Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212802

Bình chọn: 8.00/10/1280 lượt.

ai đến tận cổ tay.

– Cầu xin anh tha cho em, em hoàn toàn không biết gì hết. – Tên lái xe giọng run run, sợ hãi cầu xin.

– Không nói nhiều, mau lôi hắn đi tránh để đêm dài lắm mộng. – Tên cầm đầu ra lệnh cho đám đàn em, sau đó quay người chui luôn vào một chiếc xe ô tô.

– Dạ,

Đám đàn em nghe lệnh xông tới túm cổ lấy hắn, lôi dây thừng ra trói khắp người, mắt bịt vải đen, miệng nhét miếng vải to đùng lôi hắn lên xe rồi nổ máy bỏ đi.

Trong một căn phòng sang trọng nhưng âm u ở sâu dưới lòng đất đó là tầng hầm của một căn biệt thự khép kín toàn dây thép gai xung quanh ở ngoại thành Hà Nội, hệ thống an ninh vô cùng bảo mật muốn ra vào biệt thự phải có giấy hẹn có chữ ký của chủ nhân căn biệt thự này. Nếu không mà cứ cố tình vào sẽ bị bắn chết ngay tức khắc, trong căn hầm sang trọng ấy có một bếp than hồng rực, treo rất nhiều dụng cụ tra tấn nhìn thôi cũng thấy lạnh người.

– Thấy ta vẫn còn sống chắc mày thất vọng lắm phải không?

Giọng nói rét lạnh không chút nhiệt độ của một người đàn ông mặc một bồ quần áo màu đen phía trước có vẽ một bộ xương người nổi bật bằng màu trắng, khuôn mặt đeo một chiếc mặt lạ màu trắng bạc hình đầu lâu. Nhìn không cẩn thân có khi nhầm bộ xương người chết thật luôn ý, trên tay cầm một thanh sắt được nung nóng đỏ rực hơ hơ trước mặt kẻ đang quỳ mọp dưới đất, thân thể bị trói đầy vết bầm tím trên mặt.

– Cậu chủ em thật sự không biết gì hết xin cậu chủ hãy tha cho em một con đường sống, dù phải làm thân trâu ngựa em cũng không dám oán thán… – Hắn ta sắc mặt xanh lét, cứ thế đập mạnh đầu xuống đất đến bật máu mà vẫn không dám ngừng, giọng run run khiếp sợ.

– Thành tao nghĩ mày tốt nhất nên khai thật đi nếu không muốn sống không được mà chết cũng không xong. – Người đàn ông đó hừ lạnh.

– Cậu chủ em thề em hoàn toàn không biết gì hết, cầu xin cậu chủ tha cho em, trên em còn có mẹ già dưới còn có con nhỏ nếu em chết rồi họ cũng sẽ chết theo em mất. Cầu xin cậu chủ mở lòng từ bi tha cho em một con đường sống … – Thành ra sức dập đầu năn nỉ, bò gần dưới chân người đàn ông kia mà sụp lạy.

– Hừ, rượu mời không uống lại đi thích uống rượu phạt – Hắn ta giận dữ ra hiệu cho đám đàn em.

Một tên trong đám đàn em của hắn cầm một con dao găm sắc nhọn sáng loáng dưới ánh lửa bập bùng, không nói không rằng cầm dao chặt đứt luôn ngón tay trỏ bàn tay phải của Thành. Thành chỉ kịp kêu “á’ một tiếng đầy đau đớn, máu từ ngón tay bị chặt phun thành tia đỏ tươi.

– Sao có định nói không hay là muốn từ từ chặt từng ngón, từng ngón một tiếp? – giọng âm u, lạnh giá.

Hắn ta cầm một thanh sắt kẹp lấy ngón tay vừa bị chặt còn vương máu, hơ hơ trên bếp than nóng rực. Mùi thịt nướng chín thơm nức mũi, sau đó dí xuống trước mũi Thành.

– Thịt này thơm ngon lắm đấy, muốn thưởng thức xem mùi vị ra sao không? – Hắn giễu cợt, ra hiệu cho đám đàn em cầm cái ngón tay vừa bị nướng chín ấy nhét vào miệng Thành bắt hắn phải nhai nuốt hết…

– Dạ em xin khai, xin khai hết, cầu xin anh tha cho em một con đường sống – Thành sắc mặt hoảng sợ tột cùng, vừa đau đớn, vừa sặc nghẹn khi bị nhét ngón tay nướng chín kia vào miệng.

– Nói.

– Cậu chủ việc sai người giết cậu tất cả đều do chủ ý của anh Luân Sẹo, em chỉ nghe lệnh thôi hoàn toàn không biết gì hết, cầu xin anh tha cho em một con đường sống, hic… – Thành quỳ lạy, run run khai hết.

Luân Sẹo là anh cả của băng nhóm Địa Ngục cũng là trợ thủ đắc lực, cánh tay phải của “Sát thủ bóng đêm” thủ lĩnh băng nhóm khét tiếng Địa Ngục. Suốt nãy giờ chứng khiến một màn tra khảo dã man và tàn bạo do thủ lĩnh “Sát thủ bóng đêm” của mình thực hiện, mặt hắn đã trắng cắt không còn giọt máu, tự cầm chắc cái chết trong tay khi biết tin “Sát thủ bóng đêm” vẫn còn sống. Hắn ta khẽ nhắm mắt thở dài khi tên đàn em do mình sai khiến ám sát đã khai ra tên mình.

– Anh Luân chuyện này là thật phải không?

Hắn ta liếc mắt nhìn về phía Luân Sẹo tỏ vẻ nghi ngờ, hắn không sao có thể tin được trợ thủ đắc lực, cánh tay phải, một người bạn thân thiết luôn bên cạnh vào sinh ra tử hỗ trợ nhau những lúc khó khăn lại có thể thực hiện âm mưu ám sát mình, dồn mình đến con đường chết. Nếu không phải nhờ cô bé lương thiện kia cứu giúp đúng lúc thì có phải hiện giờ hắn đã đang ở dưới âm phủ gặp Diêm vương rồi không.

Thật là cuộc đời lắm sự bất ngờ, chẳng bao giờ có thể hoàn toàn tin tưởng được một ai. Không tin thì sẽ không dùng, đã tin thì phải tin tưởng một cách tuyệt đối. Vậy mà đổi lại sự tin tưởng tuyệt đối ấy lại là sự đánh lén một cách âm thầm, nếu không phải may mắn sống sót thì có lẽ đến tận lúc chết hắn cũng chẳng thể biết được vì sao mình lại chết và ai mới thực sự là người đã ra tay giết hại mình.

– Đúng, muốn chém giết thế nào tuỳ cậu? Nếu không phải cậu chết thì là sẽ là tôi, hai chúng ta sẽ mãi chẳng bao giờ có thể cùng đội trời chung. Xin lỗi đã phụ sự tin tưởng của cậu – Luân Sẹo thở dài bình tĩnh nhắm mắt nói.

– Tại sao? – Hắn ta vô cùng thất vọng hỏi.

– Đằng nào thì tôi cũng phải chết nên cũng chẳng có gì phải giấu diếm cậu, cậu có biết


Lamborghini Huracán LP 610-4 t