họ Võ lẳng lặng hỏi khi vị cha xứ quay đầu toan lùi về phòng nghỉ. Ông ta đã ngạc nhiên vô cùng bởi sự có mặt của người thứ ba trong cái nhà thờ hoang vắng vốn từ lâu đã bị bỏ quên bởi những kẻ không còn mang niềm tin, nhưng vẫn không thể sánh bằng sự thất kinh khi nhận ra con người này chính là Võ Chính Luận, kẻ mà ngay cả nhà họ Hoàng quyền thế bao lấy nửa cái đảo này vô cùng nể trọng.
Ông quả thật có chút rụt rè, nhưng đến cuối cùng cũng thật thà đáp lại yêu cầu của kẻ quyền thế. Đứa trẻ mồ côi tội nghiệp kia tuy không tin vào Chúa, nhưng lại người duy nhất bước vào chốn này và lắng nghe ông nói. Cô bé đã từng bảo vì ông nói chuyện nghe rất hay, nên dù không tin vào Chúa, cô cũng sẽ gắng ngồi nghe cho đến khi tin tưởng thì thôi. Điều này với ông là một sự tán tưởng, ông nghĩ vậy. Vì thế, hứng thú của kẻ này biết đâu sẽ kéo được cô bé đáng thương đó ra khỏi số phận trôi nổi của đứa trẻ mồ côi?
“Cô bé tôn trọng ông như vậy. Được. Hướng cô ta quay về nước Việt.”
Nói rồi mặc cho gương mặt ngỡ ngàng của vị cha xứ, người thanh niên đó quay người đi mất.
Vài ngày sau, nhà thờ bỗng dưng nhận được trợ cấp tu sửa từ nhà họ Hoàng, khiến cho không những bề mặt của nó thay đổi, mà ngay cả việc chu cấp cho trẻ mồ côi cũng nhẹ nhàng hơn.
Hai tháng sau đó, Nguyễn Ái, dưới sự ủng hộ của cha xứ – cũng là chủ viện trẻ mồ côi – chính thức nhận lời quay về nước Việt cùng Vương Đăng Khoa.
Mỗi lần nhớ đến việc này, Võ Gia Chính Luận không khỏi hài lòng về quyết định bốc đồng thời trẻ của mình, để cho người con gái đó một chân nhúng vào số phận của bản thân.
Tuy là, vài năm sau đó, anh – cũng như biết bao thằng con trai trên đà trưởng thành khác – bị cuốn vào những đòi hỏi sinh lý và các trò chơi mạo hiểm với số phận, lại chưa một lần anh quên mất nụ hôn đầu đời của mình.
Cô bé đó cứ như nỗi ám ảnh bám hoài không buông.p>
Bốn năm ròng rã, anh cứ mãi tự hỏi. Sẽ như thế nào nếu được yêu bởi người con gái đó? Bám mãi không buông? Bất từ thủ đoạn? Ngay cả hủy hoại luôn kẻ mình yêu mến?
Thật sự cuộc sống nhạt nhẽo này, tồn tại nỗi thứ tình cảm đó sao? Hoặc đó chỉ là một lời hứa suông của một đứa trẻ…?
Anh biết đứa con gái đó tên gì, hiện đang ở nơi đâu. Thậm chí, ngay cả thành tích huy hoàng của cô nàng: thay bạn trai như thay áo. Đâu phải ngẫu nhiên mà Vương Đăng Khoa đột nhiên được lên chức rồi chuyển về nước Việt. Anh đã có khả năng làm cho nó xảy ra, dĩ nhiên, biết rõ về cô bé trong tầm thúc quản của gã đàn ông đó không khó với anh.
Vậy mà trong suốt ba năm đầu, anh không hề có ý định đi tìm cô.
Anh không quan tâm đủ sâu để hiểu được tình yêu là gì, nhưng lại thấy đủ nhiều để biết về nó.
Nó khiến cho bọn đàn bà bám theo anh trở nên ti tiện.
Nó khiến cho lũ đàn ông bám theo bọn đàn bà đó, hệt như những con nghiện thiếu thuốc, muôn ngàn lần ti tiện hơn.
Anh không bi quan đến mù quáng như một số kẻ bất cần đời hay ra vẻ, cho rằng tình yêu không tồn tại trên thế giới này. Bởi vậy, anh biết bản thân – dù bằng cách này hay cách khác, ngẫu nhiên hay cố ý – sẽ có khả năng một ngày – đột nhiên – yêu.
Và đứng trước cái cách đứa con gái này đổi thay đối tượng, anh không nghĩ mình muốn cô ta trở thành một phần trong sự “đột nhiên” đó.
Vì thế, đã chọn một đối tượng để nắm giữ tâm trí mình – một đứa con gái khiến anh có chút xót thương khi nhìn thấy – kiểu như người ta trông thấy con cún mắc mưa trên đường vậy.
Vì nhặt lên rồi, vẫn có khả năng ném đi được.
Nhưng có một số thứ, dù không dám nhặt lên, vẫn không sao để nó được nhặt lên. Con người là một động vật ích kỷ, dù không muốn, vẫn không muốn người khác muốn. Đối tượng không-muốn đó, cứ được lưu trong trí nhớ của anh như một sự ám ảnh mông lung về một khát khao vốn bấy lâu được giấu chặt trong lòng.
Cho đến một ngày, đối tượng đó đột ngột vùng ra trong ký ức, một bước trở thành ham muốn phiền phức nhất của cuộc đời anh.
Đó là cuộc chia tay không biết lần thứ bao nhiêu của cô bé, lại để anh tình cờ trông thấy cảnh tượng dở khóc dở cười. Ngồi từ một góc của nhà hàng nhìn sang, anh biết mình nhận ra được ngay khuôn mặt đó, dù nó – nói một cách khách quan – lộng lẫy hơn rất nhiều so với gương mặt u sầu ảm đạm của đứa trẻ trong bức ảnh ngày nào được đem đến trước mặt anh sau khi cái tên “Nguyễn Ái” được thoát ra.
Thằng nhóc ấy nắm chặt tay cô. Tay anh cũng nắm chặt. Không trông thấy thì thôi, đột nhiên nhìn thấy, khiến anh có một loại tức giận âm ĩ – kiểu như đóa hoa mình lâu ngày nuôi trồng đột nhiên bị người hái mất.
Cô bé nhắm mắt, lắc đầu, đoạn vô tình nói với thằng đàn ông đó, rằng cô ta không còn thích hắn nữa, rằng hắn nhất định không phải là người bấy lâu cô tìm kiếm. Bởi nếu chính là hắn, cô ta sẽ không dễ dàng bị kẻ khác hấp dẫn như vậy.
Cô ta vẫn đang tìm kiếm?
“Vì sao?!” – anh nhớ, tên đàn ông đó đã đau khổ rống lên.
Lại càng nhớ, câu trả của cô bé đã khiến cho tất cả lúc đó rơi vào sững sờ.
“Vì anh không đẹp trai bằng anh ta.”
Anh không còn nhớ rõ bản thân lúc đó cảm giác những gì. Chỉ biết ý thức lúc đó không ngừng vùi dập xuống hai từ: hy vọng.
Son
