ương Hồi bắt đầu nôn khan, Kiều Khiên đến đỡ cô và nhìn đám bạn tàn tạ bằng ánh mắt bi phẫn rồi gầm lên: “Tất cả có thôi ngay đi không! Định giở trò gì hả? Giải tán? Cút hết! Các người hãy nhìn xem! Tôi là Kiều Nhiên! Đây là Phương Hồi! Trần Tầm! Triệu Diệp! Gia Mạt! Bọn mình là bạn bè không rời nhau một bước hồi cấp ba! Không phải là kẻ thù! Tại sao lại thế này! Mọi người quên hết những năm tháng đó rồi ư! Quên hết những tháng ngày tàn ngập niềm vui, vô lo vô nghĩ rồi ư? Các ông không thể làm như vậy… Không thể làm như vậy được…”
Rồi Kiều Nhiên bật khóc, tất cả bọn họ đều khóc, Phương Hồi ngơ ngác nhìn Trần Tầm, khóc không còn ra hơi.
Kiêu Nhiên từ từ đỡ cô dậy rồi móc ra 300 tệ đưa cho Trần Tầm nói: “Ông xử lí chiến trường đi, tôi đưa Phương Hồi ra ngoài cho thoáng”.
Kiều Nhiên dìu Phương Hồi ra khỏi nhà hàng, Phương Hồi vừa khóc vừa nôn, đầu óc đã không còn tỉnh táo nữa. Kiều Nhiên cũng không ngại bẩn, bế cô qua đường, đến quầy tạp hóa nhỏ mua giấy ăn và chai nước khoáng, lau chùi cho cô. Phương Hồi không đứng dậy được, đành ngồi bên vệ đường dựa vào Kiều Nhiên, vừa nức nở khóc vừa nói: “Cậu nói đi… tại sao Gia Mạt lại thích Trần Tầm… tớ thân với cậu ấy nhất… hôm tiễn Tô Khải dưới trời mưa, tớ nhìn thấy cậu ấy một mình đứng trên sân ga mà lòng thấy buồn vô cùng, tớ thầm cầu chúc cho cậu ấy tìm được một người yêu tốt… thích không có gì là sai cả… nhưng tại sao cậu ấy lại thích Trần Tầm hả?”. TẬP 2 – PHẦN 8: CHIA TAY (93)“Thôi đừng nói nữa Phương Hồi ạ, bọn mình đừng nói nữa nhé…”. Kiều Nhiên rưng rưng nước mắt ôm chặt cô vào lòng nói: “Hãy quên hết đi, hãy coi đó là giấc mơ thôi”.
“Làm sao mà quên được chứ? Quên hết những ngày tháng đó ư? Tớ tiếc lắm… Trần Tầm tốt với tớ như vậy… Những lúc không có ai để ý đến tớ, cậu ấy luôn đến nói chuyện với tớ, tớ sống khép mình, không có gì nổi bật, nhưng cậu ấy lại bảo tớ tốt, nói thích tớ… Hàng ngày cậu ấy đều gọi điện thoại cho tớ, tặng tớ con gấu bông, bên trên còn có một viên sỏi ghi tên của cậu ấy! À, bọn tớ còn đã từng mua nhẫn nữa, mỗi người một chiếc, chỉ có 18 tệ thôi, hiện giờ tớ vẫn còn đeo, cậu đợi chút tớ cho cậu xem… ơ, tớ quên ở nhà rồi, không tìm thấy… cậu bảo bọn tớ đã từng yêu nhau như vậy, làm sao tớ có thể quên… tớ không bao giờ muốn quên…”
“Không muốn quên hả? Không sao cả, cậu cứ quên đi, tớ nhớ hộ cậu. Cậu hãy sống một cuộc sống thật vui vẻ khi không có cậu ấy, tớ sẽ nhớ hộ cậu, nhớ chuyện của hai đứa cậu…”. Kiều Nhiên kéo bàn tay đang để lộ ở ngoài của cô vào lòng mình.
