vấn đề hơn. Tiên Tiên chọc cười con bạn.
– Tao sẽ ở đây vài ngày. Không phiền mày đâu nhỉ?
Tôi kéo chăn lên kín đầu sau khi nói với Tiên Tiên. Bảo Minh định hỏi gì đó nhưng bị Tiên Tiên chặn lại, Tiên Tiên hồ hởi:
– Mày với tao là chị em mà. Nhà tao là nhà mày. Ở tới khi nào mày muốn đi nha. Ngủ ngon hơn ni. Moazzz
Tiên Tiên tắt đèn, trong chăn, tôi cắn răng, chặn lãi những cái nấc nghẹn lời, nước mắt ứa ra ướt đẫm gối. Giờ tôi không biết phải làm gì nữa…
LỜI TÁC GIẢ: Vì một số lí do mà việc viết truyện của Trang Ly sẽ ngừng cho tới nửa cuối tháng 12. Mong các bạn độc giả sẽ thông cảm cho tác giả :( Tác giả hứa sẽ cố gắng trở lại và post nốt các chap cuối của Nàng Lem và bật mí cho các bạn rằng Vào đầu năm 2015, TrangLyLee sẽ up bộ truyện mới đã ấp ủ từ lâu và mong rằng sẽ có nhiều bạn đọc ủng hộ!!!!!! Cảm ơn các bạn rất nhiều cho thời gian qua và những khoảng thời gian sắp tới!!!!!!
CHAP XXXVI: LÀM HÒA
Sớm mai của một ngày hè oi ả khiến ai cũng muốn bật đậy, ngâm mình trong bồn tắm cho sảng khoái. Tôi bật dậy sau giấc ngủ dài. Mọi thứ xảy ra như một cơn ác mộng. Mọi thứ quá vồn vã khiến tôi thấy mình bất lực trước tất cả. Tôi thấy người nóng ran, muốn uống chút nước nên cố gắng lê bước xuống dưới nhà.
– Xin chào! Cho hỏi Bảo Nhi muốn ăn sáng chưa?
– Mày đừng làm trò đấy nữa. CHo tao xin cốc nước đi!
Tôi ngồi xuống bàn ăn, nói. Tiên Tiên đang vui tươi bỗng bị tôi lây “virus” ủ rũ nên lúc đặt cốc nước xuống bàn có chút mạnh tay. Tôi cầm cốc nước lên tu một hơi rồi hỏi:
– Mày có thuốc hạ sốt chứ? Tao nghĩ tao ốm rồi…
– Nhà tao có thuốc hạ sốt như không có thuốc chữa bệnh sốc hay bệnh tim bị vỡ đâu!
– Lấy cho tao thuốc đi. Đừng nói gì nhiều, tao đau đầu nhức óc lắm rồi.
– Vậy ăn bát mì này đi đã! Tao sẽ đi lấy thuốc khi mày ăn được nửa bát này.
Tiên Tiên bưng ra trước mặt tôi một bát mì bốc hơi nóng ngon lành. Tôi đành cầm đũa lên, ăn cho cái bụng nó vui.
– Thật á????? Mẹ..mẹ kế Nam Phong là…là mẹ… mẹ mày???
Tiên Tiên nghe tôi kể xong câu chuyện mà sửng sốt. Con nhỏ này vốn rất bình tĩnh trước mấy tin giật gân nhưng lần này nó đã hét toáng lên. Tôi chỉ gật đầu nhẹ, uống viên thuốc hạ sốt. Thật là đau lòng… tôi suốt 16 17 năm qua cứ ngỡ mẹ đã trên kia, ngày ngày theo dõi tôi… giờ lại biết mẹ còn sống… đã vậy còn là mẹ kế của người con trai đang yêu mình và tôi cũng rất yêu người ấy. Nếu nói tôi không giận Nam Phong thì không phải nhưng thực chất tôi chả thấy mình có cớ gì để giận anh ấy.
