Nếu Chỉ Là Thoáng Qua

Nếu Chỉ Là Thoáng Qua

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326152

Bình chọn: 8.5.00/10/615 lượt.

i còn mua phòng từ tay người khác, hơn nữa lại còn là phòng cũ, vị trí không đẹp, cho dù là mua để đầu tư cũng chẳng đáng. Ngốc như vậy, thật chẳng biết tiền của anh làm sao mà kiếm được.

Bên trong không thay đổi chút nào, đồ đạc của cô vẫn ở nguyên vị trí cũ, giống như đang đợi chủ nhân quay lại bất kỳ lúc nào. Trong phòng rất sạch sẽ, không dính một hạt bụi. Xem ra anh không chỉ mua phòng mà còn thuê người đến quét dọn thường xuyên.

Cô xoay người, yên lặng ôm lấy anh. Bụng cô hơi nhô lên, như vậy có cảm giác người một nhà đang ôm nhau. Lặng im mà hơn vạn lời nói. Một lúc lâu sau, anh kéo tay cô lên, dúi vào đó mấy cái chìa dự bị: “Nơi này vĩnh viễn sẽ là căn cứ cho em khi tức giận.” Thật ra thì, có những lúc hồi tưởng lại cảnh hai người bất hòa, đứng ngoài cửa vắt óc nghĩ cách dỗ dành cô cũng là một hạnh phúc.

Trên đường đời, trong cuộc sống thường nhật, ai có thể bảo đảm sẽ vĩnh viễn hòa hảo, như keo như sơn? Anh sẵn lòng đứng ngoài cửa dỗ dành những lúc cô tức giận. Tuy những chiêu dỗ dành của anh không được cao minh cho lắm, nhưng anh nghĩ trừ phi là heo, không thì luyện thêm vài năm nhất định sẽ có tiến bộ.

p/s: Công chứng trước hôn nhân: trước khi kết hôn có thể đi chứng nhận tài sản riêng của hai người, phần nào được công nhận là tài sản riêng thì sau khi ly hôn sẽ vẫn thuộc sở hữu riêng của người đó.

=============================================================================================

NGOẠI TRUYỆN 3. PHỤ THÂN ĐẠI NHÂN

Bà Giang “A” lên một tiếng, giọng đầy vui sướng: “Mấy tháng nữa hả con?” Ông Giang ngồi trên xô pha như đang chăm chú đọc báo, nhưng lỗ tai vẫn dựng lên thẳng tắp. Thằng nhóc này mỗi lần gọi điện về, chẳng có khi nào tìm ông cả. Thỉnh thoảng ông bắt máy, nó chỉ gọi “ba” một tiếng qua loa, sau đó hỏi ngay “Mẹ con đâu?” Từ nhỏ nó đã thân với mẹ, hễ gặp ông là lại cãi, cứ y như nó không phải ruột thịt của ông vậy, nghĩ mà tức. Khi nghe được lời nói đó của vợ, ông lập cập ngỏng đầu lên khỏi tờ báo, dỏng tai nghe. Một lát sau, bà Giang cười tít mắt cúp điện thoại, ngẩng đầu lên chỉ thấy ông chồng vội vội vàng vàng cúi đầu làm bộ đang đọc báo, bà nghĩ thầm: “Để tôi xem ông nhịn được tới lúc nào mới chịu mở miệng.”

Ông xem báo mấy lần, làm bộ hắng giọng mấy tiếng, nhưng vẫn thấy bà vợ chẳng có phản ứng nào. Trong lòng ngứa ngáy, bán tín bán nghi, rõ ràng mới vừa nãy còn nói điện thoại với thằng nhóc kia, nào là mấy tháng rồi, phải nghỉ ngơi cho tốt, gì gì đó. Nhất định là sắp sinh rồi, nói cách khác là ông sắp được bế cháu. Ông lại làm bộ ho vài cái.

