The Soda Pop
Những cô em gái – Nguyễn Nhật Ánh

Những cô em gái – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324571

Bình chọn: 8.5.00/10/457 lượt.

cuốn sách thôi.

Tôi đèo Minh Hoa, cong lưng đạp qua cầu Vồng cao vòi vọi.

Minh Hoa ngồi phía sau, chốc chốc lại “chỉ đạo”:

– Quẹo trái!

– Cứ chạy thẳng!

– Quẹo trái nữa!

Tôi quẹo đến lần thứ tư thì xe vào đường Nguyễn Du.

“Con đường tình ái” với khung cảnh quen thuộc đập vào mắt khiến các mạch máu trong người tôi căng ra như sợi dây đàn.

– Khoa làm sao thế?

Thấy tôi đạp pê-đan trật lên trật xuống liên tục, Minh Hoa ngạc nhiên hỏi.

– Không có gì!

Minh Hoa vẫn không yên tâm:

– Nếu Khoa mệt thì ngừng xe lại đi. Để Minh Hoa chở cho.

– Không. Khoa chở được mà.

Tôi nói, và cố guồng chân một cách khoan thai.

Căn nhà của nàng Stéphanette ở bên tay phải dần dần hiện ra trong tầm mắt. Tôi nhìn chăm chăm lên tầng hai, tim đập rộn.

Phòng vẫn sáng đèn nhưng bóng người con gái tóc dài đã không thấy in trên rèm cửa như mọi lần. Tiếng dương cầm cũng im bặt khiến tôi bất giác thẫn thờ, bàn chân đạp xe trở nên lười nhác. Tôi uể oải nhấn từng vòng rời rạc.

Tôi đã lang thang qua đây bao nhiêu đêm, đã ngồi bệt xuống vỉa hè bên kia đường bao nhiêu đêm. Chỉ để nghe tiếng đàn du dương của nàng Stéphanette rót vào tai như những lời thủ thỉ. Chưa bao giờ nàng Stéphanette quên dạo nhạc cho tôi nghe. Trong những ngày tháng cô đơn nhất, chính tiếng đàn của nàng đã giúp tôi nguôi ngoai nỗi buồn xứ lạ. Tiếng đàn của nàng như cơn mưa mùa hè tưới xuống sa mạc lòng tôi, giúp cây mộng mơ trong hồn tôi nở hoa suốt bốn mùa mười hai tháng. Tiếng đàn của nàng đã sinh ra những câu thơ lấp lánh nhất trong sự nghiệp còm cõi của Rimbaud Việt Nam:

Đôi khi ta vẫn

Rong chơi một mình

Chợt hay phố xá

Bỗng dưng rộng thênh

Khiến cho ta nhớ

Một người không quen.

Ở trong xa cách

Một đôi vai gầy

Ở trong tan vỡ

Nụ cười thơ ngây

Ở trong mờ tối

Em ơi sáng đầy.

Vậy mà đêm nay tiếng đàn quen thuộc kia đột ngột rời bỏ tôi không một điềm báo trước, bảo làm sao tôi không ngỡ ngàng, hụt hẫng.

– Khoa làm gì nãy giờ cứ như người mất hồn vậy? Ngừng lại đi!

Tiếng Minh Hoa đột ngột vang lên sau lưng khiến tôi giật mình choàng tỉnh:

– Ờ… ờ…

– Ngừng lại đi Khoa! – Minh Hoa lại giục.

– Không sao đâu mà! – Tôi liếm môi – Minh Hoa cứ ngồi yên đó, Khoa chở cho!

– Chở đi đâu nữa! – Minh Hoa cười khúc khích – Tới nhà Quyên rồi.

Tôi ngơ ngác:

– Nhà Quyên đâu?

Minh Hoa chỉ tay vô nhà nàng Stéphanette:

– Nhà này nè.

Người tôi lập tức ngay ra như cán cuốc.

