g của cậu gửi cho tôi!!
Cánh cửa phòng được đóng lại một cách nhẹ nhàng, Vĩnh Khoa cầm sấp giấy mà ông Kan đưa cho, điều thu hút cậu là người trong tấm hình nhỏ trên mép giấy. Rất quen, nhưng cậu không thể nào nhớ ra.
Vội lật tờ giấy ra xem, cậu thảng thốt khi nhìn thấy dòng chữ : Người này là chủ tịch đời trước của tổ chức – Lâm Kỳ. Hiện là Hiệu trưởng của trường Quang Tuyến, con của ông ta chính là người con cần tìm – “chìa khóa vàng”
CHƯƠNG 19
Áng mây thứ 19 : Lạnh nhạt
Lặng yên từ lâu rồi..
Lãng quên một câu chuyện..
Và anh chợt biết rằng hạnh phúc không như xưa..
Vì anh đã lỗi lầm làm buồn một trái tim…
Không là cổ tích.. chẳng có đâu bao giờ..
Và rồi em đã yêu anh..
Bầu trời lấp lánh ngàn tinh tú..
Anh nguyện đời mãi..
Sẽ mãi yêu em thôi…
Một cánh sao rơi thiên sứ bay..
Dang cánh tay đón em trong lòng..
Anh sẽ kể về cổ tích anh và em….
Buông tờ giấy xuống, Vĩnh Khoa khẽ nhíu mày :
_ Đây là hình hồi trẻ của Hiệu trưởng sao? Nhưng…ông ta nói là không hề biết đến tổ chức mà? Không chỉ thế, ông ta còn là chủ tịch đời trước. – Ngẫm nghĩ một lúc, Vĩnh Khoa khẽ gật gù – À, ra là thế, vì “chìa khóa vàng” chính là con của ông ta nên ông ta nói dối mình cũng phải. Dù sao thì…mọi việc cũng sắp kết thúc rồi!
Nhanh chóng đi ra khỏi phòng và điểm đến của Vĩnh Khoa tất nhiên là trường Quang Tuyến.
—
Giờ ra chơi :
Thiên Di lon ton chạy lên phòng Hiệu trưởng, đang định đưa tay gõ cửa thì nó nghe một giọng nói quen thuộc phát ra từ căn phòng ấy, một mẩu chuyện khó hiểu :
_ Hiệu trưởng, à không, phải gọi ngài là ngài Lâm Kỳ mới đúng!
Ngạc nhiên xen lẫn lo sợ khi nghe Vĩnh Khoa nói thế, Hiệu trưởng Lâm nhìn cậu dò xét :
_ Cậu nói gì tôi không hiểu?
_ Tôi biết hết rồi, ngài đích thị là Lâm Kỳ – chủ tịch đời trước của tổ chức chúng tôi, ắt hẳn tay ngài cũng đã vấy đầy máu nhỉ? Tôi đến đây chỉ để hỏi ngài một vấn đề : Con của ngài – “chìa khóa vàng” hiện đang ở đâu?
Cách làm việc nhanh gọn lẹ này chỉ có ở Vĩnh Khoa, cậu không vòng vo tam quốc mà đi thẳng vào vấn đề chính.
Đan xen hai tay vào nhau, cả người Hiệu trưởng Lâm run lên từng hồi, ông đang cố tự trấn an mình, bằng mọi cách, ông phải bảo vệ sinh mạng bé nhỏ của con mình.
_ Thú thật, ta và con ta đã thất lạc nhau lâu rồi. Ta không biết hai mẹ con bà ấy đang ở đâu cả. Cậu tin hay không thì tùy.
_Hửm! Ông không nói cũng chẳng sao, ông biết công suất làm việc của tổ chức rồi mà, không lâu nữa đâu, tôi sẽ tìm ra “chìa khóa vàng”.
_ Đừng cố tìm ra “chìa khóa vàng” nữa, nếu không, sau này cậu sẽ hối hận.
