iển Dương đứng chắp tay ở bên trái, chắc còn đang tức giận chuyện ta mắng chửi hắn.
Phía trước là một cái bóng mơ hồ, phiêu dật thoát tục, có chút quen thuộc.
Ta đang cảm thấy kỳ quái, đột nhiên người nọ mở miệng cười nói: “Nha đầu…”.
Giọng nói này ta từng nghe qua vô số lần, nhưng chưa bao giờ cảm thấy xúc động như thế này.
Ta lập tức bị bao phủ bởi sự vui mừng như điên, phi thân xông lên đấm thùm thụp vào người đó.
“Trường —— Sinh —— gia —— gia ——!”.
Xưa nay Trường Sinh vẫn mãnh liệt yêu cầu ta gọi lão là gia gia, nhưng mỗi khi ta chịu gọi lão là gia gia, đều không phải là chuyện gì tốt.
Ví dụ như bây giờ, lão đang bị ta đè bên dưới, khuôn mặt tuấn mỹ nhăn nhó nghiêm trọng.
Ta nói lão già này đã hơn một trăm tuổi, vậy mà hết lần này tới lần khác thích tự coi mình là bộ dạng đẹp trai trung niên, gieo bệnh tương tư khắp nơi.
“Ngươi nha đầu này!”, Trường Sinh đứng dậy, hai tay đè xuống đôi mắt của ta, nhẹ nhàng gẩy một cái, đau đớn kịch liệt lập tức bộc phát, ta nhịn xuống không kêu lên, mồ hôi lạnh cũng đã thấm ướt vạt áo.
“Khuê Ninh”, Trường Sinh trầm ngâm nói.
“Không hổ là thần y”, Tư Mã Hiển Dương cười nói: “Đúng là Khuê Ninh[1'>“.
Cười cái đầu ngươi! Ta oán độc liếc về phía Tư Mã Hiển Dương.
“Hư…”, Trường Sinh đột nhiên xoay người, “Môn chủ, xin nhanh chóng chuẩn bị nước nóng và kim châm!”.
Dường như đã lâu rồi Trường Sinh chưa hề căng thẳng như vậy, thiệt là, làm cho ta cũng căng thẳng theo.
Ta nằm ngang trên giường, khăn nóng đắp ở trên mặt.
Trường Sinh đột nhiên nói: “May nhờ có Dạ Kiếm Ly cho ngươi ăn Vĩnh Quyết”.
Ta ngẩn ra, “Ông từng gặp Dạ Kiếm Ly?”.
“Hừ”, lão đột nhiên nghiêm nghị, “Ngươi nha đầu này thật sự quá làm loạn… Độc dược có chứa thêm Khuê Ninh, nếu không phải cậu ta kịp thời cho ngươi ăn Vĩnh Quyết để tạm hoãn độc tính, sợ rằng hai con mắt nhỏ của ngươi không cứu về được nữa”.
“Hắn… Hắn hiểu y thuật? Vĩnh Quyết không phải là độc dược làm cổ họng ra máu sao?!!”.
“Những thứ trên cõi đời này Tuyệt Địa tiên nhân không hiểu, e là cũng không nhiều, đệ tử của ông ấy đương nhiên cũng như thế…”. Trường Sinh cắm vào một cây kim châm, ta trên mặt lập tức cực nóng như lửa đốt. Tên kia đầu óc biến thái, nếu muốn cứu ta cứ việc nói thẳng là được, nhất định cứ phải giả bộ tàn khốc như vậy sao?!
Nhưng mà tâm tình của ta đột nhiên vui vẻ, cho dù kim châm vừa thô vừa lớn đâm vào cũng không ngăn được khóe miệng ta nhếch lên.
“Diệp Vô Trần vừa phát hiện ngươi mất tích, liền phái Hồng Đào tìm khắp toàn thành, nhưng không thu hoạch được gì. Sau lại nghe nói Lệ Nhân Lệ Đao xuất hiện trên giang hồ, tiếp tục theo dõi thì phát hiện ra bên cạnh cậu ta còn có một cô gái, không ngờ là ngươi”.