Tôi chưa bao giờ bị sét đánh, cũng chưa bao giờ bị điện giật. Nhưng tôi tin rằng dù bị cả hai thứ cùng một lúc, tôi cũng không thể nào choáng váng hơn lúc này.

Ngơ ngẩn, bàng hoàng, tôi lẽo đẽo dắt xe theo Minh Hoa như người mộng du. Cảnh vật chung quanh bỗng trở nên hư hư ảo ảo. Tôi tưởng tôi đang đi trong sương mờ. Tôi tưởng tôi là con chiên ngoan đạo đang bần thần dắt xe vào cổng thiên đường.

Ở lycée Pascal, thiên đường có thánh Pierre trấn giữ, chìa khóa cổng ngài luôn cất kỹ trong túi, muốn vào phải trả lời được câu hỏi “Comprenez-vous?” hóc búa. Thiên đường của nàng Stéphanette đêm nay không người gác cổng, chẳng ai hỏi han, lại có thiên sứ Minh Hoa làm người dẫn đường tin cậy, bảo thằng Khoa tỉnh lẻ là tôi bước chân làm sao không đột nhiên xiêu vẹo như thi hào Lý Bạch cho được!

o O o

Sau bữa tiệc, tôi ngồi co ro ở góc nhà xem nàng Stéphanette dạo nhạc. À, bây giờ nàng đã là nhỏ Quyên xinh đẹp. Kể từ đêm nay, chủ nhân của trái tim tôi đã có tên, có diện mạo đàng hoàng.

Tôi ngồi đó, lặng lẽ thu mình giữa những khuôn mặt xa lạ, ngây ngất ngắm những ngón tay thon dài, trắng muốt của nhỏ Quyên lướt trên các phím đàn, những ngón tay nom mềm mại, thanh thoát như bầy thiên nga đang nhảy múa.

Bây giờ tôi mới thấy tôi ngu. Lẽ ra ngay từ đầu tôi phải nhận ra những ngón tay của nhỏ Quyên là những ngón tay được sinh ra để dạo dương cầm.

Tôi thua xa bác Đán tôi. Lần đầu tiên nhìn thấy nhỏ Quyên, bác đã phán một câu xanh dờn, chắc như đinh đóng cột: “Con đừng giấu bác! Bác biết, chính là con bé đó”. Bác Đán tôi chẳng căn cứ vào đâu cả. Bác chỉ buột miệng theo linh cảm của một người bác thương cháu và chắc là của cả một người đàn ông nhiều năm đau khổ vì tình.

Suốt buổi tối hôm đó, tôi chẳng nói mấy câu. Tim tôi rộn rã nhưng lòng tôi vẫn chưa hết hoang mang. Tôi vẫn chưa kịp hiểu hết những gì vừa xảy ra đến trong cuộc đời lắm hạnh ngộ của tôi.

Khi tôi chào về, nhỏ Quyên nhìn tôi:

– Sao bữa nay Khoa ít nói thế?

Tôi chối quanh:

– Chắc có nhiều người lạ.

– Không nói thì cười đi! Hôm nay là ngày vui của Quyên mà.

Nhỏ Quyên xưa nay nghiêm nghị, ít bao giờ nói những câu như thế. Hôm nay có lẽ lòng nó đang vui vẻ nên phá lệ đùa với tôi.

Tôi nhe răng cười, chắc giống đười ươi.

Khuya đó, tôi chong đèn, gò mình trên trang giấy, tưởng sẽ làm được khối thơ. Nào ngờ tôi nhá đến dập cán bút, thơ vẫn tặc tị.

Rốt cuộc, khi tôi tắt đèn leo lên ghế bố, trang giấy vẫn ttrắng tinh. Ấy là tại vì lòng tôi đang rối bời. Xưa nay tôi không quen làm thơ cho nhỏ Quyên mặc dù tôi hay nghĩ về nó. Tôi chỉ làm thơ cho nàng Stéphanette. Nay hai nàng tự dưng nhập lại làm một, cảm hứng của tôi không biết bắt đầu từ