– Nam Phong thực ra có gọi cho tao nói mày sắp tới. Tao nói thật, anh ấy rất rất lo lắng cho mày. Sáng nay cũng gọi hỏi tình hình của mày…
– Nhưng tại sao anh ấy không nói cho tao? Chuyện đó không nên giấu tao mới phải…
– Mày ngốc quá. Anh ấy chắc chỉ chưa tìm được lúc phù hợp để nói thôi. Mày nên nhớ, anh ấy cũng sẽ sốc chẳng kém gì mày cả.
– Thôi mày đừng nói thêm gì nữa… tao chẳng đủ sức để suy nghĩ mọi chuyện nữa.
Tôi nói rồi đứng dậy, đi lên phòng. Tiên Tiên thở dài thườn thượt, nó chắc hiểu tâm trạng tôi lúc này. Tôi đi lên ban công, nơi mà tôi và Tiên Tiên rất hay lên mỗi khi có chuyện buồn. Tôi ngồi xuống chiếc sofa to sụ, kéo tấm chăn lên chùm kín người, ánh mắt nhìn xuống dòng người phía xa. Mọi thứ dường như đảo lộn cả…hay do não tôi đang bị treo lên một chiếc cân mà bên kia là một tảng đá nặng đè lên?
Ìììììì…. điện thoại trong túi áo rung lên. Tôi lấy điện thoại ra, là cuộc điện thoại từ cửa hàng.
– Bảo Nhi à? Sao em chưa đi làm thế?
– A… em…em đến ngay đây.
Tôi như bị ai đập vào đầu nghe “cốp” một cái, tỉnh cả người. Tôi cuống quít chạy xuống dưới nhà, chuẩn bị đi làm.
[ Fresh Garden… '>
Vừa bước vào cửa hàng, tôi đã thấy bóng dáng người con trai quen thuộc…của tôi? Anh cũng ngước lên đúng lúc tôi nhìn thấy anh, ánh mắt anh chứa chan điều gì đó rất lo lắng, ấm áp nhưng lại có chút day dứt khiến tôi cúi gằm mặt xuống, đi vào trong.
– Sao hôm nay em không đi cùng anh Nam Phong? Anh ấy đã đến từ lúc sớm…hình như đúng giờ đi làm của em đấy!!!
Chị My Vân vừa thấy tôi đã kể lể. Tôi chẳng nói gì, lặng lẽ mặc đồng phục cửa hàng rồi đi ra quầy. Chị My Vân thấy thái độ của tôi nên vẻ mặt có chút khó chịu…
****
– Cảm ơn quý khách đã mua bánh của cửa hàng chúng tôi. Mong quý khách quay lại.
Tôi làm việc hết năng suất từ sáng, Nam Phong thì vẫn ngồi ở một chỗ, mắt chẳng dời tôi một giây, tôi biết điều này vì tôi cũng nhìn anh mấy lần. Tôi lau lau chùi chùi quầy bánh.
Ting! #tiếng chuông cửa báo có khách
– Xin chào quý khách. Quý khách muốn mua loại bánh nào ạ?
– Mày là con bán hàng đúng không?
– Dạ nhưng quý khách có chuyện gì ạ?
– Mày nhìn đây là cái gì? Bánh hay là gì? Chúng mày làm ăn đểu giả thế hả?
– Dạ thưa quý khách đây không phải bánh cua cừa hàng chúng tôi. Quý khách xem lại cho.
Một bà cô ăn mặc lòe loẹt, mặt chát phấn son đậm vừa bước vào cửa hàng đã hướng về tôi mà quát mắng. Mọi người bên trong cũng nghe thấy chuyện nhưng không ai dám ra mặt, tôi đành từ tốn giải quyết.
– Tao bảo phải là phải. Bây giờ đổi bánh khác cho tao không thì mày đừng hòng nguyên vẹn khuôn m