_ Tôi sẽ không bao giờ hối hận về điều mình làm. – Vĩnh Khoa nói chắc nịch vì cậu thừa biết : Xưa nay, không điều gì làm cậu hối hận cả.
_ Tin tôi đi chàng trai trẻ, hãy dừng cuộc chơi ngu ngốc này lại trước khi qía muộn.
Cạch!
Bỏ lại nụ cười nửa miệng, Vĩnh Khoa tiến thẳng ra cửa, cánh cửa mở ra một cách bất ngờ khiến Thiên Di không trốn kịp. Nó đứng bất động như tượng. Không thèm nhìn Thiên Di lấy một cái, Vĩnh Khoa bước thật nhanh ra xe.
Một cảm giác hụt hẩng xâm chiếm cả người Thiên Di, mắt nó không ngừng dõi theo cái vóc dáng cao ráo, anh tuấn ấy đến khi cái dáng ấy khuất sau cánh cổng trường.
Buồn bã bước về lớp, cái mẩu chuyện mờ ám ấy đang quẩn quanh trong đầu Thiên Di, mọi chuyện về Vĩnh Khoa, nó không hề biết dù chỉ một chút ít. Dạo gần đây, thấy Triết Minh và Bách Nhật có vẻ thân thiết với Vĩnh Khoa lắm, Thiên Di quyết định sẽ hỏi hai người đó về những gì nghe được ở phòng Hiệu trưởng.
Vào lớp, chạy xuống chỗ mình và ngồi xuống, Thiên Di đưa tay khều cả hai tên bên cạnh rồi nói :
_ Tôi có chuyện muốn hỏi, hai người phải nói thật nha, không được nói xạo.
_ Chuyện gì? – Triết Minh nhíu mày.
_ “Chìa khóa vàng” là cái gì vậy? Tổ chức gì mà có liên quan đến máu.
Bất ngờ trước câu hỏi của Thiên Di, cả hai lặng người nhìn nhau, không hiểu sao Thiên Di lại biết về “chìa khóa vàng”. Nhưng trong đầu cả hai cùng nghĩ về một chuyện : Không được để Thiên Di biết đến cái tổ chức khát máu đó.
_ Cô nói gì tôi không hiểu? – Bách Nhật vò đầu rồi nói.
_ Khi nãy, tôi lên phòng Hiệu trưởng, tình cờ nghe được Vĩnh Khoa và Hiệu trưởng nói chuyện với nhau, họ nói về vấn đề gì đó tôi cũng không rõ, chỉ nghe loáng thoáng Vĩnh Khoa nói Hiệu trưởng chính là Lâm Kỳ, người chủ trước đời trước của tổ chức, tay vấy đầy máu gì đó. “Chìa khóa vàng” là con của Hiệu trưởng, anh ấy sẽ nhanh chóng tìm ra nó.
_ SAO, ĐÃ CÓ TUNG TÍCH CỦA “CHÌA KHÓA VÀNG” RỒI HẢ?
Cả hai đồng thanh thốt lên rồi chợt nhận ra mình vừa làm chuyện ngu ngốc, Triết Minh nhanh trí nói thêm :
_ À, thật ra “chìa khóa vàng” là một con mèo, đúng rồi, một con mèo, không có chuyện gỉ đâu, cô đừng quan tâm.
_ Hả? – Thiên Di mắt chữ O mồm chữ A nhìn Triết Minh chăm chăm.- Con mèo ư?
_ Đúng, là một con mèo nhỏ, họ đang nói về một bộ phim truyền hình ấy mà, cô nhiều chuyện quá đi – Bách Nhật cốc vào đầu Thiên Di một cái rồi tỏ vẻ ta đây….nói thẳng ra là “dạy đời” ấy. (^^)
Ôm đầu mình, Thiên Di liếc Bách Nhật một cái, bề ngoài nó tỏ vẻ tin lời Triết Minh và Bách Nhật, nhưng trong l
