Pair of Vintage Old School Fru
Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan

Tác giả: Niếp Kiển Tù Đoàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211290

Bình chọn: 9.5.00/10/1129 lượt.

ng này không xa”.

Cái giường này cũng khá rộng rãi, ta và Tiểu Tương Tử một giường cho tiện, Tiểu Liên thì ở phòng đơn cách đây không xa, sắp xếp như vậy chắc là ổn rồi.

“Tiểu thư…”, Tiểu Tương Tử muốn nói nhưng lại thôi.

“Làm sao vậy?”, ta cười, nói: “Chẳng lẽ em sợ ta vô lễ với em hả?”.

Tiểu Tương Tử lắc đầu, trong ánh mắt lộ ra ý xấu hổ. Ta lớn tiếng trêu chọc nàng, trong bụng lại xem thường, thật ra thì ta cũng không muốn chen chúc một giường với nàng, nhưng mà hoàn cảnh lạ lẫm, vẫn còn đang trên thuyền, ai biết được nửa đêm có người tới ám sát ta hay không, hoặc là lỡ đâu gian phòng này có ma thì sao, nói tóm lại… Nói trắng ra chính là ta sợ, không cho phép các vị độc giả khinh bỉ ta.

(Tiu Ú: khinh bỉ một vạn lần =.=)

Tiểu Liên đi cùng gã sai vặt, ta dặn cậu ta bưng chút nước nóng tới, Tiểu Tương Tử bắt đầu dọn dẹp lại phòng ngủ, ta đặt túi hành lý trong góc, mở ra chuẩn bị thay quần áo, trên thuyền này thật sự rất lạnh, chẳng trách Tư Mã Hiển Dương phải chuẩn bị quần áo mùa đông. Vừa lúc gã sai vặt đã đem nước nóng tới, cho nên ta bắt đầu lau chùi thân thể, Tiểu Tương Tử đột nhiên quay đầu lại, ta còn chưa kịp phản ứng, nàng đã “A” một tiếng rồi vội vã quay đầu đi.

Ta cảm thấy có chút kỳ quái, “Tiểu Tương Tử, vừa lúc nước còn nóng, cùng ta lau mình đi”.

“Ưm, không cần, tiểu thư cô cứ lau đi…”.

“Ừ, mà, dây lưng yếm không cởi được, em cởi giúp ta đi…”.

Cái yếm này thật là đáng ghét a, ta bực bội, không hề tiện lợi như dây áo ngực thời hiện đại, điểm giống nhau duy nhất chính là nút áo cũng ở sau lưng, muốn cởi cũng không dễ dàng. Tiểu Tương Tử vẫn chưa đến giúp, nha đầu mè nheo này đi đâu rồi.

Ta vừa định quay đầu lại, đột nhiên cảm thấy có ngón tay đặt lên lưng ta, xúc cảm lạnh như băng, ta không khỏi rùng mình. Ngón tay đó có chút run rẩy, nhẹ nhàng cởi dây buộc trên yếm, ta xoay người lại định nói cám ơn, lại nhìn thấy cửa phòng vừa khép lại, Tiểu Tương Tử đã chạy biến đi mất, đứa nhỏ này sao lại xấu hổ như vậy, lòng ta thấy kỳ quái, nhưng cũng không nghĩ ra nguyên nhân gì, đành phải thôi không nghĩ nữa.

Ta thay xong quần áo mùa đông, Tiểu Tương Tử cũng trở lại, ta cười nói: “Mới vừa rồi sao lại chạy nhanh như vậy?”.

“… Mắc tiểu quá”.

Cái câu này sao mà giống lý do ta hay bịa thế, đổ mồ hôi hột. Thôi không nói nữa, ta ném quần áo mùa đông cho nàng, nói nhỏ: “Trên thuyền gió lớn, coi chừng bị rét, mau thay đi”.

