Nghe nói anh yêu em

Nghe nói anh yêu em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210001

Bình chọn: 10.00/10/1000 lượt.

a trẻ tính sao đây?”

Trịnh Hy Tắc quay lại đáp với vẻ bình thản lạ lùng: “Nếu cô có thể chứng minh được nó là con tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm”.

Lương Duyệt nhìn Trịnh Hy Tắc và mỉm cười, như một người vợ đang nhìn chồng mình với một tình yêu tha thiết. Chỉ có những người rất tinh mắt mới có thể nhìn thấy ánh mắt của cô lạnh lùng đến thế nào.

Tất cả đều đang diễn kịch, chỉ có điều là ai diễn hay hơn.

Cô khẽ thốt lên: “Hy Tắc, em rất đau lòng”.

Trịnh Hy Tắc đưa tay khẽ vuốt má Lương Duyệt và nói: “Xin lỗi em, anh sai rồi. Nếu biết trong cuộc đời này sẽ gặp em, thì anh nhất định đã đợi và không đùa cợt với bất cứ cô gái nào”.

“Vậy thì anh phải hứa với em, từ nay về sau không được phạm sai lầm nữa, nếu không em sẽ không tha cho anh đâu.” Lương Duyệt hít thật mạnh mùi thuốc vương trên bộ comple và ngả đầu vào ngực anh.

Trịnh Hy Tắc siết mạnh bàn tay cô và nói: “Được, anh xin hứa”.

Màn kịch về một cặp vợ chồng yêu thương nhau thắm thiết được hai người phối hợp ăn ý ngay trước mắt mọi người. Trình Giai chỉ còn biết ngồi đó im lặng và theo dõi.

Cô ta cắn chặt môi đến bật máu, bắt đầu chuẩn bị đường rút lui cho mình. “Nếu anh dám chịu trách nhiệm thì tôi sẽ không xen vào giữa hai người nữa.”

Lương Duyệt cúi đầu xuống nói: “Phải rồi, không nên kiện cáo. Cô chỉ cần tìm một luật sư và đề nghị họ thảo một bản thỏa thuận về việc chăm sóc, nuôi dưỡng đứa trẻ rồi gửi tới cho tôi, tô sẽ xem xét và điều chỉnh thay anh ấy, cho đến khi nào hai bên thấy thỏa đáng thì thôi”.

Trình Giai bị đánh bại hoàn toàn. Cô ta đành đứng dậy, sửa sang quần áo trên người, rồi lặng lẽ rời khỏi đó một mình. Mái tóc vốn được chải chuốt đẹp đẽ là thế mà giờ đây rối tung, thậm chí còn toát lên một vẻ thê thảm. Hình ảnh cuối cùng của Trình Giai cứ ám ảnh mãi trong tâm trí Lương Duyệt.____ (184)

Việc ra đi một cách dứt khoát như vậy đã giúp cô ta giữ lại được sự tôn nghiêm cuối cùng của một ngừơi con gái.

Mặc dù động cơ của cô ta là vì tiên, nhưng dù sao ở cô ta vẫn còn những điểm khiến cho người khác phải nể trọng.

Làm việc gì đó vì tiền hoàn toàn không phải là chuyện xấu, mà điều xấu xa nhất, đó là luôn giành lấy những thứ không thuộc về mình.

Vậy thì ngay cả Lương Duyệt, liệu có phải cô cũng đang muốn giành lấy những thứ không thuộc về mình không? Xe đẹp, nhà đẹp, tiền lương hậu hĩnh, một gia đình hạnh phúc, và cả một người chồng hết lòng yêu thương mình.

Nếu đến một ngày nào đó, cô phải ra đi, liệu cô có thể ngẩng cao đầu kiêu hãnh, không yếu mềm, không ủ rũ như vậy không?

Cô ngẩng đầu lên, nhìn Trịnh Hy Tắc rồi nói với vẻ rất trịnh trọng: “Tôi không bao giờ muốn diễn màn kich tương tự như thế này lần thứ hai”.

Tương lai còn tới năm mươi năm, nếu mỗi năm lại phải diễn một lần như vậy, cô thực sự không dám chắc mình còn có thể tiếp tục. Vì thế, nói rõ ràng ngay từ bây giờ vẫn là sáng suốt hơn cả.

Trịnh Hy Tắc khẽ nhếch môi coi như một lời đáp lại. Người ở vào thế yếu như cô chẳng có tư cách để đưa ra điều kiện nào cả. Anh nắm tay cô đi ra khỏi cửa, cả một cầu thang rộng lớn chỉ có hai người, dưới chân họ, mỗi bậc thềm đều được trải thảm đỏ. Khi tới bậc cuối cùng, anh dừng lại, mắt nhìn về phía trước, rồi hỏi ngừơi bên cạnh mình một cách rất nghiêm túc: “Nếu những thứ trước mắt cô không phải là thực, và có những thứ trong lòng người khác chẳng thể có ai nhìn thấu, cô sẽ làm thế nào?”

Lương Duyệt nhìn vào những vật trang trí màu tím trên thảm cỏ, những tháp cổc rót rượu Hương Tân bày trên bàn với những chiếc khăn trải đẹp đẽ, những bông hoa rực rỡ màu tím, và cả nét tươi tỉnh vui vẻ trên khuôn mặt của những người đến dự, nói: “Nếu là chân thành, thì nhất định tôi sẽ chờ đến ngày nhìn thấy những điều trong lòng ấy”.

Một câu trả lời cứng cỏi, một tính cách quật cường. Anh nhìn thật kỹ người con gái trước mặt mình.

Trong bộ lễ phục màu đỏ, trông cô thật rạng rỡ, khiến cho ngừơi ta không khỏi cảm thấy tinh thần như đựơc đốt nóng lên. Rất ít người dám mặc màu đỏ, vì họ không có khí chất cứng cỏi phù hợp với nó. Chỉ có cô, ánh nhìn kiên định từ đôi mắt đen láy của cô mới có thể khơi dậy ý chí đấu tranh trong anh, khiến anh nảy ra ý muốn giữ lấy cô thật chặt. Vì thế, anh cúi đầu xuống, nói với giọng bình thản: “Tôi không thích tính cách lúc nào cũng muốn phủ định mọi thứ không phân biệt xấu tốt của cô, nhưng tôi lại thích sự cứng rắn của cô”.

Lương Duyệt cười một cách thoải mái, tỏ vẻ coi thường những lời nói kiêu ngạo của anh.

Những tiếng ồn ào vui vẻ vẫn tiếp tục vọng vào từ bên ngoài cánh cửa, chỉ còn hai người ở bên trong, mỗi người một tâm trạng.____ (185)

Ai nói nếu đã là vợ chồng thì phải như chim liền cánh? Cho dù là hai người cùng tín ngưỡng cũng chưa hẳn đã đựơc như vậy

Nhưng họ lại rất giống nhau, họ hiểu nhau đến từng đương tơ kẽ tóc và dường như chẳng giấu nhau đựơc điều gì.

Nhưng…

Vẫn còn đó.

Một người con trai mà cô vô cùng yêu thương, một người mà cô luôn cất giấu trong tim mình.

Trong một góc yên tĩnh của ký ức. Chẳng ai có thể nhìn thấy… CHƯƠNG 31 : VẪN LÀ CHUYỆN CỦA NĂM 2005Lương Duyệt đã làm phù dâu rất


XtGem Forum catalog