y phải chạm phải một thứ gì đó trơn trượt mềm mại, hình như còn có thể ngọ nguậy.
Toàn thân tóc gáy đều dựng đứng lên: Là sâu róm!
Ta ôm hai vai, đột nhiên cảm thấy vô cùng đáng thương và tuyệt vọng, dựa vào gốc cây khô ngồi xổm xuống oa oa khóc lên.
Có lẽ sẽ trở về không được. Ta phải chết ở chỗ này.
Bên tai bỗng nhiên vang lên một tiếng thở dài dằng dặc.
“Gặp phải bọn cướp cô còn có thể mở miệng bịa chuyện… Sao một con sâu róm nho nhỏ lại có thể khiến cô khóc lóc như vậy?”.
Ta lập tức ngây người, trong lòng từ từ dấy lên một ngọn lửa sáng ngời.
Là Dạ Kiếm Ly. [@sieunhanu.wordpress '>84ega4r8e
Mùi vị dễ ngửi phất đến mặt, ta cười tà tà. Ngay từ lúc bước ra khỏi xe ngựa ta đã cảm giác được hơi thở của hắn, nếu không đâu có dám hào phóng liều mạng với bọn đạo tặc như vậy a.
Dạ Kiếm Ly dường như thấy được ta cười gian, cả kinh nói: “Cô… Cô quả thật làm sét đánh mà không có mưa…”.
“Không như thế làm sao có thể ép huynh bước ra…”, ta đứng lên, mò mẫm hướng về phía hắn nói chuyện.
“Sư phụ ta còn không thể phát hiện ra ta, cô thật sự không biết võ công, làm sao phát hiện được ta?”.
“Không có ánh mắt phải dựa vào lỗ mũi…”, ta mò tới quần áo của hắn, ngay sau đó nắm lấy thật chặt.
“Cô là chó sao…”, Dạ Kiếm Ly bật cười, “Tiểu Kỷ, cô đến tột cùng là người phương nào?”.
“Người phương nào huynh không cần hỏi nhiều”, ta cố gắng mỉm cười với hắn, “Ta muốn tìm thần y Trường Sinh tới chữa trị đôi mắt của ta, huynh có thể mang ta đi tìm được không?”.
“Ta còn có chuyện phải làm, vì sao phải lãng phí thời gian trên người cô?”, giọng nói đạm mạc đến mức tựa như vẳng lại từ trong giấc mộng.
“Chúng ta sớm đã biết đối phương không phải là người bình thường, đều là tự diễn kịch ở trước mặt đối phương, như thế còn gì mà không hợp tác? Sau khi chuyện thành công ta sẽ thỏa mãn huynh ba nguyện vọng, bất luận cái gì huynh nói ra ta đều làm được, huynh trước hết khoan nói gì”. Ta cảm giác được vẻ mặt khinh thường của Dạ Kiếm Ly, nói nhỏ: “Ta cam đoan với huynh, ta tuyệt đối có năng lực như thế”.
Hắn không trả lời. [@sieunhanu.wordpress '>are4g6a1d
Ta căng thẳng đến mức không dám hít thở, ngón tay nắm chặt y phục của hắn khẽ phát run. Nếu như hắn không đồng ý… Nếu như hắn ném ta lại trong này mảnh rừng hắc ám này…
“Kỷ Triển Nhan”, Dạ Kiếm Ly đột nhiên mở miệng: “Cô chưa từng nhìn thấy bộ dạng của ta, cảm thấy ta là hạng người gì?”.
Người cô đơn.
Ta suýt chút nữa bật thốt lên, sau đó suy nghĩ lại một chút, đây là đang muốn ta khen hắn ư, hình như là không phải, aiz, tâm tư mỹ nam thật khó đoán a.
“Huynh…”.
Đầu óc của ta tạm thời bị ngắt mạch, đây là cái loại câu hỏi quái quỷ gì thế, trả lời sai có phải sẽ bị bỏ lại ở nơi này hay không? Ta cố gắng suy nghĩ, chân mày cũng sắp quấn lại chung một chỗ.
Dạ Kiếm Ly thấy buồn cười, “Thôi thôi, ta tùy tiện hỏi thôi, cô đây là cái vẻ mặt gì thế…”.
Ta trừng mắt liếc hắn một cái, cũng không biết trừng có đúng hướng hay không.
“Nguyện vọng cũng không có gì…”, hắn nói nhỏ: “Ta chỉ là muốn nhìn xem, Kỷ cô nương đến tột cùng có bao nhiêu bản lãnh, dám nói ra một câu như vậy, ta nói ra cô liền làm được sao? … Hừ hừ!”.
Mới vừa rồi nói ra đúng là có chút khoa trương, nhưng mà nếu không quyết liệt như vậy, người ta chưa chắc sẽ chịu giúp ta a.
Cho nên ta thành khẩn nháy mắt, “Dĩ nhiên, huynh muốn ta lấy thân báo đáp cũng có thể”.
…
“Cái này cô không cần lo lắng, Dạ mỗ tự biết mắt thẩm mỹ của bản thân không có vấn đề”.
Đàn ông miệng mồm ác độc ở cổ đại sao lại nhiều như vậy!
Chú thích:
[1'> cách xưng ta dành cho người quý tộc có tiền
[2'> ở đoạn trên, Tiểu Kỷ dùng “nhị nãi” nghĩa là “vợ 2, vợ bé”, nhưng mà tên thổ phỉ lại hiểu “nhị nãi” là 2 chữ nãi, “nãi nãi” là “bà nội”
Chương 10
Nữ chính của bộ truyện rốt cuộc cũng được cùng đi với mỹ nam, cả nước ăn mừng.
Nhưng Dạ Kiếm Ly kiên trì không chịu mang ta “bay khỏi” rừng cây này, lý do là ta quá nặng, hơn nữa trên người ta lại rất bẩn.
Ta âm thầm nảy ra kế hoạch nhất định phải thừa dịp hắn không chú ý mà bôi nước mũi lên người hắn, cái kế hoạch này vô cùng vĩ đại, con đường tìm kiếm thần y Trường Sinh rất xa, không lo không có cơ hội.
Đêm đó Dạ Kiếm Ly đốt một đống lửa nhỏ, trước mắt ta một mảnh ấm áp chập chờn.
“Tiểu Dạ Tử, huynh có chuyện gì phải làm? Trên đường sao không thuận tiện ghé làm luôn?”.
Lúc đầu Dạ Kiếm Ly không nói gì, ta nghĩ là hắn không muốn trả lời, cho nên bĩu môi không nói nữa.
Một lúc lâu, hắn phản ứng, “‘Tiểu Dạ Tử’… Là đang gọi ta sao?”.
Ta gật đầu, cái biệt danh này là để phân biệt với Diệp Vô Trần nên ta mới đặt thêm chữ ‘Tử’ cho hắn[1'>. Nhưng cũng không thể nói cho hắn biết ta có liên quan tới Diệp Vô Trần, cho nên ta cực kỳ hòa ái cười nói: “Sao vậy? Không thân thiết sao?”.
“…”. [@sieunhanu.wordpress '>dty4jdy68
“Huynh không thích sao… Vậy thì A Kiếm? Nếu không thì gọi Dạ ca ca? Ly ca ca?”.
…
“Tiểu Dạ Tử là tốt lắm rồi”, giọng nói của hắn tràn đầy nhẫn nại. Nếu như ta nhìn thấy được, sắc mặt Dạ Kiếm Ly lúc này nhất định là rất thú vị.
“A, Tiểu Dạ Tử, ta hỏi lại vấn đề của ta…”.
“Không cần, l