Tiểu Tương Tử nhận lấy bộ quần áo, vươn tay cởi nút áo của mình, nhìn thấy ta hai mắt nhìn thẳng nàng, nàng đột nhiên quay mặt đi, “Tiểu thư… Cô có thể xoay qua chỗ khác không?”.

Giọng nói này, cứ như xem ta là ông chú già biến thái thô tục. Ta thất thểu xoay người, hai tay nắm vào nhau, nói: “Được rồi”.

Phía sau có tiếng quần áo ma sát vào nhau, ta len lén quay đầu lại, Tiểu Tương Tử đang cởi quần áo của mình, áo lót màu tuyết trắng, cũng không có gì không đúng, ta vô cùng buồn bực trong lòng.

Thay quần áo xong hết, có người gõ cửa, là Tiểu Liên cũng đã thay quần áo mùa đông xong. Hình như Tư Mã Hiển Dương mở tiệc trên thuyền, muốn mời ta đi lên, bụng ta đang đói đến mức réo ầm ỹ, cho nên liền dắt Tiểu Tương Tử và Tiểu Liên lên boong tàu.

Lúc này đã gần đến hoàng hôn, gió biển mặc dù rất mạnh, nhưng cũng khá trong lành. Trên boong tàu bày bốn bàn rượu và thức ăn, ta liếc mắt liền nhìn thấy hải sản bốc hơi nóng, quả nhiên biển rộng vẫn tốt!

Hình như Tiểu Liên và Tiểu Tương Tử chưa từng ăn hải sản bao giờ, hai người rất hứng thú nhìn con tôm càng. Cho nên lúc Tư Mã Hiển Dương và Mộ Dung Kích bọn họ vừa khen ngợi nhau vừa bước tới, ba người bọn ta đã ngồi sẵn trên ghế, nói chuyện cười đùa nhe răng đến mức không nhìn thấy mắt.

“Triển…”, Tư Mã Hiển Dương mở miệng gọi tên ta, đột nhiên phát hiện ra trên bàn có đống vỏ tôm như ngọn núi nhỏ, hơn nữa còn là ba đống, đột nhiên anh ta cứng họng. Ta nở nụ cười nịnh hót, rụt tay dưới gầm bàn chùi chùi dầu mỡ, Tiểu Liên hừ nhẹ một tiếng, hình như ta đã chùi lên váy cậu ta…

Mộ Dung Kích làm như không nhìn thấy, bùi giọng nói với Tư Mã Hiển Dương: “Tư Mã huynh, mời ngồi”.

“Mộ Dung huynh, mời”.

“Tư Mã huynh quá khách khí rồi”.

“Mộ Dung huynh mới là phong cách quý phái”.

“Tư Mã huynh…”.

“Mộ Dung huynh…”.

… Bà nội nó, hai người này có định ngừng hay không a. Tất cả mọi người trên thuyền đầu đầy hắc tuyến, mọi người trước sau vào chỗ ngồi, ánh mắt những tên gia đinh dán vào Tiểu Liên thanh tú động lòng người, ta cùng với Tiểu Tương Tử ở bên cạnh lập tức trở thành lá héo. Tiểu Tương Tử cũng không có phản ứng gì, nàng đột nhiên len lén hỏi: “Tại sao Tiểu Liên không ở cùng phòng với chúng ta?”.

Ta bỗng cứng họng, “A, giường không đủ lớn mà”.

Suy nghĩ thêm một chút cũng không nghĩ ra lý do gì, đành cố ý nói: “Chẳng lẽ em không muốn ngủ cùng một giường với ta, vậy thôi ta gọi Tiểu Liên đến…”.

“Không”, Tiểu Tương Tử đột nhiên rất kiên quyết, “Cứ như vậy đi, vẫn là không nên gây phiền toái”.

“Hai người đang nói cái gì thế?”, Tiểu Liên đột nhiên chen lời, gắp cho ta một miếng cá, “Tiểu thư cô nếm thử cái này đi, rất ngon đó”.

Ta cười ôn h