ó ngồi trên vai, “Bánh Bao Nhỏ, nói cho cha, con thích anh nhất?”
Đôi chân Bao Bao khẽ đạp lên đạp xuống. Đôi mắt màu trà vẫn ngập nước, nhìn thoáng qua Tô Lạc, hai bàn tay nhỏ vỗ vỗ, “Bao Bao thích mẹ…” Sau đó nó dưa tau nắm lấy tóc Thiếu Triết, “Bao Bao thích cha… Bao Bao thích chị… Còn thích kem…”
Thiếu Triết khẽ lắc đầu cười, may mà hắn còn được nhắc tới, chỉ là lại được xếp cùng với mấy que kem, không biết hắn nên khóc hay nên cười đây.
“Đúng rồi, chị của Bao Bao là ai vậy?” Thiếu Triết đặt Bao Bao xuống ôm vào lòng, cậu nhóc lại không thích, không ngừng đá hai chân béo lên, “Cha, coa hơn, cao hơn, cao cao…”
Thiếu Triết khẽ nhéo cái mũi nhỏ của nó, lại đặt nó ngồi trên vai, con cái nhà khác không phải rất sợ độ cao sao? Thế nào con nhà hắn càng cao thì lại càng thích vậy?
“Chị mà nó nói chính là Đồng Đồng, một cô bé rất đáng yêu.” Tô Lạc trả lời, nhớ tới gương mặt gầy yếu của Đồng Đồng, lại cảm thấy đau lòng, một đứa trẻ đáng thương.
“Cha rất muốn gặp chị của Bao Bao, sao lại có thể ngang hàng với cha được chứ?” Hắn đưa Bao Bao chạy tới chạy lui, hôm nay là ngày hạnh phúc nhất của hắn.
Ánh đèn chiếu lên gương mặt trắng nõn của Bao Bao, hai bàn tay nhỏ bé thỉnh thoảng lại giơ lên nắm gì đó giữa không trung.
Quay đầu lại, ánh mắt nhìn thấy Tô Lạc đứng sau mình, khóe môi cong lên.
“Mẹ…” Hai bàn tay mập mạp xòe ra, đôi mắt màu trà xinh đẹp đậm ý cười.
Tay Tô Lạc khẽ nắm vào, cuối cùng trên mặt cũng lộ ý cười.
Tập đoàn Húc Nhật, một cô gái cẩn thận nhìn xung quanh, dáng người có chút cứng nhắc, cô gái mặc một bộ đồ màu hồng nhạt, bước đi nhẹ nhàng, vừa nhìn là biết được dạy dỗ rất tốt, hơn nữa còn là một đóa hoa trong tủ kính, vẻ mặt lộ rõ sự ngượng ngùng.
Cô đi thang máy lên tầng bốn năm, tất cả mọi người đều nhìn thoáng qua, người kia có phải vị hôn thê mới của tổng tài, nhìn sao cũng thấy giống một con cừu non, cô gái như vậy hợp với tổng tài lãnh khốc vô tình của bọn họ sao?
Thang máy tới tầng bốn năm, cô gái đưa tay khẽ vỗ vỗ ngực mình, lấy ra chiếc gương nhỏ, cảm thấy mình hoàn hảo mới đi ra ngoài.
“Xin chào… Tôi tìm Lê Duệ Húc,” giọng nói cô thật nhẹ nhàng, ngọt ngào, cũng có chút căng thẳng, hồi hộp, Hà Duyên ngẩng đầu lên, một nụ cười chuyên nghiệp, “Xin hỏi cô có hẹn trước không?”
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 71
Cô ngập ngừng nói “Tôi là..Tôi là….”Một lúc sau, những chữ phía sau vẫn không thể thốt ra.
” Xin lỗi cô, nếu không có hẹn trước, tổng tài chúng tôi sẽ không thể tiếp, bây giờ đang là thời gian làm việc của ngài ấy.” Hà Duyên nói vô cùng khách khí, đây là nguyên tắc, tất cả mọi người đều phải tuân thủ, bản thân cô cũng không muốn vứt bỏ công việc của chính mình, vì cô thực sự cần tiền.
” Nhưng tôi là..” Cô gái kia còn muốn nói gì nữa lại bị một âm thanh mở cửa ngăn lại.
” A, cô Kiều, cô đã tới rồi sao, mau vào đi, Húc đang ở bên trong,” Vệ thần thoải mái nói xong, cô gái họ Kiều cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm, cô ta đưa mắt nhìn Hà Duyên, trong mắt lộ chút oán trách.
Cô gái đi vào, Vệ Thần lại bước tới, đứng vào vị trí của cô gái kia.
” Cô Hà, nhớ sau này không thể động vào cô gái kia, cô ta có thể là phu nhân tổng tài tương lai đấy, nếu làm không tốt, cô phải về nhà ăn không khí.”
Hà Duyên cắn môi, đôi mắt dưới cặp kính mở to như đã sáng tỏ điều gì đó, cô không nói gì, bàn tay đặt trên đùi nắm chặt lại, vừa rồi không phải cô không ánh mắt oán trách của cô gái kia nhìn cô, nói không lo lắng chính là giả.
” Tôi tin tưởng tổng tài không phải là người không phân biệt được đúng sai, tôi chỉ là làm công việc của mình mà thôi,” Cô ngẩng đầu lên, cô rất tin tưởng tổng tài là không phân biệt được trắng đen.
Vệ Thần cười cười, đúng là bình thường Húc chính là như vậy, nhưng cũng có trường hợp đặc biệt, chỉ cần không đụng phải cô gái kia là tốt rồi.
” Được rồi, sau này hãy chú ý tới cô ta, cô ta không phải là người đơn giản đâu.” Dường như hắn có ý tốt nhắc nhở cô, Vệ Thần chớp chớp mắt nhìn Hà Duyên, đúng là yêu nghiệt một trăm phần trăm.
Hà Duyên sửng sốt, nếu không phải vẻ mặt Vệ Thần rất cợt nhả, cô còn cho rằng hắn đang quan tâm cô cơ đấy.
” Được rồi.. Không nói chuyện với cô nữa, tôi phải đi đón vị hôn thê tương lai của tôi đây ,” Hắn nhếch miệng cười, vẻ mặt này khiến người khác không biết hắn đang nói thật hay đùa, vị hôn thê… Tương lai, hắn còn nói được như vậy, không sợ bản thân ngủ không ngon sao.
Hắn cúi đầu, thấy được này cô thư ký đang nhìn tài liệu trên bàn, từ đầu tới cuối luôn coi hắn như không khí, không nhìn thấy,hắn nhíu mày lại, đúng là một cô gái không đáng yêu, không hiểu sao càng ngày hắn càng thấy mắt kính trên mặt cô rất chướng mắt.
” Hừ……” Hắn khó chịu hừ một tiếng, xoay người rời đi, chẳng qua chỉ là một cô thư kí nhỏ mà thôi, không đáng để hắn tức giận.
Hắn lại không biết, khi hắn vừa xoay người, ánh mắt Hà Duyên dưới mắt kính, lộ chút tổn thương khi nghe hắn nói tới vị hôn thê.
Trong phòng làm việc của Duệ Húc, chỉ có âm thanh lật mở tài liệu, Kiều Na ngồi trên ghế sa lon, một cử động nhỏ cũng không dám, có vẻ Duệ Húc quá mức hùng
