Disneyland 1972 Love the old s
Nhật ký nuôi bà xã

Nhật ký nuôi bà xã

Tác giả: Tôn Ái

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323411

Bình chọn: 8.00/10/341 lượt.

c động tác của Dụ Hàm Phàm trông rất đáng yêu, Hàn Thủy mỉm cười nhìn họ, cô gái kia như có cảm ứng, quay đầu lại nhìn Hàn Thủy, dí dỏm cười một tiếng.

Trong quán rượu yên tĩnh lại, nụ cười trên mặt Hàn Thủy biến mất, như có như không đùa nghịch cái ly thủy tinh trước mặt.

Đã qua lâu như vậy, đi qua nhiều nơi như vậy, nhưng trong lòng vẫn chưa quên được hoàn toàn.

Vừa nghĩ tới người kia, sâu trong nội tâm cô vẫn có cảm giác chua xót.

Hàn Thủy vô lực nằm trên quầy bar, lật tới lật lui cái điện thoại nhìn xem cuộc gọi và tin nhắn.

Đến một lúc lâu sau mới nhớ ra là vừa rời khỏi thành phố B thì cô đã đổi sim.

Thế nhưng trong lòng vẫn không khỏi mong đợi điều gì đó.

Cửa chính quán rượu “két” một tiếng mở ra, có khách đi vào, cước bộ nhanh nhẹn mà trầm ổn từ xa đến gần, ngồi xuống cái ghế cách cô không xa.

Người khách kia không nói lời nào, chỉ ra dấu cho phục vụ pha chế một ly rượu đưa tới.

Hàn Thủy mơ màng nghĩ tới tâm sự của mình, biến cái điện thoại trở thành đồ chơi, ở trong lòng bàn tay tung tới tung lui, bất ngờ trượt tay, điện thoại liền rớt cái bịch xuống đất. (tội nghiệp ẻm dế)

May mắn là sàn nhà bằng gỗ nên không điện thoại không bị sao, Hàn Thủy cuống quít xoay người lại nhặt lên, cùng lúc cũng có một bàn tay khác cũng cầm vào cái điện thoại của cô.

Bàn tay kia rất đẹp, ngón tay thon dài, da thịt trắng mịn như ngọc.

Hàn Thủy nhặt điện thoại lên, cố gắng kiềm chế trái tim đang đập thình thịch, từ từ ngẩng đầu, nhìn về phía chủ nhân của bàn tay kia.

Tư Khấu Ngọc mím môi, nhàn nhạt nhìn cô.

Hàn Thủy mở trừng hai mắt, không biết có phải là mình đang nằm mơ hay không.

Đây là Lệ Giang, cách thành phố B xa vạn dặm, mà bọn họ lại chạm mặt ở một quán rượu nho nhỏ, nói là ngẫu nhiên thì chả ai tin.

“Thật là trùng hợp.” Anh mở miệng, âm thanh rất bình thản, giống như bọn họ chỉ là bạn bè tình cờ gặp nhau giữa đường.

“Ách, thật là trùng hợp.” Cô có chút không biết làm sao, mặt từ từ đỏ lên.

Sau đó Tư Khấu Ngọc không nói gì, trầm mặc ngồi lại chỗ cũ, hớp một ngụm rượu.

Hàn Thủy cũng ngồi lại vị trí, nhưng rõ ràng cô không có định lực như người kia, cô hiện tại đi cũng không được, mà ngồi cũng không xong, không khí nhất thời trở nên lúng túng.

Cô vừa động viên, vừa an ủi chính mình, cũng không phải là đi chiến trường, nếu cứ rời đi như vậy, lại giống như cô rất ích kỷ.

“Sao anh lại tới đây?” Vừa hỏi xong, cô liền muốn cắn đầu lưỡi của mình, lời này quá mập mờ rồi, giống như cô muốn hỏi có phải anh đến vì cô không.

“À, đi ngang qua.” Anh liếc cô một cái.

Hàn Thủy cảm giác trong đầu mình loạn thành một mớ bòng bong, đi ngang qua? Xin hỏi, anh đi đâu, trùng hợp như thế đi qua cái địa phương nhỏ bé mà lại xa lắc xa lư như thế này?

“À.” Cô cũng rất thành thật mà phụ họa theo.

Hai người lại trở nên tẻ ngắt tiếp.

“Đi chơi vui vẻ không?” Anh lại hỏi.

“Cũng may rất vui vẻ.” Cô thành thật trả lời, đúng vậy, thời gian vừa qua đúng là thời gian vui vẻ nhất trong 19 năm qua của cô, hoàn toàn không có gánh nặng trên vai, không có bất kì áp lực gì, nếu như đáy lòng không có hình bóng người đàn ông này, cô sẽ càng vui vẻ hơn.

Tay cầm ly rượu của Tư Khấu Ngọc run lên, liến Hàn Thủy một cái, cái liếc mắt kia, thế nào cũng khiến cô cảm giác được là anh đang rất không vui?

Nhưng cuộc sống an nhàn hưu dật ở Lệ Giang khiến cho Hàn Thủy có chút đánh mất bản năng cảnh giác, cô ngây ngốc lấy điện thoại ra, lật tìm mấy tấm ảnh, tựa như nóng lòng muốn chứng minh mình quả thật sống rất vui vẻ.

Từ khía cạnh khác mà nói, Hàn Thủy còn quá non nớt, hành động này đúng là giấu đầu hở đuôi.

Tư Khấu Ngọc nhìn hình, nhưng vẻ mặt anh vẫn rất bình tĩnh, một chút cũng không nhìn được ra anh đang suy nghĩ gì, Hàn Thủy có chút không xác định được, người đàn ông này, đằng sau lớp vỏ công tử phong lưu, thật là âm trầm đáng sợ.

“Chơi vui vẻ là được rồi.” Anh trả lại di động cho cô.

“Số điện thoại của anh đã được lưu lại bên trong.” Anh lại nói. A? Đây là ý gì? Hàn Thủy ngốc lăng nhìn anh.

Tư Khấu Ngọc quay mặt đi, bên tai lặng lẽ lan ra một mảnh hồng hồng, “Ngày mai anh phải trở về, nếu em cũng muốn về thì gọi anh, anh sẽ giúp em đặt vé máy bay.”

Hàn Thủy tiếp tục ngốc lăng, đây là cái tình huống gì vậy?

Lông mày Tư Khấu Ngọc nhíu chặt lại, ho khan một tiếng, “Dù sao cũng tiện.”

“À được.” Hàn Thủy không biết nên nói gì, chỉ đành gật đầu đồng ý, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, trong lòng dâng lên một cảm giác kì diệu.

Cho tới bây giờ cô vẫn chưa từng nghiêm túc tìm hiểu về anh, trước đây chỉ cảm thấy anh không tốt, thật ra thì cũng có lúc anh rất đáng yêu đấy chứ?

“Vậy cứ quyết định như vậy đi.” Anh đứng lên, lấy ra một cái thẻ tín dụng, đưa cho người phục vụ để quẹt thẻ, liền quay đầu đi ra khỏi quán rượu, cũng không liếc cô lấy một cái, cũng không nói tạm biệt.

Nhưng hình như anh quên không lấy thẻ tín dụng về rồi????

Hàn Thủy cũng không phải ngu ngốc, lúc Dụ Hàm Phàm trở lại, liền bị Hàn Thủy bắt lại tiến hành thẩm vấn.

Dụ Hàm Phàm không chịu được cô năn nỉ ỉ ôi, chỉ đành phải khai báo mọi chuyện với cô.

Thì ra là