Nghe nói anh yêu em

Nghe nói anh yêu em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210303

Bình chọn: 9.5.00/10/1030 lượt.

nhiều lần, cô biết rất rõ, sau khi đám cưới kiểu Trung Quốc với biết bao hủ tục rườm rà kết thúc thì cô dâu sẽ không thể rút lui một cách nguyên vẹn nữa, hoặc là mặt mày nhợt nhạt, hoặc là lưng đau gối mỏi, nụ cười trên môi dù cố nở ra ngọt ngào đến mấy cũng khó che đậy được. Và cô đã nghĩ, những cô dâu tuy mệt mỏi nhưng vẫn thấy sung sướng.Đến bây giờ, khi đến lượt mình, cô mới biết cái cảm giác ấy là gì.Những nghi lễ trong đám cưới của nhà họ Trịnh phức tạp và khiến người ta mệt mỏi hơn hẳn đám cưới bình thường. Mặc dù khách khứa được mời hạn chế đi rất nhiều, nhưng phải đi lại chào hỏi họ thì vẫn rất mệt mỏi. Tuy nhiên, Lương Duyệt đã chuẩn bị để tiếp cận và đặt chân vào Trung Thiên từ lâu, chẳng có lý do gì để từ bỏ một cơ hội hiếm có như thế này, nên cô đã quên mất việc cần tạo ra sự e thẹn vốn có của các cô dâu, mà cứ giữ nụ cười trên môi và mệt mỏi đi sau Trịnh Hy Tắc, khiến cho mọi người cứ giương mắt nhìn theo.Vì phải cố giữ nụ cười chào hỏi và ra vẻ thân thiện với mọi người, nên ngay cả khi vào bàn tiệc, cô cũng vẫn cố nhắc mình không được quên vai mà mình đang diễn. Những món ăm kiểu Tây xem ra rất hợp khẩu vị của cô, nhưng cô cũng chỉ dám gắp một miếng nhỏ rồi từ tốn cho vào miệng.Những món ăn dùng trong tiệc cưới đều được đặt ở một nhà hàng bên Pháp và được đóng hòm gửi tới, trong đó có món L’Ispahan mà lần đầu tiên Lương Duyệt được nếm. Nó trông giống như những cánh hoa hồng, nhưng lại có vị chua ngọt và mùi thơm của quả vải cùng phúc bồn tử trộn lẫn vào nhau.Lương Duyệt ngắm nhìn rất kỹ món ăn được chế biến công phu đó, thầm nghĩ, con người tốn qua nhiều công sức cho chuyện ăn uống, nếu mỗi bữa chỉ có một món ăn đơn giản thì có lẽ loài người đã có thể thảnh thơi đi dạo trên vũ trụ cũng nên. Đúng lúc đó, Trịnh Hy Tắc lên tiếng: “Đây là món L’Ispahan, được ngài Pierre Herm VI nước Pháp phát minh ra. Đầu bếp mà hôm nay chúng ta mời tới chính là bếp trưởng của cửa hàng đại diện ở đây.”Lương Duyệt ngồi thẳng người lên, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi và đáp với giọng hờ hững: “Có cần thiết phải làm vậy không?”Trịnh Hy Tắc biết cô đang nhìn anh, vì vậy anh cũng nhìn sang cô, rồi hạ giọng đáp một cách nghiêm túc: “Đối với chúng ta thì chuyện này không cần thiết, nhưng đối với gia đình họ Trịnh thì rất cần”.____ (186)Đúng thế, cũng giống với việc họ ngồi ăn ngay ngắn tại đó, giống như một cặp vợ chồng thực thụ, đến cả nụ cười cũng phải chú ý, cho dù có trao đổi cũng phải cẩn trọng kẻo bị người khác nghe thấy. Lương Duyệt cụp mắt xuống, cười nhạt: “Vậy, tôi có phải làm ra vẻ lo lắng sợ sệt không? Vì cuối cùng thì một cô luật sư trong một gia đình tầm thường đã chui vào được Trung Thiên, cô ta cần phải tỏ sự cảm kích”.Đến đây thì bàn tay với những ngón dài của Trịnh Hy Tắc vuốt qua đôi môi cô, cô chưa kịp tránh thì đã nghe thấy anh nói tiếp: “Vậy thì chờ đến tối hãy cảm ơn tôi”.Nụ cười trên môi Lương Duyệt bỗng trở nên cứng đờ.Khi rút tay về, Trịnh Hy Tắc nhìn thấy trên đó có vết tương, anh quay về phía mọi người, mỉm cười rồi rút tờ giấy ăn trên bàn lau sạch cho cô.À, thì ra chỉ là một màn kịch về cảnh hai vợ chồng âu yếm mà anh ta cố tạo ra cho mọi người thấy mà thôi. Lương Duyệt thở phào một cái, nhưng trong lòng tự nhiên lại cảm thấy mất mát điều gì.Cố giữ vẻ bình thản, nhưng trong bụng cô thì bắt đầu thấy căm ghét người đàn ông đang ngồi bên cạnh mình, mấy tiếng đồng hồ trước, anh ta còn làm ra vẻ dữ dằn với người yêu cũ, thế mà bây giờ đã tỏ ra ngọt ngào với cô, ngoài từ “bạc tình bạc nghĩa” ra thì chẳng có thể tìm được từ nào thích hơn để nói về anh ta nữa. Thấy cô nghiêng người nhìn mình hơi lâu nên Trịnh Hy Tắc cảm thấy hơi kỳ lạ, anh nâng cốc lên mời người đối diện rồi uống cạn chỗ rượu trong cốc. Anh khẽ nói với Lương Duyệt trong khi thực hiện hành động lịch thiệp đó: “Đừng so sánh mình với người khác. Cô ta không phải là cô, người phụ nữ bên cạnh tôi không thể là người lập tức mất bình tĩnh và khóc rống lên khi vừa bị người khác nói một vài câu như vậy”.Lương Duyệt hơi ngây người ra, một lúc sau, cô mới đáp bằng vẻ lạnh lùng: “Nhưng anh chính là người nói lời chia tay trước”.“Nếu phát hiện ra sớm hơn thì tôi đã chia tay từ lâu rồi.” Anh quay lại nhìn cô, vẻ mặt vừa có vẻ tức giận vừa như chứa đựng điều gì đó rất khó diễn đạt thành lời.Lương Duyệt chợt nhớ tới vụ ly hôn mà cô thụ lý năm ngoái, người chồng là nguyên cáo lúc đó cũng mang vẻ mặt ấy. Nguyên nhân là, đứa con mà anh ta nuôi nấng trong suốt mười tám năm qua lại không phải là con đẻ của anh ta.Nếu Trịnh Hy Tắc cũng giống như anh chồng kia thì Trình Giai quả thật là rất ngốc.Cứ cho là định dựa vào đứa trẻ để ràng buộc nhà họ Trịnh, thì sau này đứa trẻ đó cũng khó tránh khỏi việc bị phát hiện, mà một khi đã phát hiện ra thì họ tất nhiên sẽ không để cô ta ở lại. Muốn đòi được một ít tiền nuôi dưỡng thì lại càng xa vời. Luật hôn nhân của Trung Quốc không thể so được với bên Mỹ và phương Tây. Nếu đứa trẻ không phải là con của người đàn ông thì phía người phụ nữ có khi còn phải bồi thường lại cho đối phương khoản tiền nuôi nấng đứa trẻ m


Polly po-cket