Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212962

Bình chọn: 8.5.00/10/1296 lượt.

nh mắt lãnh đạm trả lời.

– Sac, bọn cháu mới mua xe có biết gì đâu, chú ơi tạm tha cho tụi cháu lần này nha. – Ngọc Huyền hốt hoảng, ơ thì ra đi xe đạp điện cũng phải đội mũ bảo hiểm à, má ơi sao không ai bảo con biết thế?

– Điều đó chú không quan tâm, cứ theo luật mà thực hiện. Đi xe đạp điện mà không đội mũ bảo hiểm đối với học sinh sẽ bị phạt cảnh cáo giam giữ xe trong vòng 10 ngày, nếu còn tiếp tục vi phạm lần thứ hai sẽ gửi giấy thông báo về tận nhà trường với gia đình. Bây giờ các cháu hiểu rồi chứ? – Chú cảnh sát giao thông vừa cúi đầu ghi chép cái gì đó vào biên bản vi phạm giam giữ xe vừa trả lời.

– … Hoạ Mi với Ngọc Huyền quay mặt nhìn nhau ngơ ngác, với tình huống trớ trêu này thì nên khóc hay nên cười đây. Hic

– Ai là chủ xe thì mau đọc họ và tên đi nào để chú còn ghi vào biên bản, 10 ngày sau đến trụ sở chính ở đường Mây Trắng để lấy lại xe nhé!

– Ơ, chú ơi, bọn cháu sơ suất mới vi phạm lần đầu thôi chú bỏ qua cho bọn cháu nha. Cháu hứa sẽ không dám vi phạm lần thứ hai đâu. – Ngọc Huyền tỏ vẻ đáng thương năn nỉ, điên à, giam xe 10 ngày thì mình đi lại bằng niềm tin và hi vọng á, tới lúc đó lại phải nhờ tài xế riêng của gia đình lái xe chở đi không thì cũng bắt taxi phiền chết đi được, mất cả tự do. Đã vậy còn chưa đủ tuổi để đi xe máy mới đau chứ. Hic

– Đúng đó chú, chú làm ơn tạm tha cho bọn cháu lần này đi nha. – Hoạ Mi cũng phụ hoạ

– Không được, đã là luật thì không thể làm trái được, tha cho bọn cháu thì những người khác cũng vi phạm sẽ phải xử lý ra sao? Mong các cháu thông cảm.

– Thôi tạm tha cho bọn cháu lần này đi mà chú…

Sau một hồi năn nỉ đứt cả lưỡi mà vẫn không thể thuyết phục được chú cảnh sát giao thông khó tính, Ngọc Huyền cùng với Hoạ Mi nhìn nhau cay cú. Không biết bước chân ra khỏi cửa bằng chân trái hay chân phải nữa mà sao đen đủi thế không biết, bực bội một hồi hai người đành chấp nhận sự thật chiếc xe đạp điện mới mua yêu quý bị giam giữ tạm 10 ngày, không còn cách nào đành bắt taxi đến quán Tuyết Thiên Đường gặp Thuỷ Tiên để giải toả căng thẳng lẫn ức chế…

– Uay, làm gì mà mặt hai người nhăn nhó như chó cắn ma thế? Có đứa nào vừa bắt nạt tụi mày hả? – Ngồi ngoáy ly trà sữa trân trâu, Thuỷ Tiên mỉm cười hỏi han tình hình hai cô bạn thân.

– Điên mất, chiếc xe đạp điện tao mới mua xui xẻo vừa bị bắt giam 10 ngày mẹ nó rồi. Càng nghĩ càng thấy cay cú, tức sôi cả máu mà không thể làm gì được. Hừ – Ngọc Huyền cầm cả ly nước chanh có đá đưa lên miệng uống một hơi dài trả lời bằng ánh mắt căm tức.

– Hơ, thế rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì kể nghe coi nào?- Thuỷ Tiên ngạc nhiên

– Haiz, thì đi xe đạp điện không đội mũ bảo hiểm chứ sao? Buồn cười nhi? Xe đạp điện mà không phải chỉ là một loại xe đạp à, có phải xe máy quái đâu mà cũng bắt phải đội mũ bảo hiểm nhi? – Hoạ Mi khó hiểu trả lời bằng giọng buồn hiu như bánh bao thiu.

– Hi hi, ai biết, đó là luật giao thông ở Việt Nam đã quy định chúng mình chỉ biết chấp hành thôi, thắc mắc cũng chả thay đổi được điều gì?

– Dã man con ngan, hic – Hoạ Mi thở dài…

– Oi cuộc đời, 10 ngày nữa em biết đi bằng gì để được tự do bây giờ? – Ngọc Huyền đau khổ than thở.

– Thôi đừng nói mãi cái chuyện này nữa, chỉ thêm khó chịu mà thôi, có chuyện gì hay mau kể tao nghe coi. – Thuỷ Tiên cười ngọt ngào chuyển chủ đề.

– Oh, nhắc ra mới nhớ, tao có một việc quan trọng muốn kể cho tụi mày nghe đây?

– Chuyện gì?

– Haiz, tình hình là tao đang chung sống cùng một nhà với môt tên lạnh lùng như băng, bạo lực hơn cả hổ dữ. Đang không biết phải làm thế nào đây?

– Sac, là sao? Hắn ta là ai? Sao lại ở cùng một nhà với mày? – Thuỷ Tiên kinh ngạc.

– Haiz, có nói mày cũng chả biết được đâu? Cái vụ cắt cổ tay hôm nọ là do tên biến thái đó gây ra đấy – Hoạ Mi tức giận nghiến răng…

– Ngon, xem ra tên này chán sống thật rồi, dám cả gan động đến bạn tao à? – Ngọc Huyền ánh mắt nguy hiểm.

– …

– Càng nghĩ càng thấy căm hận, cứ từ từ tao nhất định sẽ để hắn nếm mùi đau khổ, sống mà không bằng chết?

– Bằng cách nào?

– Tao cũng không biết nữa?

– Thế mà cũng nói, – Ngọc Huyền bĩu môi.

– Nhưng không phải là không có cách, cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ mày lo cái quái gì- Hoạ Mi mím môi

– Vậy chúc mày sẽ tai qua nạn khỏi nhé, ka ka – Thuỷ Tiên nhún vai cười

– …

Chém gió cả buổi chiều cũng vẫn không thể tìm ra được cách nào ổn thoả để đối phó với tên biến thái Nhật Duy kia, cả ba đều tỏ ra rất thất vọng và chán chường nhất là Hoạ Mi. Để một đứa con trai đáng ghét đè đầu cưỡi cổ như vậy thật sự quá nhục đi. Lần trước Ngọc Huyền bày mưu nói cứ cố chung sống đi, sau đó sẽ giở trò chọc tức hắn như chửi xỏ xiên khiến hắn tức giận không được sống yên lành, làm hỏng đồ, bày rác bẩn, cho hắn uống thuốc sổi để đi ngoài cả đêm, thả gián chuột vào trong tủ quần áo phòng của hắn… (Lắm trò nguy hiểm thế – Phục cô bạn Ngọc Huyền ghê @_@)

Nhưng người tính không bằng trời tính, hắn mất tích từ sáng đến tối mới thấy mặt, vừa cố tính chọc giận hắn liền bị hắn điên lên cắt cổ tay may


Lamborghini Huracán LP 610-4 t