bời!”. TẬP 1 – PHẦN 5: TRƯỞNG THÀNH (30)Mãi cho đến tận bây giờ, khi kể lại những chuyện này, Phương Hồi vẫn bật cười, cô nói chỉ tiếc rằng siêu thị đó không nể nang người khác cho lắm, chưa kịp đợi đến khi họ phất lên thì đã thay đổi bộ mặt trước rồi. Tôi liền lắc đầu nói, đây chính là khoảng cách giữa ước mơ và hiện thực!Cỗ máy nổi bật nhất trong khu giải trí ở Lam Đảo chính là máy nhảy, luôn có người xúm vào xem. Cái trò đó người bình thường đều không dám bước lên đó để thể hiện, nhảy nhót một hồi không được mấy điểm thật không còn mặt mũi nào khi chui ra. Chui vào đó chơi toàn là các “cao thủ võ lâm”, nhạc và bước nhảy đều thuộc làu làu, nhìn bọn họ biểu diễn cũng rất thú vị, như bay lên trên cỗ máy nhỏ vậy.Nhìn thấy có người trổ tài trên máy nhảy, Trần Tầm liền nói với vẻ rất coi thường: “Thường thôi, không nhảy đẹp bằng Ngô Đình Đình, cậu ấy mà nhảy thì phải lác mắt! Butterfly không hề sai! Động tác cuối cùng đó, cậu ấy hai tay một chân chạm đất, đẹp mê li!”“Ai vậy? Ai mà được ông ca ngợi kinh thế!”. Triệu Diệp hỏi với vẻ sửng sốt.“Bạn thời để chỏm của tôi, Phương Hồi đã từng gặp!”. Đẻ chứng minh rằng mình không nói dối, Trần Tầm liền kéo Phương Hồi nói: “Cậu đã từng gặp cậu ấy, đúng không?”.Phương Hồi liền gật đầu một cách chua chát và không nói gì nữa.Đừng nghĩ Trần Tầm nói thì ta đây, nhưng cậu ta mà lên chơi cũng chẳng đâu vào đâu, trò chơi mà bọn họ hay chơi nhất là “mọi người cùng bắt lỗi”, vừa tiết kiệm vừa tham gia được đông đảo. Năm đứa đứng trước màn hình, chỉ ngón tay vào, đứng xa nhìn chắc chắn vừa không chuẩn vừa buồn cười, nhưng bọn họ không cần quan tâm, liên tục hò hét mấy từ “giá”, “mây”, “hoa!” không đâu vào đâu. Lúc thì ồ lên cười, lúc lại than thở vì tiếc.Phương Hồi nói, đó là giai đoạn mà năm đứa họ bên nhau vui nhất, và từ đó về sau, dần dần không thể cùng nhau vui đùa nữa. TẬP 1 – PHẦN 5: TRƯỞNG THÀNH (31)7Triệu Diệp đã chọn một ngày thu đặc biệt, trời trong xanh, cả cậu và Lâm Gia Mạt đều thích để tỏ tình.Trước đó Kiều Nhiên và Trần Tầm không biết gì nhiều, mà chỉ làm một số việc “dọn dẹp” đơn giản giúp Triệu Diệp theo sự phân công của cậu. Phương Hồi thấy có vẻ không ổn nên cũng lo lo, nhưng vẫn bị Trần Tầm kéo đi, trong lớp chỉ còn lại Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt không hề hay biết gì.“Tớ bảo này, nếu ngày mai phải dùng đến bóng thì tại sao bọn họ không giúp gì nhỉ!”. Lâm Gia Mạt ra sức lau một quả bóng: “Đội bóng các cậu chết hết rồi à? Sao tự nhiên lại giao hết cho cậu vậy?”.