át . Chỉ là gãy mất cái kín chiếu hậu thôi mà , có gì to tát lắm đâu . Tôi xin lỗi mà …
ThIên Di cứ cuối đầu và nói một hơi đâu hay gương mặt người trước mặt chuyển từ buồn cười – vì khi không tự nhiên có người xin lỗi mình vì mình hù báo cảnh sát – sang ngạc nhiên – vì người này thật dễ giải , muốn mình làm gì cũng – cuối cùng là tức giận – vì ….. ( chắc các bạn cũng biết vì lý do gì rồi nhỡ ^^ )
_ Cô nói sao ? Kín chiếu hậu xe tôi bị làm sao ?
Lúc bấy giờ , Thiên Di mới ngẩn đầu lên , hỏi với giọng ngạc nhiên :
_ Anh không biết gì ư ? Vậy nãy giờ …
_ Nãy giờ thế nào ?
Thiên Di cười thầm trong bụng : tam thập lục kế , tẩu vi thượng sách .
_ A , hi hi , xin lỗi tôi nhầm người . Không có chuyện gì đâu . Tạm biệt .
_ Cô đứng lại đó cho tôi . – Người con trai đó ra lệnh cho Thiên Di dừng bước rồi xem xét “bé yêu” của mình . – Như thế này mà không có gì ư ?
Thiên Di quay người lại cười trừ chứ biết nói gì bây giờ . “Kế sách” không thành , nó đành “thuận theo ý trời”
_ Anh muốn sao ?
_ Tôi mới là người cần hỏi cô câu đó đấy . Cô muốn sao ? – Người đó nghiêm giọng nhìn Thiên Di
Thiên Di nhìn “thành quả” mình gây ra , ân hận cũng đã muộn rồi . Nó đành đưa ra “quyết định cuối cùng”
_ Tùy anh !
Người trước mặt muốn té xỉu khi nghe câu nói dửng dưng của Thiên Di .
_ Chủ tịch Trương . Anh còn không mau về tổ chức mà còn đứng đó ?
Hậu duệ Kan không biết xuất hiện từ bao giờ , ông ta nhìn Vĩnh Khoa rồi lại nhìn sang Thiên Di ….mắt ông đột nhiên dừng lại ở gương mặt Thiên Di , ông bất ngờ tột độ nhưng không chắc là mình đúng . Dù vậy , ông vẫn hưng phấn trước “phát hiện mới” của mình .
_ Cô này là ….
Thiên Di nghĩ có thể người này là vị cứu tinh của mình , nó mỉm cười cuối đầu chào ông :
_ Con là Lữ Thiên Di !
_ Thiên ..Di ? – Ông Kan bất ngờ lắp bắp , trong trí nhớ hiện ra câu nói của ngài Trương Tề
Ta đã cho người tìm kiếm tung tích của ông ta . Thật hay khi ông ta đã đổi họ lẫn tên đứa con gái thân yêu , nhưng …điều đó không qua nổi mắt ta . Hiên giờ , ta được biết ông ta đang làm Hiệu trưởng ở một ngôi trường cấp 3 , còn về trường nào thì ta chưa điều tra ra . Nhưng ta đã biết được vị trí của “con át chủ bài” . Nó tên Lữ Thiên Di .
Thiên Di vẫn không hề biết điều mình nói là một tai hại về sau , nó vẫn nhoẻn miệng cười với ông Kan .
Bất chợt , ông Kan quay sang Vĩnh Khoa :
_ Mật !
Nghe được điều đó , Vĩnh Khoa hơi ngạc nhiên không hiểu sao ông Kan lại nói vậy vì từ “Mật” là từ dùng trong tổ chức , khi có điều muốn nói riêng với nhau và điều đó khá là quan trọng .
_ Coi như hôm nay là ngày may mắn của cô vậy !
Nói rồi , Vĩnh Khoa mở cửa xe bước vào trong , ông Kan cũng vào theo . Chiếc BMW được khởi động một cách nhanh chóng và chạy mất hút sau làn khói nghi ngút . Thiên Di đứng đó , nó ngơ ngác nhìn theo mà tức muốn xì khói theo chiếc xe . Khi khổng khi không bỏ đi không nói một câu .
Mấy giây sau , nó ngớ ra :
_ Phải rồi ! Hắn đâu có truy cứu nữa . Đúng là may mắn của mình . Hí hí
Leo lên xe và nhởn nhơ chạy tiếp mà nó không hề hay biết rằng : Đã muộn học !
Đến cổng trường , Thiên Di khao khát cho cái tên chết bầm khi nãy chết đi . Vì hắn kỳ cà mà nó quên béng mất giờ học . Đứng nhìn cái cổng đóng lại mà nó đau khổ tột cùng .
_ “Đồng minh” đi trễ à ?
Triết Minh và Bách Nhật ngạo ngễ đứng phía sau thốt lên một câu làm nó muốn phang nguyên chiếc giày vào mặt 2 tên đó ghê .
Nó thản nhiên quay sang “đớp chát” :
_ Mấy người thì khác gì tôi !
_ Khác ! – Bách Nhật nhanh chóng khẳng định rồi tiếp – Đương nhiên là khác , bọn tôi có thể vào , còn cô thì không thể .
Thiên Di không hiểu 2 tên này nói gì , nó gông cổ lên cãi :
_ Làm sao mà vào được chứ . Trường này có lệnh giới nghiêm mà . Đi trễ đồng nghĩa với nghĩ một ngày còn gì .
Triết Minh bước tới trước cái cổng đang đóng sầm lại , nhìn Thiên Di với vẻ mặt đáng ghét :
_ Bây giờ còn kịp để năn nỉ bọn tôi đấy .
_ Năn nỉ ? – Thiên Di nhắc lại lời Triết Minh mà bật cười – Năn nỉ để làm gì chứ ?
Cười khẩy một cái , Triết Minh nhìn sang Bách Nhật , hiểu ý , Bách Nhật cất giọng gọi vào bên trong :
_ Chú bảo vệ ơi !
Chưa đầy 5 phút sau , chú bảo vệ của trường đã cho mở cổng và cười tươi rói :
_ Chào cậu Hàn , cậu Vương .
Thiên Di mắt chữ A mồm chữ O nhìn khung cảnh trước mặt . Nó còn ra sức dụi mắt mình mấy lần .
_ Không phải chứ ? Có đặt ân này sao ? Mình kêu khan cả cổ mà có được đâu .
Bách Nhật và Triết Minh nhìn Thiên Di ngạc nhiên mà cười thầm trong bụng . Không còn cách nào khác , Thiên Di đành “hạ mặt năn nỉ” để được vào trường :
_ Khoan đã , Bách Nhật , Triết Minh . – Vừa gọi với theo Thiên Di vừa chạy lại chỗ bọn họ .
Làm đôi mắt “hối lỗi” , Thiên Di nhìn Bách Nhật mà nói :
_ Triết Minh , tại mình hông biết bạn oai đến thế , cho mình vào với , nha , nha .
Nhìn người này mà nói tên người kia ai mà không tức chứ . Và Bách Nhật cũng không ngoại lệ , đang định “dạy” Thiên Di một trận thì Thiên Di đã “chuyển đối tượng” sang Triết Minh :
_ Bách Nhật , mình không biết bạn oai vậy , cho mình xin lỗi vì đã đắc tội , hi hi …
Và