n, vừa nãy chú ấy đưa mẹ về, nếu không mẹ sẽ không về nhà nhanh như vậy được, con phải cảm ơn chú ấy.”
“Cảm ơn.” Sắc mặt Diệp Ba Ni không chút thay đổi nói cảm ơn.
Lý Hạo Nhiên tự nhiên đáp một tiếng: “Không cần khách sáo.” Anh ta nhìn Diệp Ba Ni nháy mắt mấy cái, sau đó quay qua khen ngợi Diệp Gia Dĩnh: “Đứa bé này thật là đáng yêu.”
Diệp Ba Ni làm như không nhìn thấy ánh mắt của anh, tự tìm điều khiển ti vi, muốn mở lại phim hoạt hình mà lúc nãy cậu đang xem.
“Cái đó là tất nhiên rồi.” Diệp Gia Dĩnh hài lòng, xoa xoa tay nhìn Lý Hạo Nhiên, đợi anh ta ra về, sau đó cô sẽ đi làm cơm tối cho Diệp Ba Ni.
Nhưng Lý Hạo Nhiên lại có hứng thú nhìn tivi rồi lại qua nhìn Diệp Ba Ni, sau đó bắt đầu nhìn chung quanh đánh giá nhà trọ của cô một lượt, không hề đề cập tới chuyện rời đi.
Diệp Gia Dĩnh không thể làm gì khác hơn là tế nhị nhắc nhở: “Tiểu Lưu vẫn đang còn ở dưới lầu chờ anh, hôm nay thật cảm ơn các người, lát nữa anh nói cảm ơn cậu ấy giùm tôi.”
“Tiểu Lưu mới điện thoại cho tôi, nói hôm nay bà nội cậu ta có hẹn vài người bạn đi chơi, kết quả là mấy bà cụ bị mắc mưa to nên không về được, không thể làm gì khác hơn là gọi điện thoại cầu cậu ta giúp đỡ, tôi đành phải để cho cậu ta đi rước bà nội của mình trước.” Lý Hạo Nhiên tự nhiên trả lời.
Cô Diệp cao cao tại thượng ở trong một gian nhà trọn nhỏ chăm sóc con nít. Đây là chuyện cười hiếm thấy thấy, nói thật là rất hiếm thấy, nếu lấy địa vị trước kia ra mà nói thì đây chính là đầm rồng hang hổ, anh còn chưa nhìn đủ đâu.
“Cậu ta đi rồi?” Từ nhỏ Diệp Gia Dĩnh đã được giáo dục truyền thống của nhân dân Trung Hoa là phải biết kính già yêu trẻ cho nên cảm thấy việc Tiểu Lưu đi đón bà nội trước là hết sức tự nhiên không có gì đáng oán trách.
Không thể làm gì khác hơn, cô đành nói: “Vậy hai người xem tivi trước đi, tôi đi nấu cơm.”
Lý Hạo Nhiên sững sờ: “Nấu cơm tối? Cô biết làm sao?”
“Đương nhiên là biết, nếu không tôi cho Ba Ni ăn cái gì?”
“Không phải cô có người giúp việc làm theo giờ sao?”
“Chị ấy chỉ phụ trách đón con trai với quét dọn, nhiều nhất là làm thêm bữa ăn lót dạ rồi tắm cho thằng bé, còn cơm nước thì không.” Diệp Gia Dĩnh giải thích đơn giản rồi xoay người vào phòng bếp.
“Này….”
Lý Hạo Nhiên còn muốn nói nữa nhưng trên đùi chợt bị một bàn tay nhỏ vỗ vỗ, quay đầy hạ thấp tầm mắt thì thấy khuôn mặt xinh đẹp không biểu cảm của Diệp Ba Ni đang ngửa đầu lên, dùng ngón tay trắng trắng mềm mề đặt trên môi, rất nghiêm túc ý nói anh đừng làm ồn nữa.
