi ngang qua hoa viên thì Đoàn Chính Trung bỗng ngừng lại. Cầu Mộ Quân cùng mấy người phía sau cũng cuống quýt dừng lại.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (11)

Là hai nha hoàn đang nói chuyện.

Bên đường là hoa đang nở rộ che khuất tầm mắt, tuy nghe thấy tiếng người bên kia nói chuyện nhưng không nhìn thấy người. Cầu Mộ Quân đứng nghe xong, trong lòng không khỏi hoảng sợ.

“Tử Đằng tỷ, tỷ thật sự quyết định đi sao?”

“Đúng vậy, mấy tháng trước đã nói với quản gia, ngày mai có thể đi rồi, đến quán rượu nhà Hoàng lão gia mới mở giúp việc bếp núc.”

“Tiền công bên kia có cao như nơi này sao? Ta nghe nói Hoàng lão gia rất keo kiệt.”

“Hừ, dù thế nào cũng tốt hơn so với việc hầu hạ một tên hoạn quan âm tình bất định. Ngày nào ta cũng phải thái ngưu tiên lư tiên (1), ta thấy hắn ăn nhiều tiên như vậy sao có thể không phải thái giám chứ!”

“Tử Đằng tỷ, lời này sao có thể nói