như cô.
– Được! Anh không rót rượu đúng không? Hức! Tôi ….hức ….đi chỗ khác…..hức! – Cô mở túi lấy thẻ đưa cho phục vụ Thành toán.
Lúc này cô loạng choạng đi trên đường , vừa đi vừa hát cười khiến cho người đi đường không khỏi chỉ chỉ , chỏ chỏ , chú ý tất cả đều lắc đầu bỏ đi……
Cô dự định tìm nơi khác uống tiếp , cô uống còn chưa đủ nhưng mà đi thế nào lại về nhà.
“Kính……koong……kính…..koong”
Dõ là có chìa khoá cổng nhưng cô lại không mở, đi bấm chuông cửa kêu inh ỏi như thể không phải nhà mình. May là hàng xóm tầm giờ chưa đi làm về không thì bị tiếng chuông của cô làm phát điên là cái chắc.
Tiểu Phong vừa về nhà, mới cất cặp vào phòng chưa kịp làm gì thêm thì nghe thấy chuông cửa kêu một hồi dài. Vội chạy xuống mở cổng. Cánh cổng kín vừa mở ra đã thấy nóng dáng cô liêu xiêu đứng ở cổng, người nồng nặc mùi rượu.
– Mami! Mẹ sao lại như vậy? – Hiếu Phong vội vàng đỡ lấy cô, thân hình người lớn dựa vào làm thằng nhỏ mệt muốn chết.
– Ô…..hức…..là con sao? Tiểu Phong! – Cô đột nhiên cười nói bắt lấy thằng bé làm nó sợ.
– Mami! Vào nhà thôi!
Hiếu Phong chưa bao giờ thấy tình trạng hiện giờ của cô. Nên thằng bé không biết làm sao nữa chỉ có thể đỡ cô lên phòng, rồi chạy đi lấy nước chanh cho cô uống.
___________@____@___________
Băng Đồng ra sức nói linh tinh , tay chân văng loạn xạ, cười như bệnh ý.
– Ô! Hiếu Thiên ? Là anh hả? Sao anh lại cười nhìn em thế ? – Băng Đồng kéo ngăn tủ lấy ra một tấm hình của anh.
– Em đau lắm ! …… Chỗ này đau lắm! – Cô dùng bàn tay vỗ vào ngực nơi có trái tim đập loạn vì anh. – Mói cho em biết ….hức….làm sao để hết yêu anh? Hức….
Hức……hức……nước mắt cô lại không kiềm hãm được , cô lại khóc. Cô không ngờ có một ngày lại được gặp anh thế này, nhưng cô rất nhớ anh, cô đã nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp anh nữa. Giờ gặp rồi thì sao? Cô thực sự không biết nên làn gì nữa. Cô không biết……
– Mami! Đừng khóc nữa mà!- Thằng nhỏ ôm lấy cô.
Hiếu Phong vừa bê nước ấm đến cửa phòng đã chứng kiến một màn làm loạn này của cô. Thằng nhỏ không khỏi đau lòng khi thấy cô đau khổ khóc lóc như vậy. Tuy rằng còn nhỏ nhưng thằng nhỉ đã tự thề với bản thân nhất định sẽ bảo vệ cô, không để cô chịu uất ức thêm nữa.
– Hức ……hức……mami phải làm sao ? Hức hức.
Cô ôm thằng nhỏ vào lòng rồi khóc lớn , như muốn tuôn hết ra nỗi lòng, khóc để rồi mai mọi thứ lại trở lại như cũ.
– Mami ngoan! Không khóc…..khóc nhè sẽ là bé hư! – Thằng nhỏ bắt trước cách dỗ dành của giáo viên nhà trẻ, cư nhiên áp dụng nên người cô.
Cô làm loạn , khóc lóc hột hồi cuối cùng cũng chịu đi ngủ. Hiếu Phong mệt mỏi thở dài một cái kéo chăn cho cô, nó thật sự không biết cô đã xảy ra chuyện gì, nhưng nó đoán có liên quan tới người đàn ông trong hình này. Nó cầm tấm hình, nhìn thật kĩ và nó nhận ra ngay người đàn ông này thường xuất hiện vào chương trình phỏng vấn tivi vẫn đưa. Đúng! Không sai được!
– Mình sẽ giúp mami hỏi tội ông ta! Dám làm mami của mình khóc ra cái dạng này!
Thằng bé nghiến răng , nghiến lợi lầm bầm quyết tâm hành động kế hoạch của mình.
(Lonely: Haha! Trẻ con bây giờ thật quá sức thông minh! Đừng coi thường tiểu Phong nhà ta!)
_________@___@________
Băng Đồng nhủ say như không biết trời đất là gì, hôm qua cô uống say nên ngủ liền tới bây giờ. Hiếu Phong dậy từ sớm , biết cô chưa dậy nên đã ra ngoài trước. Để lại cho cô một mẩu giấy rồi đi.
“Mami! Con đi học nghen! Yêu mami nhiều!”
Trên mẩu giấy còn vẽ thêm mấy cái mặt ngộ nghĩnh. Thằng bé đã bắt đầu triển khai kế hoạch của mình. Đầu tiên phải đi điều tra thông tin đã…… Vừa đi vừa suy nghĩ cách xem làm sao lấy được thông tin…..
– Áaaa!
Thằng bé không chú ý đến đường nên bị đụng phải người ta. Tiếng la thất Thành không chỉ của mình nó mà có cả tiếng của người đâm phải. Cả hai bật ra sau.
– Không có mắt hả ? – Hiếu Phong vội đứng dậy, phủi quần áo mình , quay sang mắng người trước mặt, nhưng…… Còn chưa kịp mắng câu thứ hai…….
– Oaaaa! Huhu…..- Thì ra là một bé gái , bị tiếng la của Hiếu Phong làm cho hoảng sợ khóc oà.
– Ơ…..- Hiếu Phong còn chưa kịp mắng tiếp thì đã thấy đứa nhỏ trước mặt mình khóc oà, nước mắt nước mũi giàn dụa, tèm lem, hai má sữa phúng phính đỏ gay vì khóc, miệng nhỏ xinh không ngừng oa oa khóc ăn vạ, Hiếu Phong nhìn từ trên cuống dưới cô bé này, khá là xinh xắn , nhìn cách ăn mặc thì biết rất đáng yêu, thấp hơn thằng bé một cái đầu.
– Oaaa….hức…..hức…..- Đứa hỉ kia vẫn không chịu nín, càng ngày càng vào lớn.
– A…..cho anh xin lỗi! Đừng khóc nữa bé ngoan!
Hiếu Phong thật hết cách với đứa nhỏ ngốc này, trong đầu thằng nhỉ không ngừng rủa! “xấu xí ” “Xấu xí….xấu xí….”. Hôm nay chắc ra đường bước chân trái nên mí xui thế này đây.
– Nhóc kia! Mày dám bắt nạt em tao hả?
Đột nhiên một tiếng gầm đầy giận dữ bướng về phía Hiếu Phong mà hỏi tội.
Hiếu Phong quay lại nhìn đã bị đẩy ngã do không phòng bị. Dáng cao gầy kia mạnh mẽ kéo đứa nhỏ kia đến sau lưng, như kiểu gà mẹ bảo vệ gà con.
– Anh hai! Hắn bắt nạt tiểu Du! Hức ! – Đứa nhỏ kia núp sau lưng anh trai lắp ló kể tội, làm ra vẻ mình bị chịu uỷ khuất.
– Mày dám!…..- Cậu nhó