Bị người bạn nhỏ bên cạnh ghét bỏ vì ồn ào, mặt của Lý Hạo Nhiên có chút khó chịu, không tự chủ được mà ngậm miệng lại, ngó Diệp Ba Ni đang cầm điều khiển ti vi hướng về phía ti vi, thật sự cảm thấy bé rất đáng yêu. Thầm so sánh diện mạo của Diệp Gia Dĩnh với con trai của cô, chỉ là so với cô thì thằng bé càng xinh đẹp hơn, thật không biết vì sao đứa bé này đẹp đến thế.
Anh rón ra rón rén đi tới phòng bếp, chỉ thấy Diệp Gia Dĩnh đang mặc tạp dề thái rau, mặc dù nhìn tận mắt nhưng Lý Hạo Nhiên vẫn còn có thái độ hoài nghi, trước kia vị tiểu thư này đến trứng cũng không biết, đừng nói là chiên đến luộc cũng không thể luộc chín liền đề nghị: “Hay là chờ mưa tạnh chúng ta ra ngoài ăn đi, nhà hàng cũng không xa nơi này, món ăn Quảng Đông ở nhà hàng rất nhẹ, trẻ con ăn cũng không thành vấn đề.”
Ở trong đầu Diệp Gia Dĩnh liền hiện lên cái nhà hàng đắt tiền kia, lập tức lắc đầu: “Không đi, quá đắt, tôi không có tiền.”
Khóe miệng Lý Hạo Nhiên co giật: “Tôi mời khách.”
“Vậy cũng không đi.” Diệp Gia Dĩnh bắt đầu bắc chảo chiên cà tím: “Hôm nay anh giúp tôi một chuyện, tôi nên cảm ơn anh mới đúng, sao có thể để anh mời khách, huống chi Ba Ni cũng không thích ăn đồ ăn bên ngoài, nếu như nó không thích sẽ không động đũa vào đâu, tôi tự mình làm cơm cho chắc.” Cô tranh thủ thời gian đẩy Lý Hạo Nhiên một cái. “Anh đi ra phòng khách ngồi đi, sẽ xong nhanh thôi, lúc này sấm chớp vẫn chưa ngừng, Ba Ni ngồi một mình hẳn rất sợ.”
Lý Hạo Nhiên không thể làm gì hơn là quay trở về phòng khách, nghĩ thầm trong bụng cô cảm ơn tôi mà còn bắt tôi trông con cho cô.
Tốc độ Diệp Gia Dĩnh rất nhanh, không tới một tiếng đồng hồ đã đem thức ăn thơm phức đã được đặt lên bàn.
Cô đem Diệp Ba Ni đi toilet rửa tay xong quay lại, thì thấy Lý Hạo Nhiên đang nhìn một bàn ăn có trứng gà, tôm khô xào rau hẹ thì chân mày nhíu chặt: “Rau hẹ xào trứng? Diệp Gia Dĩnh, cô đãi khách như vậy sao? Này….” đây cũng quá nghèo rồi, rau hẹ còn có mùi nồng như thế, anh không muốn ăn đâu!
Chương 10
Edit: Thiên Kết
Beta: Tịnh Yên
“Anh có ý kiến gì sao?” Diệp Gia Dĩnh ôm con trai đến ghế của thằng bé, lấy chén muỗng nhỏ, tay chân vừa bận rộn vừa nói: “Rau hẹ có cái gì mà không được. Các cụ đều nói mùa xuân nên ăn nhiều giá đỗ với rau hẹ một chút để bổ gan. Rau hẹ trên bàn này là rau hẹ tươi nhất ở chợ đó, tôi phải đi chợ vài vòng với tìm được đấy.”
Lý Hạo Nhiên dùng đũa kiểm tra thử, chọc chọc dĩa rau hẹ xào trứng trước mắt, phát hiện ra đĩa rau có màu xanh màu vàng rất đẹp mắt, nhìn bên ngoài cũng không tệ lắm, được nấu trong thời gian vừa l
