Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213484
Bình chọn: 9.00/10/1348 lượt.
n thay đổi thái độ mình càng phải cẩn thận hơn mới được, không biết hắn lại đang có âm mưu gì để “chơi” mình nữa đây. Nguy hiểm vãi @_@
– Thời tiết hôm nay có tuyết rơi hả? Sao anh lại tốt bụng đánh thức tôi dậy thế? – Hoạ Mi mỉm cười ngọt ngào, vẻ cảnh giác nhìn Nhật Duy hỏi.
Nhật Duy đứng im lặng không nói gì chỉ lướt nhìn Hoạ Mi từ đầu xuống chân, vẻ mặt không biết là đang vui hay đang buồn nữa nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy hai bên má hắn có một đám mây hồng hồng.
– Mau ra ăn sáng. – Hắn lạnh nhạt phán một câu rồi quay người bỏ đi
Còn Hoạ Mi thì đứng ngẩn ngơ, trông bộ dạng mình kỳ quái lắm sao mà hắn lại nhìn mình bằng ánh mắt thâm sâu khó dò như vậy nhi? Mà ăn còn làm cả bữa sáng cho mình ăn luôn nữa sao? Ở cùng với nhau suốt nửa tháng số lần thấy hắn xuất hiện ở nhà chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Vậy mà…chắc tên dở hơi biết bơi này uống lộn thuốc con mẹ nó rồi, phải cẩn thận hơn mới được.
– Hoạ Mi vừa bước vào phòng ăn thì nhìn thấy Lệ Hoa cũng đã ngồi ăn sáng ngon lành từ lâu rồi, đang uống dở cốc sữa.
Nhìn thấy nó máu trong người nhỏ lại muốn sôi sùng sục, tức giận muốn bốc khói nhất là khi nhớ lại cái vụ ma quỷ trong nhà vệ sinh đêm qua. Mẹ nó chứ, lợi dụng lúc mình đang ngủ say nó lẻn vào phòng cầm bút màu vẽ nhằng nhịt lên khuôn mặt dễ thương của mình, bỗng chốc biến mình thành một con ma nữ kinh dị bản thân mình cũng còn thấy khiếp sợ may chưa lên cơn đau tim mà chết đột tử. Lau chùi mãi mới sạch, rát hết cả da thịt, thù này không trả mình thề không phải người…Hừ. (chết cười đoạn này^^!)
– Cô…mau vào ăn đi còn đứng đó nhìn ngắm cái gì? – Nhật Duy vừa nhìn thấy Hoạ Mi liền cảm thấy bối rối, gượng gạo hỏi.
– Biết rồi, không cần anh phải nhắc nhở tôi đói tự khắc sẽ ăn. – Hoạ Mi cáu kỉnh, ánh mắt giận dữ nhìn Lệ Hoa chằm chằm
Lệ Hoa quay người lại đằng sau thấy Hoạ Mi đang nhìn mình bằng ánh mắt căm hận bốc lửa, như thể chỉ muốn ăn tươi nuốt sống mình ngay ý chợt cảm thấy rùng mình sợ hãi, lạnh người. Chưa bao giờ cô bé nhìn thấy ánh mắt ai tức giận lại đáng sợ như vậy, đang định mở miệng nói gì đó chợt Lệ Hoa lại chuyển sang vẻ mặt tò mò nhìn Hoạ Mi bằng ánh mắt khó hiểu.
– Chị cứ thế mặc áo ngủ ra ăn sáng sao? – Lệ Hoa chỉ chỉ vào cái áo ngủ màu trắng mỏng có hình chú gấu kitty phía trước ngực.
– Thì sao? – Hoạ Mi bực bội đi thẳng vào ghế ngồi ăn sáng không thèm liếc nhìn Lệ Hoa lấy một cái.
– Nhưng…sao đằng sau cái quần màu trắng của chị lại có vệt gì đo đỏ thế kia? – Lệ Hoa còn khá ngây thơ nên nhìn Hoạ Mi ngơ ngác hỏi.