Bà Giang uống vài ngụm trà, cuối cùng không kềm được nữa, bật cười: “Cái ông già này, thôi đừng giả bộ nữa, có phải muốn biết con gọi điện về nói gì không?” Ông ngẩng đầu lên, gỡ mắt kính xuống, làm ra vẻ thờ ơ: “Nói cái gì?” Bà đáp: “Con nó nói Tử Mặc có thai, được hơn một tháng rồi, nói là hết năm nay có thể bế cháu.” Ông “Ừ” một tiếng, lại đeo mắt kính vào đọc báo. Động tác, vẻ mặt chẳng có gì khác hồi nãy, nhưng miệng khẽ ngâm nga một điệu hát dân gian. Bà Giang cẩn thận lắng nghe, rõ ràng là “nước Hồng Hồ, sóng sau xô sóng trước…” Bà khẽ mỉm cười, đã lâu không thấy ông vui như vậy, thế mà còn giả bộ. Vợ chồng bầu bạn đã mấy chục năm, lúc nào ông vui là lại thích ngâm mấy câu này, bà biết.

Trên bàn ăn, ông vừa ngồi xuống lại đứng lên. Bà nói: “Sao vậy? Ăn cơm đi.” Thấy ông lấy từ tủ ra một chai Mao Đài, bà vội ngăn lại: “Bác sĩ Vương nói ông huyết áp cao, không thể uống rượu.” Ông đẩy tay bà ra: “Chỉ một chén nhỏ thôi.” Lúc này bà mới đồng ý: “Đã nói một chén nhỏ là một chén nhỏ thôi đấy, không được uống thêm!”

Ông hớp một ngụm nhỏ, “khà” một tiếng, quay đầu nhìn bà: “Mai kêu thằng nhóc sang ăn cơm đi.” Bà đáp lại một tiếng. Ông vừa hớp thêm ngụm nữa, như lại nhớ ra cái gì đó: “Bao giờ kêu họ hàng thân thích làm hai bàn? Đúng là trật tự đảo điên rồi, thằng nhóc này chuyên môn làm mấy chuyện bừa bãi, chẳng ra quy củ gì.” Bà Giang cũng không phản bác, chỉ “Ừm” một tiếng, trong đầu nghĩ: “Còn không phải tại ông không chịu tỏ thái độ, chỉ biết trách người khác!”

Từ phòng ăn nhìn ra xa xa, thấy trong vườn cây cối um tùm, hoa cảnh sum sê. Trong hồ, hoa sen duyên dáng đua nở…

NGOẠI TRUYỆN 4. CON ĐÂU CÓ HƯ

Trong phòng tắm mịt mù hơi nước, Tử Mặc thử độ ấm của nước, sau đó ôm Đa Đa đặt vào trong bồn tắm. Đứa trẻ thấy nước như mèo thấy cá, đến cả nước miếng cũng nhỏ ra, thích chí đưa tay đập đập làm nước bắn ra tung tóe. Cô nghiêm mặt lại, cảnh cáo: “Không được té nước!” Vốn đã hơi sợ mẹ, giờ thấy sắc mặt cô tối sầm lại như vậy, cậu bé hơn ba tuổi cũng biết lựa chiều gió, cười khanh khách vẻ rất vô tội, động tác khẽ khàng hơn một ít rồi nhỏ nhẹ gọi: “Ba—-ba—-ba ơi!”

Tử Mặc lại lên cơn giận, cũng tại suốt ngày được cái tên Giang Tu Nhân kia nuông chiều cho nên quen thân làm ông vua nhỏ rồi! Cô cười véo đôi má phúng phính của con, cảm giác như trong tay là một cục bông có độ đàn hồi, hơi nổi cáu: “Nghe kỹ cho mẹ đây, kêu ba cũng vô ích thôi!”

Cũng tại anh, ngày nào tắm với con cũng bày trò thủy chiến khiến nguyên cả phòng tắm


XtGem Forum catalog