ọc sinh cũng được chia thành nhiều trình độ khác nhau.Thành tích của Trần Tầm và Phương Hồi đều đứng ở tốp đầu, so với cả quận cũng là đứng đầu, vào trường điểm chắc không có vấn đề gì. Đầu tháng sáu tổ chức tuyển sinh ở công viên Địa Đàn, ba mẹ của hai đứa đều đi, đều muốn tìm hiểu thêm một số thông tin để điền nguyện vọng. Để không ảnh hưởng đến việc ôn thi, Trần Tầm và Phương Hồi đều không đi theo, lần này cuối cùng thì hai đứa cũng đã có một chút thời gian tự do tuyệt đối, phụ huynh bàn bạc nguyện vọng ở công viên, hai đứa bàn bạc nguyện vọng qua điện thoại.“Tớ thấy ngành máy tính khá ổn, không phải báo chí nói thiếu nhất là sinh viên tốt nghiệp ngành IT đó sao? Khoa của trường L ổn lắm!”. Trần Tầm kẹp ống nghe giữa đầu vai và cằm, tay ôm cuốn Thống kê mức điểm tuyển sinh của các trường ở Bắc Kinh và nói.“Trang mấy?”. Phương Hồi cũng đang cầm cuốn sách đó: “Hả! ít nhất phải hơn 590 điểm! Đấy là ngành đang hot ở các trường đang điểm!”.“Tớ thấy cũng không đến nỗi, kiểu gì cũng hay hơn những ngành như công nghệ sinh học! Điểm cao như vậy không biết là học cái gì!”.“Cậu thấy ngành công nghệ môi trường thế nào? Vài năm gần đây vấn đề bảo vệ môi trường ngày được coi trọng, không phải cô Thôi còn bảo bọn mình chuẩn bị một bài luận về bảo vệ môi trường đó sao?”.“Cũng được, thế thì chuyên ngành đầu tiên của nguyện vọng một bọn mình chọn là máy tính, chuyên ngành thứ hai là công nghệ môi trường nhé”.“Thế nguyện vọng hai thì sao?”.“Đại học X Bắc Kinh! Trường chuyên vớt những học sinh rớt ở nguyện vọng một! Hơn nữa nguyện vọng hai cũng không quan trọng nữa, về cơ bản nếu không đỗ được nguyện vọng một thì rơi xuống mức điểm thứ hai rồi, trừ phi phục tùng sự phân công ra học ở tỉnh khác, thế cũng chẳng biết là sẽ đi đâu!”. TẬP 2 – PHẦN 6: LI BIỆT (31)“Ừ! Thế mức điểm thứ hai thì sao? Bọn mình đăng kí trường quản lí gì đó nhé, mẹ tớ bảo học tiền tệ, bảo hiểm gì đó cũng tốt lắm, rồi còn có cả cái ngành chuyên viên gì đó, tớ thấy những người đó đều được làm trong ngân hàng”.“Ừ! Tớ còn muốn học cả ngành MBA nữa! Hoặc là quản lí tài vụ gì đó, tốt nghiệp làm giám đốc doanh nghiệp, nghe đã thấy ham rồi!”.“Nguyện vọng một của mức điểm thứ hai sẽ đăng kí trường W nhé! Chuyên ngành một là MBA, nguyện vọng thứ hai quản lí tài vụ, nguyện vọng thứ ba kế toán, cậu thấy có được không?”.“Ừ, đằng nào thì hai đứa mình đăng kí gần như nhau, chuyên ngành bốn, chuyên ngành năm ở giữa có thể viết gì đó khác nhau một chút, phần trước thì phải giống nhau!”. Trần Tầm gập sách vào nói.“Tớ chỉ sợ lúc đó cô Lí lại phát hiện ra…”. Phương Hồi lo lắng nói.“Đến giờ này chắc chắn chẳng sao đâu! Điền nguyện vọng bọn mình đâu có thể điền linh tinh được, đều là căn cứ vào tình hình thực tế của mình để điền chứ, phụ huynh cũng phải đồng ý, thế nên cô sẽ không nói bọn gì được bọn mình đâu!”.“Cuối cùng bọn mình có đỗ được cùng nhau không?”. Phương Hồi có vẻ không tin tưởng lắm, cứ nghĩ đến thi đại học là cô lại thấy căng thẳng.“Chắc chắn không có vấn đề gì đâu! Cậu thử nghĩ mà xem bình thường bọn mình cũng chỉ chênh nhau năm, sáu điểm, đều rơi vào một mức điểm mà, chỉ cần phát huy bình thường, không thể không đỗ cùng nhau được!”. Trần Tầm nói với giọng chắc nịch, thực ra trong lòng cậu cũng không dám chắc lắm, nhưng rõ ràng Phương Hồi cũng không chia sẻ được gì, cô càng lo lắng hơn cậu, chính vì thế cậu chỉ có thể ra sức thuyết phục hai người, chắc chắn là có thể.Cuối cùng nguyện vọng mà hai đứa điền vẫn lệch nhau một chút về chuyên ngành, ba mẹ hai đứa dựa vào những ngành mà mình có hứng thú làm xuất phát điểm, nhưng nói thực là hồi đó học sinh lớp 12 cũng chẳng có gì gọi là hứng thú, sở thích gần như không được quan tâm, hầu hết mọi người không dùng chí hướng đích thực của mình để quyết định tương lai mà vẫn đứng trên góc độ xin việc sau này để quyết định. Biết làm thế nào, người Trung Quốc đông như vậy, buộc phải coi trọng nền tảng kinh tế coi trọng tiền lương trước, sau đó mới có thể xem xét phát triển kiến trúc thượng tầng. Đây là tình hình cơ bản của đất nước trong giai đoạn đầu xã hội chủ nghĩa, những vấn đề chính trị bắt buộc phải quan tâm, tất cả mọi người đã thuộc làu làu từ nhỏ tới lớn, đến bây giờ cũng vẫn lĩnh hội được một cách sâu sắc. TẬP 2 – PHẦN 6: LI BIỆT (32)Nhưng may mà nhìn từ trên xuống dưới trường mà họ đăng kí thi đều trùng nhau, nếu phát huy bình thường, cùng lắm là không cùng chuyên ngành, nhưng vẫn bảo đảm được là học cùng trường.Sau đó không lâu, cả khối 12 trong quận bắt đầu bình chọn học sinh ba tốt của quận, mỗi lớp giới thiệu hai học sinh, sau đó cả khối sẽ bỏ phiếu cho từng ứng cử viên của từng lớp, cuối cùng sẽ lấy bốn người. Danh hiệu này không chỉ là niềm vinh dự, mà còn có thể được cộng 20 điểm cho điểm thi đại học, là một ưu thế cực lớn. Mặc dù Trần Tầm không được làm lớp trưởng lớp A, nhưng vì trước đó cậu đều có chức vụ trong hội học sinh và đoàn trường, đạt được không ít thành tích xuất sắc, cộng với lời giới thiệu của cô Hầu, thế nên được bổ nhiệm làm bí thư đoàn lớp A. Lần này cậu cũng được đưa vào danh sách ứng