“Haizz, bình thường đều là Tô Khải tổ chức, bây giờ anh ấy cuối cấp, cũng không còn thời gian quan tâm nữa, đành phải chia đều cho nhau để lau”.“Thế mấy hôm trước cậu làm gì? Mọi người ai cũng làm sớm, đâu có nước đến chân mới nhảy đâu! Cậu thì ngược lại!”.“Tớ suýt thì quên mất mà…”. Bị nói như vậy, Triệu Diệp cũng giật thột, cậu ta cố tình làm như vậy.“Tô Khải ôn thi thế nào rồi?”. Lâm Gia Mạt giơ cao quả bóng ra trước sáng hỏi.“Cũng được, tớ thấy anh ấy cố gắng lắm, chắc là muốn thi cùng trường với Trịnh Tuyết”.“Hả? Thấy bảoTĩịnh Tuyết học giỏi lắm mà? Anh ấy có đạt được mức điểm đó không?”.“Bọn tớ được cộng điểm năng khiếu mà. Điểm số sẽ thấp hơn các cậu một chút, Tô Khải đã từng đạt giải, chỉ cần kết quả không quá tồi sẽ không có vấn đề gì”.“Ừ…”. Lâm Gia Mạt ném quả bóng về phía rổ với vẻ suy nghĩ, lần này ném không trúng, quả bóng đập vào thành rổ và lăn xuống đất.“Hê! Cậu phải để cẩn thận chứ! Công lau thành công cốc à!”. Triệu Diệp liền đuổi theo quả bóng, nhặt lên nói.“Bực quá! Chẳng có hứng thú gì cả! Tớ về đây!”.Lâm Gia Mạt hậm hực xách ba lô lên, Triệu Diệp vội kéo cô lại nói: “Đừng về vội! Tớ còn chưa nói hết mà!”“Nói gì cơ?”. Lâm Gia Mạt liền ngồi xuống, nhìn Triệu Diệp bằng ánh mắt thắc mắc.“Việc này… Tớ có chút chuyện muốn nói với cậu”. Triệu Diệp đỏ bừng mặt, ấp úng nói.“Thế cậu nói đi!”.“Tớ nói cậu đừng giận nhé”.“Ừ, tớ không giận đâu, cậu nói đi!”.“Tớ… tớ.. .haizz! Đợi tớ tổ chức lại vấn đề đã!”.“Cậu làm sao vậy?”.Cũng không hiểu tại sao, trước đôi mắt to tròn chớp chớp của Lâm Gia Mạt, câu nói mà hiện nay mọi người có thể nói ra vào bất cứ lúc nào lại khiến Triệu Diệp không thể thốt ra được thành lời.“Thôi thế này vậy, Gia Mạt ạ!”. Sau khi đi đi lại lại N vòng, Triệu Diệp liền ngồi xuống nói: “Tớ có một điều bí mật, không nói ra chắc tớ bí bách chết mất, nhưng nói ra có thể sẽ làm cậu sợ. Để cho công bằng, bọn mình trao đổi nhé, mỗi người nói một điều bí mật, như thế sẽ hòa, có được không cậu?”. TẬP 1 – PHẦN 5: TRƯỞNG THÀNH (32)“Điều bí mật gì vậy?”. Lâm Gia Mạt thắc mắc.“Tóm lại là điều bí mật, tớ thề là những điều bọn mình nói với nhau hôm nay chỉ có trời biết, đất biết, cậu biết, tớ biết, thôi cứ thế nhé!”.“Thế… nói về chuyện gì? Tớ có nhiều điều bí mật lắm, không thể nói hết cho cậu được!”.“Người mà mình thích”. Dường như Triệu Diệp vừa cắn lưỡi vừa nói ra mấy chữ nay: “Mỗi người viết vào một mẩu giấy, sau đó đổi cho nhau”.Nói đến đây, Lâm Gia Mạt đã hiểu được bảy tám phần. Thiện cảm mà Triệu Diệp dành cho cô, không phải cô không biết gì, nhưng vì cô không có suy nghĩ đó, cũng không