lênh láng như nước tràn Kim Sơn, trông vô cùng thê thảm. Tối qua, bước vào phòng tắm thấy nước ngập đầy sàn, cô thật sự không thể nhịn được nữa, quát lên: “Ngày mai để em tắm cho Đa Đa!” Thế nhưng hai kẻ một lớn một nhỏ kia lại về cùng một phe, dùng ánh mắt vô tội nhìn cô, trên người quấn hai chiếc khăn lông xanh trắng hệt như hai con chim cánh cụt từ một khuôn đúc ra, cùng nhau quay đi làm ra vẻ phớt lờ cô, nghĩ mà phát bực.
Trong bồn tắm toàn là bong bóng, Đa Đa phồng miệng thổi từng cái, từng cái một. Thấy sắc mặt cô khá hơn, cậu nhóc lại bắt đầu quậy. Đến khi thích chí, lại cười khanh khách lấy tay vỗ lung tung, chơi đến mê mải. Chiếc quần lụa trắng trên người Tử Mặc trong nháy mắt bị ướt mem, dinh dính dán chặt vào người rất khó chịu. Cô cởi luôn ra, bước vào bồn tắm chung với con. Bồn tắm được thiết kế thành một hình tròn lớn, chia làm hai nửa nông và sâu. Đa Đa mím môi cười nhìn cô một hồi lâu, sau đó cất giọng non nớt tò mò hỏi: “Mẹ, sao mẹ không có chim?” Tử Mặc ngớ ra, ngẩng phắt đầu lên nhìn con, sững sờ. Mãi sau cô mới hoàn hồn, máu toàn thân dồn cả lên não, giận dữ hét lên: “Giang Tu Nhân…” Rốt cuộc thì cô cũng biết được cái gì gọi là thượng bất chính, hạ tắc loạn rồi! Một mình mình dê thì thôi, giờ lại còn đi dạy con thành ra thế này nữa, nó còn chưa đầy bốn tuổi, mới có hơn ba tuổi rưỡi! Cô thật sự muốn điên lên rồi!
Anh ở bên ngoài nghe thấy tiếng cô, tưởng có chuyện gì xảy ra liền đẩy cửa xông vào, thấy hai mẹ con đang ngồi trong bồn tắm bèn lúng túng hỏi: “Sao, đã xảy ra chuyện gì?” Kẻ gây họa vẫn vô tư cười khanh khách, dùng ngón tay bé xíu chỉ vào mẹ, mách: “Ba ơi, mẹ không có chim kìa.” Anh vội vã xông tới bưng lấy miệng con, luống cuống nói: “Ấy… Ấy… Cái này… Cái này…”
Mặt cô đỏ như máu, mắt phừng phực lửa, vẻ anh-thảm-rồi. Anh chột dạ đến nỗi không dám đối mặt với cô nữa. Nhưng Giang Đa Đa, đứa con yêu quý, đứa con dễ thương, đứa con anh cưng nhất lại chọn cách bán đứng ba mình, vùng thoát khỏi bàn tay đang bịt miệng của anh, tiếp tục hăm hở nói: “Ba, mẹ không có chim…”
Xong rồi! Xong rồi! Anh chết quá thảm! Anh gần như có thể thấy được thảm cảnh mấy ngày tiếp theo của mình rồi!
NGOẠI TRUYỆN 5
HẬU QUẢ CỦA CHUYỆN XEM MẮT
Cô đang dắt con cùng xếp hàng ở trước khu vui chơi, tuy hôm nay không đông nghịt như trong các dịp lễ nhưng nơi đây cũng có rất nhiều người. Bỗng nhiên anh ghé sát lại, chua giọng: “Cái gã đứng đằng trước kia sao cứ nhìn em chằm chằm vậy?”Cô đang cúi đầu giúp con lau tay, không thèm nhìn anh. Người này bây giờ mắc chứng vọng tưởng rồi, ra ngoài bao giờ cũng cảm thấy có người đang nhìn cô. Tử Mặc không dám tự nhận mình là người đẹp tuyệt sắc gì đến nỗi có thể làm cho nhiều người quay đầu nhìn mình. Anh thì luôn muốn cô ở nhà, tốt nhất là cứ như Tiểu Long Nữ ở rịt nơi cổ mộ, chẳng rời đi nửa bước, như thế mới khiến anh an lòng, vừa ý. Được một lát sau, anh lại nói: “Gã đó còn đang nhìn em kìa.” Hình như sợ cô không tin, anh nhấn mạnh lần nữa: “Thật là đang nhìn em đó.” Vợ mình đẹp đến vậy sao? Anh vừa gỡ cặp kính mát xuống, bắn hai tia nhìn lạnh lùng thẳng về phía người đàn ông kia, vừa đưa tay ôm lấy cô, công khai quyền sở hữu. Lúc này cô mới ngước lên, nhìn lướt qua người đó. Trông khá quen mặt, nhưng không có ấn tượng gì đặc biệt cả, chắc là không quen. Anh ta cũng đưa người nhà tới, một bé gái và một phụ nữ xinh đẹp đang đứng bên cạnh. Quả là một gia đình đẹp đẽ, nhưng đúng thật là người kia đang nhìn cô.
“Em là Triệu Tử Mặc phải không?” người kia ngập ngừng hỏi. Không ngờ anh ta biết tên mình, cô hơi sửng sốt, ngại ngùng hỏi: “Anh là?” Người đàn ông bật cười, giọng trong trẻo: “Tôi là Trần Thiếu Côn, còn nhớ chứ?” Cô nhanh chóng lục lọi trong trí nhớ cái tên này. Quen biết trong công tác? Hình như không phải. Là bạn trong đời thường? Cô gần như không có bạn là nam giới. Lẽ nào là bạn học? Không, chắc chắn là không. Chết người nhất là ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của ai đó đang ở ngay cạnh, bàn tay đặt trên hông cô cũng xiết chặt hơn như có ý trừng phạt. Rồi bất chợt cô nhớ ra, đây là một đồng hương trước đây mẹ cô đã từng giới thiệu. Vì anh ta làm việc tại Bắc Kinh, nhờ mẹ cô cùng cha mẹ anh ta ra sức mai mối nên hai người có đi ăn với nhau một vài lần, nhưng sau đó có lẽ vì sự lãnh đạm của cô nên đường ai nấy bước. Bao nhiêu năm ở Bắc Kinh chưa từng gặp lại, không ngờ hôm nay lại đụng nhau ở Disneyland. Trần Thiếu Côn trước đó đã chú ý đến cô nhưng chưa mở miệng. Nhìn từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, trông cô vô cùng khác với người mà anh từng biết. Rạng rỡ hơn rất nhiều, lúc cười mắt môi dịu dàng đằm thắm, phong thái mê người. Còn nhớ năm đó lúc mời cô đi ăn qua sự giới thiệu của cha mẹ, anh không thích kiểu xem mắt đầy gượng ép này. Dù sao điều kiện của anh cũng rất tốt, tìm bạn gái ở Bắc Kinh là chuyện dễ như trở bàn tay, cần gì phải đi ăn xem mắt. Nhưng do cha mẹ thúc giục nhiều lần, cuối cùng anh mới miễn cưỡng gọi điện hẹn gặp. Vóc người thanh tú, dung nhan trên trung bình, không trang điểm, trông rất mộc. Chưa hết bữa ăn, anh khám phá ra