– Sao?
Hoạ Mi hét to, bật dậy như cái lò xo, vẻ mặt biến đổi liên tục hết trắng lại xanh rồi cuối cùng là một màu hồng. Nhìn sang Nhật Duy thì thấy hắn ta cúi mặt thản nhiên ăn suất bánh mỳ kẹp thịt của mình, giả vờ tỉnh bơ với mọi thứ đang diễn ra xung quanh. Hoạ Mi nuốt nước bọt phi nhanh vào nhà vệ sinh nhanh hơn cả một cơn gió lốc
– Anh nè, chị ta lại lên cơn điên gì nữa thế? – Lệ Hoa mắt chữ O, mồm chữ A vẻ mặt vô cùng kinh ngạc cô bé thật không hiểu bà chị thần kinh không được bình thường này lại bị làm sao nữa. Thật hết thuốc chữa rồi ^~^
– Anh cũng không biết, nhưng đợi đến lúc em lớn lên tý nữa chắc sẽ biết thôi. Mau ăn đi còn đi học – Nhật Duy mỉm cười xoa đầu Lệ Hoa.
– Dạ, – Lệ Hoa ngoan ngoãn nghe lời, cười tươi như hoa.
Hoạ Mi đến lớp mang một vẻ mặt không biết dùng từ ngữ nào diễn tả cho đủ, từ ngày ở chung với anh em Nhật Duy nhỏ sắp phát điên đến nơi rồi. Cứ tình hình này không sớm thì muộn nhỏ cũng phải vào bệnh viện tâm thần điều trị mất…hic, có ai xui xẻo như ta không?
– Có chuyện gì khiến cưng không vui thế? Có phải bị tên biến thái kia giở trò gì quá đáng rồi không? – Thuỷ Tiên ngồi bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt như đưa đám của Hoạ Mi không khỏi lo lắng
– Thôi, xin mày đừng nhắc đến hắn ta nữa được không? Không tao lại phát điên lên mất – Hoạ Mi nhăn nhó
– Thì có chuyện gì phải kể ra biết đâu tao giúp đỡ được gì thì sao, chứ cứ giữ trong lòng dễ sinh bệnh lắm, mà lại mau già nữa chứ – Thuỷ Tiên mỉm cười, đưa ra trước mặt nhỏ một cây kẹo mút.
– Uh, thì…
– Hi, chúc mọi người buổi sáng tốt lành, Mi ăn sáng chưa đi xuống căng tin mua đồ ăn sáng cùng Trung đi. – Hoạ Mi đang định nói gì đó thì cậu bạn Trung không biết từ đâu xuất hiện, nhìn nhỏ mỉm cười tươi rói, gạ gẫm.
– Đúng đó mau xuống căng tin mua đồ ăn sáng đi, tiện thể tao cũng muốn mua mấy thứ đồ ăn vặt cắn tạm cho đỡ buồn. – Chưa kịp để Hoạ Mi phản ứng, Thuỷ Tiên đã trả lời thay còn nháy mắt với nhỏ nữa chứ.
– Oh, vậy cũng được tụi mình mau đi thôi. – Mặc dù không thích đi lắm đâu, nhưng Trung đã nhiệt tình như vậy chả nhẽ lại từ chối, hơn nữa ra ngoài đi dạo một lát có lẽ tâm trạng nhỏ sẽ khá hơn chăng.
Cả bọn 3 đứa đang từ tầng ba đi xuống căng tin đang nói chuyện rất rôm rả thì thấy học sinh ở tất cả các lớp trong trường đổ xô ra cửa chen chúc nhau lao xuống dưới sân trường, nhất là các cô bạn nữ sinh. Có chuyện gì thế?
– Này bạn, cho mình hỏi chút, sao tất cả mọi người nhất là các bạn nữ lại lao xuống sân trường đông vậy? – Hoạ Mi tò mò vội túm lấy một cô bạn chạy qua hỏi han.
–