Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212785

Bình chọn: 10.00/10/1278 lượt.

Hoa mới rón rén bước ra lén lút chui vào phòng Hoạ Mi không biết là định giở trò gì mà lúc đi ra mặt cười tươi như hoa rất đắc ý.

Nửa đêm Hoạ Mi đang mơ màng ngủ thì có cảm giác muốn đi vệ sinh, lăn qua lăn lại mấy vòng không thể chịu được nữa nhỏ đành miễn cưỡng rời khỏi cái ổ chuột ấm áp của mình bước vào nhà vệ sinh.

Sau khi giải toả xong nỗi buồn bực nhỏ đứng dậy rửa tay mắt nhắm mắt mở nhìn vào trong gương, không nhìn thì thôi nhìn phát nhỏ vô cùng hoảng sợ khi thấy trong gương là hình dáng của một cô gái có mái tóc dài đen nhánh xoã ngang lưng, mặt thì có hai cái nốt tròn tròn đỏ chót ở má, trán thì toàn một màu đen kinh dị ở giữa có hình đầu lâu màu trắng, môi thì đỏ tươi như máu. Những chỗ còn trống trên khuôn mặt thì trắng xoá hơn cả tuyết…

Lúc đầu nhỏ tưởng mình bị hoa mắt, dụi mắt nhìn kỹ thấy vẫn nguyên cái hình đáng sợ kinh dị đó trong gương mà lại vào lúc nửa đêm 2h sáng. Nhỏ giật mình kinh hãi vội la toáng lên…

– AAAAAAAAA, có ai không cứu tôi với….

Vừa la hét nhỏ vừa đập cửa phòng Nhật Duy rầm rầm,

– Này mau mở cửa đi, có con ma nữ đang sợ lắm ở trong nhà vệ sinh nó đang muốn ăn tươi nuốt sống tôi, hu hu

– Mở cửa nhanh lên…

Nhật Duy đang ngủ nghe tiếng la hét giọng to hơn cả cái loa của Hoạ Mi cũng không khỏi giật mình, lồm cồm bò dậy mặc thêm quần áo vừa mở cửa thì đã bị Hoạ Mi xông tới ôm cứng lấy người khóc lóc, run rẩy.

– Cô bị điên ak, nửa đêm la hét cái gì mau buông tay. – Nhật Duy nhăn nhó quát Hoạ Mi

– Không, Không bao giờ, hu hu, có phải anh nhẫn tâm muốn nhìn thấy tôi bị con ma nữ kia bắt đi phải không. – Hoạ Mi run rẩy, mặt tái mét quyết không buông tay.

– Sac, con ma nào? Ở đâu cô phải buông tay ra thì tôi mới bắt được nó chứ? – Nhật Duy thầm kêu khổ, con gái lúc nào cũng luôn là chúa rắc rối.

– Nó…nó đang ở nhà vệ sinh đó, anh mau đi bắt nó đi. – Thấy Nhật Duy nói vậy Hoạ Mi cũng có vẻ xuôi xuôi, vội tụt xuống đất nhảy vội lên giường của Nhật Duy trùm chăn kín mít chỉ hở mỗi con mắt, ngồi co ro tựa vào tường run rẩy.

Nhật Duy bực bội bước ra khỏi phòng đi vào nhà vệ sinh kiểm tra một vòng, chẳng thấy có con ma nào cả liền quay lại nhìn Hoạ Mi hạ giọng nói.

– Chẳng có con ma nào hết, chắc là cô sợ quá nên tự tưởng tượng ra đó thôi.

– Anh bị điên à, rõ ràng tôi trông thấy con ma nữ trong gương mà. Môi nó đỏ như máu, trán thì có hình đầu lâu, hai má có hai hình tròn đỏ chót, mặt trắng toát nhìn rất đáng sợ…Tôi thề những gì tôi nói đều là sự thật – Hoạ Mi nói nhỏ miêu tả chỉ sợ con ma nữ đó nghe thấy nhảy ra bắt mình thì chết…

Đúng lúc này Lệ Hoa cũng có mặt trong phòng ôm bụng cười lăn lộn đau cả ruột…

– Ha ha, vui thật…

– Lệ Hoa em cũng bị điên giống cô ta ha? – Nhật Duy thấy em mình tự nhiên bò lăn ra cười cứ như bị trúng tà ấy không khỏi lo lắng.

