cũng chỉ là nhắn tin hoặc gọi điện hỏi thăm gì đó, nhưng đối với họ, mặc dù giữ hai tâm trạng khác nhau, nhưng cũng đều rất chân thành.
Và mùa đông năm đó, cuộc sống tình cảm của Trần Tầm lại xảy ra một chuyện quan trọng, cậu và Thẩm Hiểu Đường đã làm chuyện đó. TẬP 2 – PHẦN 8: CHIA TAY (105)Sau khi tiễn Kiều Nhiên, Trần Tầm không đi đâu nhiều, hai ngày trước khi vào học, Thẩm Hiểu Đường gọi điện thoại cho cậu, hai người không nghĩ được ra chỗ nào để đi chơi, nhà Trần Tầm không có ai, nên cậu đã gọi cô đến, định gặp rồi sẽ bàn sau.
Chuyện xảy ra ngoài dự đoán nhưng cũng không có gì bất ngờ, từ cái ôm đến nụ hôn, từ vuốt ve đến nằm vật ra giường, từ cởi quần áo đến làm tình, tất cả đều diễn ra hết sức tự nhiên. Cả hai đều là lần đầu tiên, khó tránh khỏi sự hấp tấp, vụng về, nhưng họ đã hiến dâng cho nhau tất cả mà không giữ lại gì.
Sau khi xong chuyện, Thẩm Hiểu Đường không khóc, cô dựa vào người Trần Tầm nói: “Đây là lần đầu tiên trong đời em”.
Trần Tầm gật đầu nói: “Anh cũng vậy”.
Thẩm Hiểu Đường nhìn cậu chăm chú: “Em còn zin nhé”.
Trần Tầm ôm chặt cô nói: “Anh cũng không phải là hàng dởm”. TẬP 2 – PHẦN 8: CHIA TAY (106)Thẩm Hiểu Đường liền véo vào thắt lưng cậu một cái nói: “Anh chẳng lãng mạn gì cả”.
“Chẳng lẽ anh lại khóc và bắt em phải có trách nhiệm à?”. Trần Tầm nắm chặt tay cô nói.
“Chứ sao, tốt nhất là phải kéo ống quần em sau khi em mặc quần áo xong, nhất quyết không cho em về, bắt em phải hứa, hứa một kiếp chưa được, ít nhất phải ba kiếp, thề rằng sinh làm người của em, chết làm ma của em”. Thẩm Hiểu Đường cười khúc khích nói.
Trần Tầm trở mình đè lên người cô, giả vờ nghiến răng ken két nói: “Xem ra em vẫn còn dai sức lắm! Anh sẽ bắt em phải có trách nhiệm lần nữa với anh đấy!”.
Thẩm Hiểu Đường ngại ngùng nói: “Không được, đau lắm…”.
“Sao vừa nãy em không nói gì?”. Trần Tầm hôn nhẹ cô một cái nói. TẬP 2 – PHẦN 8: CHIA TAY (107)“Vì em muốn thế”. Thẩm Hiểu Đường ngẩng đầu lên nói.
“Anh yêu em”. Trần Tầm ôm chặt cô thì thầm.
“Trong sách nói rằng sau khi làm tình, người đàn ông nói anh yêu em là câu nói giả tạo nhất”. Thẩm Hiểu Đường nhìn lên trần nhà nói.
“Anh sẽ có trách nhiệm với em”.
“Câu này là câu nói giả tạo thứ hai”.
“Sách do thằng nào viết vậy!”.
“Quan tâm gì đến chuyện đó! Kể cả là giả tạo thì anh có giả tạo mãi mãi được không?”. Thẩm Hiểu Đường quàng tay lên cổ cậu hỏi. TẬP 2 – PHẦN 8: CHIA TAY (108)“…Được”. Trần Tầm lại thấy buồn buồn trong lòng, cậu biết thực ra là Thẩm Hiểu Đường muốn nghe cậu nói những điều này, nhưng cậu lại không thể thốt ra thành lời, sau khi chia tay với Phương Hồi, cậu không muốn nói đến từ mãi mãi nữa.
Sau đó tôi có hỏi Trần Tầm, hỏi cậu và Phương Hồi đã từng làm chuyện đó hay chưa.
Trần Tầm trả lời chưa, mặc dù có vô số cơ hội, cũng đã từng thân mật đến mức gần như sắp vượt quá giới hạn, nhưng lại không đi đến bước cuối cùng. Trước đó là do còn trẻ nên không dám, sau đó là do không có đầu óc nào. Trần Tầm có cách lí giải khá độc đáo về tình dục và tình yêu, cậu nói rằng nếu cậu và Phương Hồi đã từng làm chuyện đó thì có lẽ bọn họ sẽ không chia tay nhau và nếu cậu và Thẩm Hiểu Đường không làm chuyện đó thì có lẽ bọn họ cũng sẽ không chia tay. Tóm lại là bọn họ yêu nhau rất mãnh liệt nhưng lại giữ gìn cho nhau đến giây phút cuối cùng, chính vì thế cậu đã kết luận rằng, sự cởi mở trong chuyện đó của giới trẻ sinh sau thập kỉ 80 rất đáng bị lên án. Đúng là chúng tôi được tiếp xúc với chuyện đó sớm hơn, nhưng khi lâm trận thì có khi cũng chỉ như cha mẹ thời Cách mạng văn hóa lên rừng xuống biển, không đến mức cởi mở như Mĩ, Nhật Bản.
Hai đứa thu dọn giường chiếu, Trần Tầm ôm tấm ga trải giường vào nhà vệ sinh giặt, Thẩm Hiểu Đường ngượng ngùng dựa vào cửa nói: “Hay thôi… đừng giặt nữa, tặng em để em làm kỉ niệm”.
“Cái ga to thế này em cầm kiểu gì? Mẹ anh kĩ tính lắm, thiếu một tấm ga chắc chắn sẽ ta hỏi anh. Hơn nữa, anh cũng muốn giữ làm kỉ niệm!”. Trần Tầm cười nói. TẬP 2 – PHẦN 8: CHIA TAY (109)“Anh giữ kỉ niệm làm gì…”. Thẩm Hiểu Đường đỏ bừng mặt hỏi.
“Haizz, thôi, bây giờ vật chứng không còn nữa, bọn mình giữ ở trong tim vậy”. Trần Tầm giũ tấm ga bằng sợi cotton đã ngấm nước ra, dưới ánh nắng, tấm ga nhìn rất mỏng, không còn phát hiện ra dấu vết gì.
“Đi thôi, bọn mình còn phải đi mua thuốc nữa”. Trần Tầm phơi xong tấm ga trải giường liền nói: “Em có biết loại thuốc đó… tên là gì không”.
“Làm sao em biết được”. Thẩm Hiểu Đường cúi đầu nói lí nhí.
“Quảng Cường thường xuyên nói với anh, anh cũng không để ý, để anh gọi điện thoại hỏi Tôn Đào, chắc chắn cậu ấy biết”.
Trần Tầm gọi điện thoại cho Tôn Đào, đầu bên kia cười nói trêu trọc cậu hồi lâu, mất bao nhiêu thời gian mới nói ra được cái tên viên tránh thai khẩn cấp, còn bắt tối Trần Tầm phải đưa Thẩm Hiểu Đường đến ăn cơm với mọi người cho bằng được. TẬP 2 – PHẦN 8: CHIA TAY (110)Trần Tầm mua một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp ở cửa hàng chuyên bán đồ dành cho người lớn gần nhà, ngoài thuốc ra còn mua một hộp bao cao su và nhét vào túi, cậu phải bấm bụng vào mua, cứ cảm thấy có gì đó ng