pacman, rainbows, and roller s
Nhặt được 201 vạn

Nhặt được 201 vạn

Tác giả: Tế Phẩm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212395

Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.

h, công ty giải trí Thiên Hằng, nhất cữ lưỡng tiện.

Diệp Gia Dĩnh xoay xoay cái cổ cùng bả vai cứng ngắc, sau đó đi tìm trợ lý Tiểu Dương. Tiểu Dương nhìn bộ dáng của cô đi tới giúp cô xoa xoa bả vai “Đau vai sao?”

“Nana, bình thường có phải tôi thường còng lưng không? Vì sao mỗi lần diễn vai Mạc Tình, cổ cùng bả vai tôi đều cứng ngắc.”

Tiểu Dương cười trộm “Không phải cô còng lưng, mà vì Mạc Tình là kiểu người kiêu căng, so với người bình thường phải thẳng lưng hơn một chút. Cô cảm thấy cổ cùng bả vai đau như vậy thi chứng minh cô diễn rất đạt.”

Nói xong ngẩng đầu nhìn xung quanh, “Hôm nay đã xong rồi, đều đã đến giờ này, thôi thì về nhà nghỉ ngơi đi. Tiểu Dĩnh, hiện tại cô trở về cũng không kịp ăn cơm cùng con trai, không bằng chúng ta rủ thêm chị Cố cùng đi ăn cá nướng, ăn xong lại trở về. Tôi biết gần đây có một nhà hàng ăn rất ngon, sạch sẽ cao ráo….Ai ui…..Không được, thôi, lần sau đi.”

Diệp Gia Dĩng ngồi đó được Tiểu Dương đấm bóp cho thật thoải mái, cô vừa từ từ nhắm mắt hưởng thụ,

Vừa định nói: “Nana, cô cố gắng cầm cự thêm 5 phút nữa, tôi sẽ mời cô ăn cá nướng.” Không ngờ Tiểu Dương lại nhanh chóng đổi chủ ý, mở mắt ra hỏi: “Sao vậy?”

Hai mắt Tiểu Dương lại nhanh chóng đổi chủ ý, mở mắt ra hỏi: “Sao vậy?”

Hai mắt Tiểu Dương nhìn phía trước: “Mắt cô để đâu rồi? Nhìn bên kia, ông chủ lớn – anh trai cô đã đến, còn có đạo diễn Khương bên kia.”

Lúc này Diệp Gia Dĩnh mới nhìn thất Diệp Thừa Trạch đến. Lúc này nhìn anh có vẻ khiêm tốn, không giống như đi thị sát mang theo một đống người phía sau, hoặc có lẽ anh thấy đây là bệnh viện, mang nhiều người đến cũng không tiện.

Diệp Thừa Trạch nói vài câu với Khương Hạo sau đó liền đi về phía Diệp Gia Dĩnh: “Khương Hạo nói đã kết thúc công việc rồi, cùng nhau về thôi.”

Diệp Gia Dĩnh vỗ về Tiểu Dương: “Hôm khác cùng cô ăn cá nướng.”

Tiểu Dương rụt cổ, cười hắc hắc, nghĩ thầm ‘việc nhỏ ấy cô cũng không cần nói trước mặt ông chủ lớn đâu.’ Nhìn bóng lưng Diệp Gia Dĩnh cùng Diệp Thừa Trạch sóng vai nhau cùng đi, trong lòng kỳ quái, cặp anh em này một chút cũng không giống nhau. Diệp Thừa Trạch thật sự có mười phần bộ dáng của ông chủ lớn, không giận tự uy, đi đễn chỗ nào khí thế cũng có thể áp trụ người khác. Diệp Gia Dĩnh lại ngược lại. Cô bình dị gần gũi đáng yêu, nếu không phải ngày đó Diệp Ba Ni bị bệnh, ở bệnh viện cô cùng chị Cố tận mắt nhìn thấy Diệp Thừa Trạch dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới, Diệp Gia Dĩnh cọ nước mắt nước mũi lên người anh, anh cũng không ghét bỏ. Tiểu Dương tuyệt đối không thể tưởng tượng được hai người này có quan hệ huyết thống.

