Ring ring
Người chồng máu lạnh

Người chồng máu lạnh

Tác giả: Hạ Nhiễm Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213055

Bình chọn: 7.00/10/1305 lượt.

ghĩ rằng mọi thứ đã trôi qua, đã là quá khứ lại phát hiện, tất cả những tổn thương này như vừa mới xảy ra ngày hôm qua, sâu sắc rõ ràng.

Thiếu Triết im lặng nghe cô kể, càng nghe sắc mặt hắn càng u ám, thậm chí hắn cảm thấy đồ ăn mất dần mùi vị.

Tô Lạc nói đơn giản, thực sự rất đơn giản, vì sao Duệ Húc cưới cô, trong khi hắn lại yêu một cô gái khác, khi hắn và cô gái hắn yêu ở cạnh nhau, hắn liền đưa giấy ly hôn ra cho cô, hắn tự cho mình đủ tàn nhẫn vô tình, lại thật không ngờ, trên thế giới này còn có một người còn tàn nhẫn hơn vô tình hơn hắn, tàn nhẫn đến nỗi khiến người khác khó mà tin được.

Hắn càng không nghĩ tới, có một người ngay cả đến con hắn cũng không muốn buông tha, Bánh Bao Nhỏ đáng yêu bao nhiêu càng khiến người khác đau lòng cho đứa bé đó, có người muốn giết nó, thậm chí đã giết mất anh em của Bánh Bao Nhỏ, cặp song sinh lại chỉ có một đứa sống sót.

Thiếu Triết trầm mặc, ánh mắt khép hờ lộ rõ tia lạnh, ngừoi đàn ông này, hắn không thể tha thứ, bản thân hắn đang nghĩ tới, làm sao cho Duệ Húc phải đau khổ, sống không bằng chết, không chỉ vì Tô Lạc còn vì một đứa bé giống Bánh Bao Nhỏ.

“Mẹ…” từ căn phòng trẻ con truyền ra tiếng khóc hét của Bao Bao, Tô Lạc vội đứng lên, chạy tới căn phòng đó, Bánh Bao Nhỏ đã tỉnh ngủ, vừa dậy là muốn uống sữa… Tô Lạc đi vào, ôm lấy Bao Bao đang đưa tay lên xoa mắt, hốc mắt hồng hồng, giống như con thỏ nhỏ.

Thiếu Triết cầm bình sữa đi tới, Bao Bao vừa nhìn thấy bình sữa, liền chớp mắt, nín khóc luôn, hai tay đưa ra ôm lấy bình sữa cho lên miệng bú, trên khóe mắt vẫn còn lưu lại chút nước mắt.

Người chồng máu lạnh 3 – Chương 70

“Tử Lạc, ba ngày sau là họp báo, không nên đi,” Thiếu Triết đặt tay nên bả vai Tô Lạc, trong mắt chứa đầy chua xót.

“Không sao đâu, em đã không còn là Tô Tử Lạc của trước đây,” Trải qua quá nhiều tổn thương, Tô Tử Lạc luôn nhẫn nhịn chịu đựng sự tàn ác vỗ tình của Duệ Húc đã chết, khi hắn không lưu tình đuổi cùng giết tận, Tô Tử Lạc đó đã chết. Hiện tại cô không còn là Tô Lạc luốn sống dè chừng người khác nữa, cô là Claudia, nhà thiết kế bí ẩn nhất trên thế giới. Tô Lạc mỉm cười nhìn Thiếu Triết, ý nói hắn không cần quá đau lòng.

“Uhm,” Thiếu Triết đứng sau cô, đột nhiên đưa tay ôm lấy eo cô, ôm cả cô và Bao Bao vào ngực. Cả người Tô Lạc hơi cứng lại, lại không đẩy hắn ra, có thể cô rất cần một người như hắn ủng hộ cô.

