mạnh rồi, cho nên phụ nữ trước mặt hắn lại trở nên quá bé nhỏ.
Lê Duệ Húc vẫn không ngẩng đầu lên, từ đầu tới cuối xem như Kiều Na đã là vị hôn thê của mình.
” Húc, hôm nay mẹ anh mời em đi ăn cơm, em không biết bà thích gì, em muốn mua một món quà tặng bà” Giọng nói cô thật nhỏ thật nhẹ, đầu hơi cúi xuống lộ rõ sự dịu dàng. Cô tới đây hỏi hắn, rõ ràng chính là muốn hắn đi cùng với cô.
Chỉ là, hiện tại bất luận là ai đối với Lê Duệ Húc mà nói, đều không quan trọng bằng công việc của hắn, nhất là hắn vừa mới hợp tác cùng Bạch Thị , hắn sẽ ngày càng bận rộn hơn, thời gian chăm sóc mình cũng không có.
” Tự cô chọn đi,” Hắn cũng chẳng ngẩng đầu lên, ngay cả nói cũng rất ngắn gọn, xúc tích.
Kiều Na có chút xấu hổ, nhưng vẫn có ý định ngồi lại ở đây,”Khi nào anh xong việc, chúng ta cùng đi được không?”Cô vẫn chưa từ bỏ ý định nói thêm một câu.
Cuối cùng Lê Duệ Húc đặt tài liệu trong tay xuống, gương mặt lạnh lùng nhìn cô, hắn kéo ngăn kéo lấy ra hộp thuốc là, lấy một điếu ra rồi đốt lên, màn khói mỏng mờ tỏa ra, khiến cả người hắn trở lên âm u băng lãnh hơn, nhưng ẩn trong đó là vẻ nam tính mạnh mẽ, khiến cho tim Kiều Na loạn nhịp.
Sức hấp dẫn của người đàn ông này, dường như không ai có thể sánh được.
” Húc, lúc nãy khi em mới đến, thư ký của anh không cho em vào,” Nói đến đây, Kiều Na cúi đầu xuống, lộ vẻ tủi thân, nhìn qua khiến người khác thương tâm.
Lê Duệ Húc thổi một làn khói mỏng, lãnh đạm nhìn cô.
” Vậy cô muốn như thế nào, đuổi thư ký của tôi, sau đó cô tới đây làm?” giọng nói của hắn lộ rõ sự châm chọc, ý tứ của cô, lòng hắn hiểu rất rõ.
” Nếu anh muốn như vậy, em có thể tới đây làm, em sẽ học theo,” Kiều Na ngẩng đầu lên, trong mắt lộ tia vui sướng.
Lê Duệ Húc dập điếu thuốc trên tay, đầu ngón tay vẫn còn mùi hương của thuốc lá.
” Tôi không cảm thấy thư ký của tôi làm không tốt điều gì, nếu cô ta để cho người xa lạ nào cũng vào được, vậy cô ta có thể rời khỏi đây được rồi.” Lê Duệ Húc nói không chút khách khí.
” Húc..” khóe mắt Kiều Na hồng lên vì lời nói của hắn. Từ nhỏ tất cả mọi người đều nâng niu cô trong lòng bàn tay, đâu ai giống Duệ Húc chẳng có chút khách khí . Hắn nói người xa lạ, chẳng phải ám chỉ cô sao.
” Cô Kiều, cô đừng có quên thân phận của mình, cô là do cha mẹ tôi chọn, chứ không phải tôi chọn, tôi có thể đuổi cô ra ngoài bất cứ lúc nào,” Giọng điệu vô tình, hiện tại tim của hắn đã lạnh, tim của hắn đã thành một tảng đá, một chút ôn nhu cũng không có. Tô Tử lạc đã mang chút ôn nhu cuối cùng trong tim hắn đi rồi, đối với người phụ nữ khác, hắn cũng chẳng thèm đưa mắt nhìn, hắn vốn không quan tâm.
” Húc, sao anh có thể làm thế với em?” Kiều na đứng lên, ôm mặt chạy đi ra ngoài, khi cô đang nhìn thấy Hà Duyên ngồi bên ngoài, liền trừng mắt nhìn Hà Duyên, Hà Duyên thở dài một hơi
Làm thư ký Lê Duệ Húc đúng là không tốt lắm, mỗi ngày ánh mắt có mắt của phụ nữ muốn giết chết cô.
Điện thoại trên bàn làm việc vang lên.
Cô cầm điện thoại áp vào bên tai, bên kia truyền tới giọng nói lạnh lùng của Lê Duệ Húc, “Hà Duyên, nhớ về sau không có hẹn thì không cho đi vào văn phòng của tôi,” Hà Duyên còn chưa kịp phản ứng lại, Lê Duệ Húc đã dập điện thoại.
Cô lại thở dài một hơi, đúng là tâm trạng Duệ Húc đang rất xấu.
Trong văn phòng, Lê Duệ Húc lại đốt thêm một điếu thuốc, làn khói mỏng vờn quanh người hắn, hắn nhắm mắt lại, một lúc sau, hắn mở mắt ra, trong ánh mắt kia, lộ ra quá nhiều mệt mỏi, hắn cầm điếuthuốc trên tay dúi vào trong gạt tàn, tàn thuốc trong gạt tàn đã tràn ra, hắn đã hút quá nhiều.
Lấy một cái hộp trong túi ra, mở ra, trong hộp có một chiếc nhẫn, nó là một cặp với chiếc nhãn trên ngón tay hắn, đây là vật hắn thích nhất, vậy mà bây giờ mỗi lần nhìn thấy lại giống như sự tra tấn đối với bản thân hắn.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 72
Duệ Húc đã hỏi qua, chiếc nhẫn này là bị Tề Trữ San ném vào cống thoát nước, hắn không biết cuộc hôn nhân này Tô Lạc đã phải chịu nhục nhã như thế nào, dường nhưa tất cả đối với cô đều là sự giày vò, bản thân hắn giày vò cô, Trữ San cũng giày vò cô.
” Vợ, xin lỗi..” Lại một câu xin lỗi.. Sâu lắng … Mọi thứ trước mắt hắn như mờ đi.
Hắn tháo chiếc nhẫn trên ngón tay, đặt vào bên trong hộp, sau đó lấy ra một cái hộp khác mở ra, bên trong là một đôi nhẫn hoàn toàn mới, do chính tay hắn thiết kế, trên mặt chiếc nhẫn nam có khắc một chữ Lạc, trên mặt chiếc nhẫn nữ khắc một chữ Húc, đây mới là thứ dành cho cô và hắn. Nhưng hắn không biết còn có cơ hội để đeo nó cho cô không.
Hắn đem chiếc nhẫn nữ chạm nhẹ vào môi, cảm giác lành lạnh của kim loại truyền vào môi.
Trong căn phòng của căn nhà nhỏ, một thân hình nho nhỏ đang nhìn vào phòng bếp, cả người chạy về phía cửa, đôi chân ngắn mập không ngừng chạy về phía trước, giống như một chú gấu nhỏ, bản thân thì đã ngã không biết bao nhiêu lần.
Bao Bao lại là quay đầu nhìn thoáng qua phòng bếp, đôi mắt tròn tròn chớp chớp, dùng sức kiễng đôi chân nhỏ, không biết từ lúc nào đã học được cách mở cửa.
Cạch một tiếng, cửa mở, một cơn gió lùa qua, chú gấu nhỏ đã chạy ra ngoài.
Cả ngườ