Nhưng mà nhìn từ góc độ của chị Cố, các cô tự nhiên thích Diệp Gia Dĩnh ở chỗ: không kiêu ngạo, không nóng tính, thân thiện, đáng yêu, có thể bắt có thể buông, từ vị trí thấp nhất làm lên, kiên định cố gắng vì sự nghiệp của mình. Tuy cô độc thân còn có đứa nhỏ, cuộc sống trước kia chắc chắn gặp nhiều trắc trở, nhưng tuổi còn trẻ, trải qua suy sụp lại có thể lột xác thành bộ dáng hiện tại, thật sự cực kỳ làm cho người ta thưởng thức.

Diệp Gia Dĩnh đối với Tiểu Dương đang ở sau lưng cô khen ngợi hoàn toàn không biết gì, cô đang khó hiểu Diệp Thừa Trạch muốn dẫn cô đến chỗ nào?

Tài xế vẫn là A Dũng, A Dũng chẳn những có thân thủ tốt, ánh mắt sắc bén, từ xa cũng nhìn được mọi thứ rõ ràng, một đường dùng tốc độ nhanh nhất đưa hai người đến trung tâm thành phố, vòng quanh khu cao ốc thương mại.

“80, người tới tham gia đấu giá lục đục ngồi vào chỗ, tốp năm tốp ba thấp giọng mà lễ phép nói chuyện với nhau, hoặc là vùi đầu vào quyển sách giới thiệu.

Diệp Gia Dĩnh chưa từng tham gia hội đấu giá, có phần cảm thấy mới mẻ.

Đương nhiên, trước đây ‘Diệp Gia Dĩnh’ tham gia là chuyện thường, trong đầu cô có ấn tượng, chỉ là có ấn tượng cùng với tự thân đi vẫn là khác nhau. Bởi vậy, vừa nhìn Diệp Thừa Trạch kêu người ta đưa bữa tối lên, một bên vừa hứng trí trí bừng bừng xem cái TV màn hình mỏng cực lớn trước mặt. Trên màn hình chiếu hình ảnh bên ngoài phòng triển lãm.

Hiện tại, cô có thể tự nhiên ở chung cùng Diệp Thừa Trạch, không biết như thế nào, ở cùng một chỗ với người anh trai này, tuy giống với Diệp Ba Ni luôn luôn nói có vài câu, nhưng Diệp Gia Dĩnh lại cảm thấy cực kỳ tuỳ ý. Anh thích nói thì nói, không thích nói thì ngồi một bên cũng được, cũng không trở ngại. Diệp Gia Dĩnh tự mình ăn uống vui vẻ, nhìn đồ vật triển lãm còn có thể bình luận hai câu.

Đây là trang sức phỉ thuý buổi chiều biểu diễn, Diệp Gia Dĩnh nhìn lập tức cảm thấy buổi chiều Diệp Thừa Trạch dẫn cô đến đây là cố ý muốn mua cái này, cũng không lại tuỳ ý bình luận. Hiện tại cô sống rất tốt, cũng không hề thiếu tiền, mà nếu có tiền thì cô cũng không muốn người khác mua cho cô trang sức đắt tiền như vậy.

Trong phòng yên tĩnh một hồi, màn hình chiếu đến một bóng dáng anh tuấn đẹp trai cực kỳ quen mắt, trên mặt mang theo nụ cười ấm áp mê người. Diệp Gia Dĩnh nhịn không được ‘a’ một tiếng: “Hạo Nhiên? Sao anh lại đến đây?”

Diệp Thừa Trac tựa vào ghế sopha trong tay bưng chén trà xanh từ từ uống, ngẩng đầu nhìn cô: “Lý Hạo Nhiên là người mẫ