Trong lòng ta lại kích động, “Mấy kẻ áo đen trong lời hắn nói, chẳng lẽ là Hồng Đào?”.
“Dạ Kiếm Ly xuống núi không quá nửa năm liền danh chấn giang hồ, người này vừa chính vừa tà, Diệp Vô Trần làm sao yên tâm để ngươi ở chung với cậu ta?”. Trường Sinh nói nhỏ: “Với tu vi của cậu ta, việc cậu ta phát hiện Hồng Đào cũng nằm trong dự tính, cho nên sau khi cậu ta làm ngươi bất tỉnh, theo đuôi Hồng Đào tìm được ta, ta vốn muốn đuổi theo cậu ta giúp ngươi chữa trị, khổ nỗi Triêu Thánh Môn cứ dây dưa, ta một lòng cự tuyệt, bọn họ cũng không thả ta đi, khi đó Dạ Kiếm Ly mới nói là lấy ngươi làm điều kiện trao đổi, nếu Triêu Thánh Môn chịu để cho ta chữa trị cho ngươi, ta sẽ giúp bọn họ chữa trị cho người đó“.
“Ông là đang nói…”, ta ngơ ngác nói: “Hôm nay đụng phải Tư Mã Hiển Dương, đều là một tay Dạ Kiếm Ly bày ra?”.
Trường Sinh khẽ mỉm cười, “Đúng là như thế”.
Lúc này ta thực sự không biết, tột cùng đã xảy ra bao nhiêu chuyện?
Dạ Kiếm Ly người này… Có lẽ chưa bao giờ muốn giết ta.
Nếu là như vậy… Vậy chẳng phải là hắn vẫn thường xuyên chơi xỏ ta sao!
Cho dù ta đã gào lên không biết mệt rất nhiều lần, nhưng ta vẫn không nhịn được muốn tiếp tục gào thét…
Dạ… Kiếm… Ly…
Con mẹ huynh!!!
[1'> Khuê Ninh, tên khoa học là Quinin, còn gọi là Ký Ninh, dùng để trị sốt rét, quá liều sẽ dẫn tới tổn hại ắt
Chương 17
Chương 17
Trong bóng tối, phảng phất có thở dài lặng lẽ từ bên đôi môi đỏ mọng, nhất thời không khí thật quyến rũ.
Ta đột nhiên thức tỉnh, gió đêm quất vào mặt, mát mẻ thích ý.
Mặc dù ánh mắt quấn băng gạc, nhưng ta rõ ràng nhớ được trước khi đi ngủ đã đóng cửa sổ, vì sao lại có gió đêm quất vào mặt?
Chẳng lẽ mới vừa rồi thật sự có người đến?!
Nghĩ tới đây ta sợ hãi mồ hôi lạnh ướt lưng, hoàn toàn không còn chút buồn ngủ.
Sẽ là ai chứ? Đây đã là ngày cuối cùng phải băng gạc, nửa tháng phòng bị đè nén, đã sắp có thể nhìn thấy ánh mặt trời, thời khắc trọng yếu như thế ngàn vạn lần đừng xảy ra cái gì không may nữa nha.
Ngày mai cởi bỏ băng gạc liền phải đi gặp Tư Mã Hiển Dương, phải nghĩ biện pháp từ chối cho bằng được, hoặc là đi ra ngoài làm loạn rồi thừa dịp bỏ chạy. Tư Mã Hiển Dương sau khi lợi dụng ta, vốn sẽ không giữ ta lại uống trà, hơn phân nửa sẽ ném ta cho La Yến Thanh hành hạ đủ kiểu. Nghĩ đến ánh mắt oán độc của La mỹ nữ, ta không khỏi rùng mình một cái.
“Mở mắt đi”, Trường Sinh v
