yên, nghĩa của nó cx là ss Tử Đinh Hương tìm dùm ta T.T)
Không phải anh chưa từng gặp qua mĩ nữ, mới bắt đầu thì chỉ là nhàm chán trêu đùa, về sau lại thấy thật thú vị, cho đến khi biết được thân phận của cô lại càng làm anh sinh ra hứng thú nồng đậm.
Nhà họ Hàn nổi tiếng, không chỉ vì có những mối quan hệ rắc rối phức tạp, còn có một vị nhị tiểu thư nổi danh với biệt hiệu “Xà mỹ nhân”, huống chi, vị nhị tiểu thư này lại xinh đẹp như vậy, anh có thể không cảm thấy hứng thú sao?
Hàn Thủy, anh theo thói quen sờ sờ cằm, nhìn qua kính chiếu hậu có thể thấy được cô gái ngủ mơ đang nhíu chặt lông mày, hiển nhiên là ngủ không hề an ổn.
Trong nháy mắt, anh đột nhiên rất muốn biết, cô gái này rốt cuộc đã trải qua cái gì? Cô có giống như trong lời đồn hay không?
Chương 3: Chương 2
Thời điểm trở lại biệt thự của nhà họ Hàn thì đã qua thời gian ăn cơm chiều.
Nhìn theo xe của Tư Khấu Ngọc đã đi xa, Hàn Thủy tùy tiện vò nát danh thiếp trong tay rồi quăng vào thùng rác trước cổng biệt thự.
Cô không phải là một thiếu nữ không hiểu sự đời, sẽ không bao giờ tin vào anh hùng từ trên trời giáng xuống, tuy rằng người đàn ông tên Tư Khấu Ngọc này đã giúp cô một việc nhưng không có nghĩa là anh ta có thể dựa vào lý do đó để từng bước áp sát, trở thành bạn bè đáng tin cậy của cô.
Bảo vệ đã mở cửa chính ra, tóc cô bị gió thổi loạn, mặt không chút thay đổi đi giày cao gót, đi vào ngôi nhà mà cô đã ba năm không về.
“Nhị tiểu thư.” Một đường đi thẳng, người hầu đều rối rít né tránh. Dù nhiều năm chưa về nhà nhưng cô vẫn được thừa nhận là người thừa kế duy nhất của nhà họ Hàn.
Đám người Cam Chi Ngư đã ở trong phòng khách nghỉ ngơi, vậy chắc chắn là đã dùng xong bữa tối.
“Tại sao không về cùng Hàm Phàm và Thiến San? Lớn như vậy rồi mà vẫn còn đùa giỡn như trẻ con.” Cam Chi Ngư nhìn cô con gái đã lâu không gặp nhưng trên mặt lại không có một tia vui mừng, ngược lại cau mày răn dạy.
Hiện tại mới bày ra bộ dáng uy nghiêm của người cha, có phải quá muộn hay không?
Hàn Thủy nhíu nhíu mày, rất muốn phản bác nhưng nhìn đến thần sắc lo lắng của Dụ Hàm Phàm, liền gắng gượng đem những lời muốn nói nuốt vào bụng.
“Đừng tức giận, nhị tiểu thư đã lớn rồi, cũng có suy nghĩ của riêng mình, ông quan tâm nhiều làm gì.” Mẹ Cam Thiến San, Tần Tuyết, ngồi một bên vừa gọt táo, vừa trấn an Cam Chi Ngư.
“Em gái hiện tại đã lớn rồi, cũng đã có bạn trai, người đàn ông kia vừa nhìn đã biết là nhân trung chi long*, ánh mắt em thật tốt.” Cam Thiến San tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội bỏ đá xuống giếng.
*Nhân trung chi long: “rồng giữa loài người” ý nói là người có tài năng hoặc dung mạo hay bất cứ thứ gì hơn người
Quả nhiên chân mày Cam Chi Ngư nhíu lại càng chặt hơn, thân là một người cha, cho dù chỉ mang tính chất bày biện, cũng không hy vọng con gái mình sẽ vượt ra ngoài tầm kiểm soát của mình, hơn nữa, cô con gái này ông ta còn muốn nắm chắc trong tay. (Ông này thần kinh =_=)
“Hàn Thủy, có đói bụng không, có muốn ăn chút gì không?” Dụ Hàm Phàm hỏi.
“Tôi mệt rồi, lên phòng trước.” Không phản bác, không trả lời, lười xem bọn họ kẻ xướng người họa. Thật sự buồn cười, trở lại ngôi nhà này, Hàn Thủy cảm thấy thật muốn mệt chết đi mà ngay cả Dụ Hàm Phàm cũng không biết hỏi mình đã ăn gì chưa, mà cha của mình lại chỉ biết lên mặt giáo huấn.
Khi còn bé thì không quan tâm, đến bây giờ thì lại giống như là giám thị, tất cả là vì cái gì chắc trong lòng mọi người đều biết rõ.
Trong mắt ông ta, trừ bỏ Cam Thiến San ra cô được cho là cái gì?
Bọn họ chướng mắt cô, lại càng không biết cô càng ghét bọn họ hơn.
Hàn Thủy xoay người đi lên lầu, không quan tâm Cam Chi Ngư đang la hét phía sau, mẹ con Cam Thiến San thì đang an ủi, khóe miệng cô nở một nụ cười lạnh, thong dong trở lại phòng ngủ của chính mình.
Phòng đã sớm được quét dọn sạch sẽ, hành lý được gửi về trước cũng đã được sắp xếp ổn thỏa, cô cởi đôi giày cao gót ra, đưa tay kéo khóa cái đầm đang mặc trên người, một thân thể thiếu nữ trắng noãn lung linh hiện ra trong không khí, vai eo thon, chân dài mông vểnh, da thịt trắng nõn thơm mềm, một đầu tóc đen dài mượt, khuôn mặt lộ ra một chút non nớt, lại có chút lạnh nhạt không hợp với tuổi, trong mắt hoa đào mê người cũng là một mảnh vắng lặng và hờ hững.
Nước trong phòng tắm vừa đủ độ ấm, hơi nước mông lung kết hợp với mùi hương tinh dầu đặc biệt làm xoa dịu đáy lòng đau đớn và lo âu của cô.
Rốt cuộc trở lại, cô cũng đã trưởng thành, tất cả tưởng chừng như rất thuận lợi nhưng thực chất lại có bao nhiêu gian nan.
Hàn Thủy tinh tế suy nghĩ về thái độ của mấy người kia, cân nhắc về tâm tư của Cam Chi Ngư và hai mẹ con kia rồi lại chuyển đến Dụ Hàm Phàm, đáy lòng lại bị dày vò.
Dụ Hàm Phàm thế nhưng lại giống như người nhà ở lại nhà cô ăn cơm, còn cùng Cam Thiến San như hình với bóng.
Có lẽ nên tìm một cơ hội nói chuyện với Dụ Hàm Phàm, phải hỏi anh rốt cuộc tất cả tại sao lại thế này?
Đang lúc cô suy tư, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa.
Hàn Thủy vớ lấy một chiếc áo tắm tuỳ ý khoác lên người rồi ra mở cửa, đứng bên ngoài quả nhiên là Cam Thi