Phương Hồi lắc đầu nói: “Cậu thử nói xem tại sao cậu ấy lại không thích tớ nữa? Có phải tớ không ra gì hay không? Nhưng tớ có bao giờ gây phiền hà cho cậu ấy đâu… Tớ thực sự rất thích cậu ấy… Sau khi biết chuyện về Thẩm Hiểu Đường, tớ rất muốn hỏi cậu ấy, nhưng sợ cậu ấy nghĩ tớ là kẻ rắc rối, đa nghi, nên tớ đã cố chịu… Sau đó bọn họ hát với nhau rồi tớ mới hỏi cậu ấy… Cậu ấy bảo thích Thẩm Hiểu Đường… Lúc đó tớ buồn vô cùng… Rõ ràng là Trần Tầm nói sẽ yêu tớ suốt đời, cậu ấy còn bảo tụi tớ sẽ lấy nhau, sinh con, đi chợ, giặt giũ, nấu ăn… À đúng rồi, còn muốn nhờ cậu là phù rể, Lâm Gia Mạt làm phù dâu… Nhưng mới được ba năm mà cậu ấy đã thay lòng đổi dạ. Sao mọi người đều thay đổi hết rồi? Bài hát mà Trần Tầm hát với Thẩm Hiểu Đường là bài cậu ấy viết tặng tớ… Năm tháng vội vã… Để tớ hát cho cậu nghe nhé “Bóng cây dưới ánh trăng thấp thoáng đã lâu, cô gái trong chiếc váy trắng tinh khôi đã đi qua con đường này bao nhiêu lần, dưới ánh tà dương đã bao lần tôi nhìn vào mắt em, em có bao nhiêu điều nuối tiếc mà luôn yêu thầm…”. TẬP 2 – PHẦN 8: CHIA TAY (94)Phương Hồi ngồi trong lòng Kiều Nhiên hát hết bài Năm tháng vội vã, khuôn mặt hai người đều ướt đẫm nước mắt, không biết nước mắt ai đã làm ướt mặt ai.
Bên kia Triệu Diệp và Trần Tầm cũng dìu Lâm Gia Mạt loạng choạng đi ra, lúc xuống bậc tam cấp, Lâm Gia Mạt lặng lẽ rút tay ra khỏi tay Trần Tầm, dựa hẳn vào người Triệu Diệp. Trần Tầm buồn bã nhìn cô rồi sang đường.
Lâm Gia Mạt và Triệu Diệp ngồi ở vệ đường bên này, cô nhìn theo bóng Trần Tầm, mắt đỏ hoe nói:
“Triệu Diệp… tớ xin lỗi. Tớ biết cậu sẽ buồn nhưng tớ vẫn nói với cậu rằng tớ thích Trần Tầm… Cậu nói đúng, tớ là một kẻ ích kỉ, từ Tô Khải đến Trần Tầm, tớ thích người ta nhưng chưa bao giờ đặt mình vào địa vị của người khác để xem người ta nghĩ gì… Thế nên tớ đã không có được tình yêu, đáng đời tớ, tớ…”. TẬP 2 – PHẦN 8: CHIA TAY (95)“Đừng nói nữa Gia Mạt!”. Triệu Diệp bịt miệng cô nói: “Tớ tệ quá, vừa nãy tớ không nên nói cậu như vậy. Tớ ghen, không chỉ ghen mà tớ còn thấy ấm ức… Nhưng Gia Mạt ạ, tớ không trách cậu, tớ cũng không thể trách cậu, thích ai là việc không thể miễn cưỡng, tớ ngớ ngẩn nên không hiểu điều này, tớ cũng không có sự chuẩn bị trước về tinh thần và độ kiên nhẫn để chịu đựng sự đau khổ này… Tớ biết cậu không thích tớ, cho dù tớ nỗ lực đến đâu cậu đều không thích tớ… Tớ không mong chờ gì cả, cậu cho tớ nắm tay cậu một lát được không? Giống như lần trước đi chơi Thanh Long Hiệp, chỉ một lát thôi…”
Lâm Gia Mạt vừa khóc vừa cầm tay Triệu Diệp, Tr