– Anh…ha ha – Lệ Hoa định nói gì đó nhưng lại thấy buồn cười hơn.

– Gì thế? Em có trông thấy con ma nữ kia không, có phải bị nó bắt hồn luôn rồi hả? – Hoạ Mi nhảy vội xuống giường đến gần Lệ Hoa hỏi han.

– Anh có muốn biết con ma nữ kia ở đâu không? – Lệ Hoa cố gắng ngừng cười nhìn anh trai mình hỏi.

– Ở đâu?

– Xa tận chân trời gần ngay trước mắt – Vừa nói vừa chỉ thẳng vào mặt Hoạ Mi

– Oh, thì ra đúng là có con ma như thế thật. – Nhật Duy mỉm cười, nãy giờ trong phòng bật đèn ngủ không đủ sáng rõ nên cậu không nhìn rõ bây giờ được Lệ Hoa chỉ rõ thì cậu thực sự nhìn thấy thật rồi…

– … Hoạ Mi thấy Lệ Hoa chỉ vào mặt mình, sau một hồi ngơ ngác như chợt hiểu ra điều gì vội lao nhanh vào nhà vệ sinh soi gương lại một lần nữa…

Mọi người biết con ma đó là ai chưa?

Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 40

Đợi chờ là hạnh phúc…

…Hay chỉ là kết thúc của niềm tin!!

Đến với nhau là cả một đoạn đường dài vất vả…

Vậy mà chỉ cần lùi một bước, quay lưng lại…đã trở thành người xa lạ…

Quan trọng đến mấy…cứ cách xa…là lại trở thành xa lạ…như chưa từng quen biết…

Yêu thương mấy…cứ im lặng rồi cũng sẽ trở thành nhạt nhòa…!!

————————-

Sáng hôm sau Hoạ Mi đang ôm gối bông ngủ ngon lành thì nghe thấy tiếng Nhật Duy gọi dậy ăn sáng, bình thường hắn ta có thèm quan tâm tới bất kỳ ai bao giờ đâu nhi? Lạnh lùng và băng giá chẳng bao giờ coi trọng bất kỳ cô gái nào vậy mà bất ngờ lại thay đổi 180 độ đối xử với Hoạ Mi rất ân cần, dịu dàng mặc dù vẫn còn giữ vẻ ngoài lạnh băng (Chắc mọi người thắc mắc lắm phải không? Đợi đọc ngoại truyện sẽ rõ thôi).

– Muộn học rồi cô có dậy nhanh lên ăn sáng rồi đi học không ha? – Nhật Duy đứng ngoài gõ cửa, quát tháo om sòm.

– Im để người ta ngủ tý đã. – Hoạ Mi theo bản năng cựa mình mở mắt ra lại nhắm tiếp lười biếng không chịu dậy?

– Cô định tự dậy hay để tôi phá cửa vào gọi dậy? – giọng lạnh băng, đe doạ.

– Hả? – Hoạ Mi giật mình kinh hãi mở to mắt chợt nhận ra hình như người gọi mình dậy chẳng phải chính là tên biến thái Nhật Duy sống cùng nhà, tàn nhẫn, máu lanh đó sao? Trời ơi, hôm nay hắn tự dưng hảo tâm đánh thức mình dậy có lẽ ngày mai mặt trời sẽ mọc đằng tây mất.

– Dậy chưa?

– Ơ đợi tý, ra liền. – Hoạ Mi hoảng hốt vội nhảy ngay xuống giường, mở cửa thật nhanh. Tên dở hơi này tự nhiê


Ring ring