iên Di thoát khỏi dòng suy nghĩ . Nó đưa mắt nhìn , là Lập Hân và Tiểu Na . Hai cô bạn xinh nhất lớp ..có lẽ cũng nhất trường .
Thiên Di nghĩ thầm : Ha ha , 2 ngươi cũng “đào bông” dữ . Toàn gái đẹp tìm đến . Chắc các ngươi cũng khổ lắm nhỉ ? Cứ từ từ gậm nhắm đi . Ta đi đây !
Thiên Di cười đắc chí rồi toan đứng lên định bỏ đi “chơi” thì …
_ Thư ký ….”dẹp loạn”
Bách Nhật ngang nhiên đặt chân lên bàn rồi ra hiệu cho Thiên Di . Ánh mắt Thiên Di phừng phực lửa giận nhưng nó kiềm chế . Quay sang hai cô bạn kia , nó cười gượng :
_ Hi , hai bạn thông cảm , ông chủ ( đầu heo ) đang mệt ( sắp chết luôn cũng được ) .Hai bạn đợi khi khác ( khỏi đợi , cứ đứng đây đi ) rồi đến tìm ( 2 tên khùng ) nha ! – Thiên Di vừa nói vừa nghĩ trong đầu rồi tự cười .
Lúc này , Lập Hân mới để ý , cô quay sang Thiên Di :
_ Bạn là ai mà mình phải nghe lời bạn !
_ Thư ký – Thiên Di đáp ngọn
Không hiểu sao , Tiểu Na kéo tay Lập Hân đi , cả hai nở nụ cười tựa thiên thần rồi quay người bước đi .
Thiên Di thở phào rồi ngồi xuống chỗ mình . Triết Minh đắc ý cười rồi bảo :
_ Ứng xử khá lắm !
_ Hi !
Chính An vừa vào đã nhoẻn miệng cười chào Thiên Di , nó cũng cười đáp . Nhìn thấy cảnh trước mắt mà mặt hai “ông chủ” cứ chau mày khó chịu .
—
Tại khuôn viên của trường :
_ Con nhỏ đáng ghét đó …- Tiểu Na tức tối
_ Phải dạy cho nó …mấy bài học mới được . Dám đeo bám anh ấy .
Lập Hân mặt đầy bí hiểm nói với Tiểu Na đang đi cùng mình , nhỏ ta cũng hưởng ứng lại :
_ Nó còn dám cả gan lại gần anh Bách Nhật của em nữa . Mình dạy …nó từ từ thôi , chị Hân nhỉ ?
_ Đúng . Như vậy mới thú vị !
—
_ Sao ? Mẹ nói gì chứ ? Con vừa mới về đây chưa được một tuần mà .
Hải Nhân nói với vẻ mặt ngạc nhiên cùng cực . Mẹ Hải Nhân gọi về gắp vì chuyện làm ăn của công ty . Khi cậu vừa đi sang Việt Nam thì công ty gặp chuyện .
_ Con mau về đi . Công ty không có con thì không được . Mẹ đang lo lắm.
_ Con biết rồi !
Hải Nhân tắt máy trong nỗi buồn vô hình . Mới gặp lại Thiên Di , chưa kịp để cậu nói nhiều chuyện , chưa kịp để cậu nói ….
Bỏ điện thoại vào túi quần . Hải Nhân ung dung bước đi . Cậu về nhà chuẩn bị hành lý rồi phóng thẳng xe đến trường Thiên Di .
—
“ Mời Lữ Thiên Di lên phòng Hiệu trưởng , có người cần gặp … Xin nhắc lại , mời ..”
Tiếng loa phát thanh của trường không thoi thúc bước chân Thiên Di , nó không biết ai là người cần gặp nó nữa .
Đến phòng Hiệu trưởng , Thiên Di thở hắt một cái rồi đưa tay gõ cửa
Cạch !
Tay Thiên Di chưa chạm đến cánh cửa thì cửa đã tự mở ra , nó ngơ ngác nhìn người trước mặt …
_ Chào vợ thân yêu ! – Vĩnh Khoa nói rồi đưa tay kéo Thiên Di vào trong
Thiên Di tối sầm mặt lại : Cái tên này , sao tìm ra trường mình được nhỉ , mà mình làm hư cái kín chiếu hậu của hắn mà hắn kêu mình là vợ ư ? Không lẽ bắt mình đền ..bằng thân thể …Never..
Thiên Di lăm le nhìn Vĩnh Khoa rồi quay sang cái bàn trước mặt :
_ Chào Hiệu trưởng ạ !
Hiệu trưởng Lâm bất giác quay người lại , gương mặt này …..mới đầu nghe tên , ông cứ ngờ ngợ , nghĩ rằng làm gì có chuyện trùng hợp như vậy chứ , mắt ông ánh lên tia vui mừng , một phần trong đó còn có nỗi sợ vô hình xen lẫn . Đứa con gái mà ông yêu quí , nó học ngay tại trường – nơi ông làm Hiệu trưởng , nó đang hiện diện ngay đây mà ông không tài nào gọi tên được . Người vợ yêu quí của ông đã và đang ở gần đây làm ông đã lo nay càng lo hơn . Không ngờ sao bao năm xa cách , con ông đã lớn và xinh thế này , điều đó đồng nghĩa với …
Ông không cho phép mình mềm lòng mà gọi Thiên Di 2 tiếng : Con gái . Vì sinh mạng bé bỏng ấy mà ông đã từ bỏ con đường tàn ác , ông đã phản bội tổ chức để giấu đi “chìa khóa vàng” .
Ông đưa mắt nhìn người chủ trẻ của tổ chức , ông chắc rằng người con trai này …không hề biết Thiên Di chính là “chìa khóa vàng” , cậu ta chỉ đến theo lệnh của ông Trương Tề – theo ông là một lão già mưu mô , xảo nguyệt , độc ác , tàn bạo . Và vì khi xưa , trong lúc ông không ổn , lão Trương Tề đã cận kề bên ông và hai người đã hứa hôn cho Thiên Di và Vĩnh Khoa – tức con và cháu của mình . Ông thật ân hận vì điều đó .
Nhưng giờ đây , nhìn vào Vĩnh Khoa , ông thấy mình có thể tin tưởng giao con gái mình cho cậu ấy . Thậm chí , Vĩnh Khoa còn không hề biết , ông đã từng là người của tổ chức . Nhưng …nếu có bất kỳ nguy hiểm nào , ông sẽ liều cả mạng của mình để cứu đứa con gái thân yêu .
Thấy Hiệu trưởng không trả lời mình , Thiên Di cứ nhìn ông suốt rồi thốt lên :
_ Hiệu trưởng , Hiệu trưởng ơi …
Lúc này , ông mới bừng tỉnh , đưa mắt nhìn Thiên Di và nói :
_ À ….người này nói là có chuyện muốn đưa con đi và đã xin phép nhà trường .
Vừa nghe đến mấy chữ có-chuyện-muốn-đưa-con-đi là Thiên Di bất giác nhớ lại vụ kín chiếu hậu …Nó nhìn Vĩnh Khoa đang tươi cười rồi lại nhìn sang Hiệu trưởng . Thiên Di lại dùng chiêu cũ : tam thập lục kế , tẩu vi thượng sách .
_ A , ra là vậy , hi hi ,…vậy chào Hiệu trưởng con về lớp ạ !
Lần này thành công tuyệt đối . Thiên Di đang co chân chạy ra khỏi phòng Hiệu trưởng và về lớp .
Đã vào tiết học đầu , thấy Thiên Di hớt hãi chạy về lớp ( g