Còn hơn Hà Duyên phải gây dựng từ hai bàn tay trắng, Tô Lạc đã may mắn lắm rồi, bởi vì có người đàn ông này, mọi thứ cô có đều là hắn cho cô, cuộc sống bây giờ, cũng là hắn cho cô.

“Tử Lạc… Đừng sợ, tất cả đã có anh…” Giọng nói Thiếu Triết dịu dàng hiện hòa truyền vào tai cô, thật tự nhiên, khiến trái tim cô từ trước tới nay chưa có một ngày yên ổn lại bình tâm một cách lạ thường, cô không biết cái này có phải là yêu hay không, cô chỉ biết, cô thích cuộc sống như thế này, thích một Bạch Thiếu Triết như hắn.

“Tử Lạc, chúng ta đính hôn đi, cho Bao Bao một gia đình hoàn thiện, em nói xem một lời hứa hẹn giữa chúng ta và việc kết hôn có gì khác nhau đâu?” Tô Lạc cảm nhận rõ hơi thở ấm nóng của Thiếu Triết trên cổ cô, có chút gấp gáp, khiến cả người cô căng thẳng.

Hai chữ đính hôn làm cô chấn động.

Đính hôn, lại một ước định… Nhưng….

“Thiếu Triết, em không xứng với anh, em đã có Bánh Bao Nhỏ,” Tô Lạc cúi đầu, nhìn đứa bé đang uống sữa trong lòng, có chút khó nói, cô không còn là một cô gái độc thân, cô đã có một đứa con trai, hơn nữa cô sợ Bao Bao sẽ phải chịu tủi thân.

“Tử Lạc, em biết rõ anh không phải là người như vậy mà, anh cũng rất yêu Bánh Bao Nhỏ, nó là con anh mà,” Sắc mặt Thiếu Triết lộ rõ sự nghiêm túc, hắn yêu Bánh Bao Nhỏ như yêu con đẻ của mình vậy. “Tử Lạc, em không nhớ sao, cha mẹ anh cũng rất yêu mến Bao Bao, bọn họ luôn coi Bao Bao chính là đít tôn.”

Tô Lạc ôm chặt con trai, đúng là giống như Thiếu Triết nói, cha mẹ Thiếu Triết thật sự rất yêu Bao Bao, cứ gặp là không chịu buông tay, có phải cô còn muốn thêm gì nữa. Cuộc sống như thế không phải điều cô muốn sao?

Rõ ràng có thể đưa tay ra, vì sao hiện tại lại không dám làm.

“Tử Lạc, chúng ta hãy từ biệt quá khứ đi, của anh, của em, quá khứ của anh cũng rất u ám, như vậy anh, anh cũng cảm thấy anh không xứng đáng với em, em xem, anh đã ăn cơm em nấu hai năm nay rồi, dạ dày anh đã bị em nuôi hư, nếu em rời khỏi anh, anh có thể sẽ bị chết đói mất.”

Hắn nói nửa thật nửa đùa, Tô Lạc quay đầu lại, thấy vẻ mặt khác thường của Thiếu Triết, vẻ mặt hắn dịu dàng, còn có má lúm đồng tiền in sâu váo má.

Một người đàn ông như vậy, cô còn do dự cái gì, nhớ tới Đồng Đồng đáng thương, cô không muốn Bao Bao sẽ giống như Đồng Đồng yếu ớt, xanh xao.

Cô khẽ gật đầu, ý cười lộ rõ trong ánh mắt Thiếu Triết, hắn cúi người xuống, môi chạm vào trán Tô Lạc, cô không trốn tránh, nhưng ánh mắt cô lại nhìn xuống, lộ rõ chút tổn thương rơi vào sâu nơi trống rỗng nhất tăm tối nhất trong cô.

Rõ ràng đây là hạnh phúc vậy mà cô lại cảm giác rất đau xót.

Hai bàn tay mập mạp của Bao Bao đưa ra, “Cha, ôm ôm…”

Thiếu Triết cẩn thận ôm lấy Bao Bao trong lòng Tô Lạc, đặt n