, anh ấy sẽ là người hiểu cô nhất và tôn thờ cô nhất.” Bất giác cô mỉm cười, trước khi gặp Hạ Dương, cô cũng không biết là có một người như thế có thể làm trái tim cô rung động, khiến cô lúc nào cũng mang trong lòng một nỗi nhớ nhung.“Vậy hả?” Phương Nhiên thẫn thờ hỏi, nói xong cô liền gục xuống bàn ngủ thiếp đi.Phương Nhiên đã ngủ say, Chung Lăng không thể đưa cô về nhà. Cô rút điện thoại ra để xin được hỗ trợ, nhưng điện thoại của Hạ Dương kêu hồi lâu mà không nhấc máy.Sao vậy nhỉ, cô thắc mắc.“Có việc gì cần anh giúp không?”Giọng nói khá quen tai, Chung Lăng ngẩng đầu lên, mỉm cười: “Hóa ra là anh.”“Lâu lắm rồi không được gặp em”.Chung Lăng mím môi: “Dạo này anh vẫn khỏe chứ?”.Tống Minh Chí vui vẻ đáp: “Tạm ổn, còn em thế nào?”.“Em cũng tạm ổn.”“Bạn em à?” Tống Minh Chí chỉ vào Phương Nhiên đang say mèm.“Vâng, em đang đau đầu không biết đưa cô ấy về như thế nào.” Chung Lăng gãi đầu nói.Ánh mắt Tống Minh Chí lấp lánh: “Anh rất sẵn lòng”.“Thế phiền anh nhé.” Chung Lăng thở phào, không để ý đến vẻ mông lung trong ánh mắt Tống Minh Chí.Hình như người nào say rượu cũng rất nặng, Chung Lăng và Tống Minh Chí rất vất vả mới đưa được Phương Nhiên lên xe, hai người mệt quá thở hổn hển.Sau khi đọc địa chỉ, Chung Lăng ngồi ở ghế sau lo cho Phương Nhiên, thỉnh thoảng lại lau mồ hôi trên trán cho cô.Đến nơi, hai người lại hợp lực dìu Phương Nhiên lên tầng, Chung Lăng lấy chìa khóa trong túi xách Phương Nhiên ra mở cửa, nghĩ một lát rồi nói: “May mà có anh, cảm ơn anh nhiều, em có thể tự lo cho cô ấy được rồi, không làm phiền anh nữa”. Mặc dù câu nói này của cô có vẻ như qua cầu rút ván, nhưng cô cũng không để tâm được nhiều nữa.Tống Minh Chí mỉm cười nói: “Ok”.Chung Lăng đỡ Phương Nhiên nằm xuống, cởi giày rồi đắp tấm chăn mỏng cho cô. May mà Phương Nhiên không khóc lóc, không gây ồn ào, chỉ ngủ mê mệt.Chung Lăng lại đợi thêm một lát nữa, sợ nửa đêm cô ấy tỉnh dậy khát nước nên còn chu đáo đặt một cốc nước ở đầu giường, làm xong những việc này, cô đặt chìa khóa lên bàn ăn ngoài phòng khách mới ra về.“Chung Lăng.”Không cần quay lại nhìn cũng biết là ai: “Sao anh chưa về?”“Muộn thế này rồi, để anh đưa em về nhé.” Mặc dù đã bị Chung Lăng từ chối rất nhiều lần nhưng Tống Minh Chí không nản lòng, hôm nay là cơ hội ngàn năm có một, sao anh có thể bỏ qua. CHƯƠNG 10 (10)Điện thoại của Chung Lăng đổ chuông mấy lần, cô biết là Hạ Dương gọi nhưng cố tình không nghe máy, cũng phải để cho anh nếm mùi sốt ruột.Suốt quãng đường Tống Minh Chí không nói gì, có lẽ là đang tính cách bày tỏ, cũng có thể là đang nghĩ cho thật thấu đáo trước khi nói, mãi đến khi Chung Lăng chuẩn bị xuống xe, anh mới kéo tay cô lại, nói: “Chung Lăng”.Chung Lăng kín đáo rụt tay lại: “Có chuyện gì vậy anh?”.“Hình như nhìn thấy em là anh mất đi khả năng diễn đạt bằng ngôn từ.” Tống Minh Chí buồn bã nói.Chung Lăng đã nhìn thấy Hạ Dương đang như kiến bò trên chảo đợi ở lối vào, nụ cười trên môi cô cũng tươi hơn: “Thế thì anh đừng nói gì nữa”. Cô mở cửa xe ra và nói: “Giới thiệu với anh, kia là Hạ Dương, bạn trai em”.Tống Minh Chí sững lại, đồng thời cũng thấy mình thật may vì nhờ có sự do dự ban nãy mà anh đã tránh được cảnh mất mặt.“Anh chàng nào vậy?” Vừa vào cửa, Hạ Dương đã sốt sắng hỏi ngay.“Người theo đuổi em.” Chung Lăng nghiêm mặt nói.Hạ Dương cười như không có chuyện gì xảy ra.Chung Lăng cũng thấy lạ: “Lần này anh không ghen nữa hả?”“Vợ anh được người ta cưa kéo chứng tỏ anh có con mắt nhìn người.” Hạ Dương nửa đùa nửa thật nói.Chung Lăng liếc anh: “Anh không sợ mất à?”“Không sợ, anh tin em mà, đồng thời cũng có lòng tin vào chính bản thân anh nữa.” Hạ Dương tủm tỉm.Chung Lăng liền túm lấy cổ áo anh: “Khai ngay, tại sao không nghe điện thoại của em?”“Trước đó không nghe thấy, sau đó gọi lại thì em lại không nhấc máy.” Hạ Dương than thở, dường như vừa phải chịu nỗi ấm ức lớn.Chung Lăng bất giác cười: “Đợi được điện thoại của anh thì hỏng hết bánh kẹo rồi”.“Sau này anh sẽ không thế nữa, đảm bảo điện thoại hai mươi tư giờ sẵn sàng chờ em.” Hạ Dương véo mũi cô dỗ dành.Chung Lăng kiễng chân lên chủ động hôn vào khóe miệng anh.Hạ Dương lập tức phản công hôn đáp trả, lâu thật là lâu… CHƯƠNG 11Hôm sau, sau khi báo cáo tiến độ công việc xong xuôi, Phương Nhiên ngần ngừ hồi lâu không chịu đi ra.Chung Lăng liền hỏi: “Còn chuyện gì nữa à?”“Giám đốc.” Do dự một lát, Phương Nhiên nói: “Chuyện tối hôm qua, rất cảm ơn chị”.“Không có gì đâu, đừng cả nghĩ quá.” Chung Lăng cúi xuống mỉm cười.“Tôi… không kể gì đúng không?” Phương Nhiên hỏi.Chung Lăng bật cười, hóa ra đây mới là mục đích của cô ấy. Cô liền cố tình trêu: “Kể rất nhiều”.“Kể những gì vậy?” Phương Nhiên bắt đầu cuống.“Chuyện nên kể, chuyện không nên kể đều kể hết rồi.” Chung Lăng cười thầm trong bụng, nhưng bề ngoài vẫn tỉnh bơ như không.“Trời ạ”, Phương Nhiên vỗ tay lên trán, động tác trẻ con đó khiến Chung Lăng cảm thấy rất thân thiết.Chung Lăng bịt miệng cười khúc khích, Phương Nhiên mới biết đã mắc mưu cô. Nhưng rồi Chung Lăng nghiêm mặt lên tiếng: “Phương Nhiên, cô đã bao giờ nghe thấy người ta nói rằng t