XtGem Forum catalog
Mùa hạ chung tình

Mùa hạ chung tình

Tác giả: Diệp Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326764

Bình chọn: 8.5.00/10/676 lượt.

g khóc dở mếu dở, không biết cô nàng này biến thành con người đáng ghét từ bao giờ.Đừng nóng. Chỉ Quân mắng. Những live show như thế này thường có vé tặng cho các đối tác có các mối quan hệ, chỉ có điều không biết quan hệ của cậu có rộng hay không thôi.Thế thì phải nghĩ cách mới được. Chung Lăng nghĩ một lát, chắc là, có lẽ Chung Khải sẽ giúp được cô việc nàyChỉ Quân mừng húm: Nhớ kiếm cho mình hai vé, thôi chốt rồi đấy nhé.Chung Lăng: …Chung Lăng lập tức gọi điện thoại cho Chung Khải: “Em có kiếm được vé xem live show của ban nhạc HERO không?”“Sao chị không nói sớm.” Đầu bên kia điện thoại Chung Khải la lớn. “Vé em tặng hết cho mọi người rồi.”Chung Lăng nhận ra vẻ khó xử của cậu em, liền nói: “Không sao, chị chỉ hỏi vậy thôi”.“Để em hỏi Giai Viện xem, may ra chỗ cô ấy còn vé thừa.” Dĩ nhiên là Chung Khải không bỏ qua cơ hội lấy lòng chị gái.“Nếu phiền quá thì thôi vậy.” Chung Lăng không thích nợ nần người khác, đặc biệt là Lâm Giai Viện, mặc dù cô tin tưởng Hạ Dương một cách vô điều kiện, nhưng chuyện lần trước cô chưa thể cho qua, đôi lúc sự nhỏ nhen của phụ nữ không thể lý giải nổi.“Chị còn khách sáo với em nữa à”, Chung Khải cười. “Có gì em gọi lại cho chị sau nhé.”“Ok.”Trước khi tan làm, Chung Khải đã không phụ lòng mong mỏi gọi điện thông báo tin vui.Chung Lăng vội lên MSN hỏi Hạ Dương: Live show của ban nhạc HERO, anh có muốn đi xem không?Hạ Dương uể oải đáp: Anh không thích nhạc rock lắm.Vậy hả. Chung Lăng khá thất vọng.Nếu em thích anh sẽ đi xem cùng em. Hạ Dương mỉm cười.Chung Lăng nhướn mày: Tính sau vậy.Hạ Dương không nói gì nữa, nhưng trong lòng đã nảy ra một ý định, sẽ cho Chung Lăng một niềm vui bất ngờ.Chung Lăng hẹn Chỉ Quân ở quán Atlantic Bar and Grill và đưa vé cho cô.“Oa”, Chỉ Quân mừng khôn xiết, la lớn: “Lăng Lăng thân yêu, cậu thật là giỏi quá”.“Thôi đừng có bẻm mép nữa.”“Hê hê”, Chỉ Quân phấn chấn nói: “Lâm Sâm thích nhất là ban nhạc HERO”.Chung Lăng mỉm cười, cô cũng mong Hạ Dương có sở thích như cô, nhưng cho đến thời điểm này, dường như vẫn chưa tìm thấy.“Đến lúc đó bọn mình ngồi gần nhau chứ?” Chỉ Quân hỏi.Chung Lăng liền nhún vai: “Chỉ có hai vé, cho cậu hết rồi còn gì”.“Hả!” Rõ ràng là Chỉ Quân rất bất ngờ. “Thế thì ngại chết đi được.”“Vậy hả”, Chung Lăng giả vờ suy tư, cười nói: “Đơn giản, thế thì để tớ đi với Lâm Sâm, cậu sẽ không phải ngại nữa”.Quách Chỉ Quân trợn mắt lườm cô: “Đừng có mà hòng”. Vẫn chưa hả giận, cô còn véo tay Chung Lăng một cái.Chung Lăng đau quá kêu oai oái: “Lòng dạ đàn bà thật nham hiểm”. CHƯƠNG 10 (7)Chỉ Quân hậm hực lườm cô một cái.“Ê, nhìn kìa”, Quách Chỉ Quân dẩu môi. “Đằng kia hình như có con bé uống nhiều, mấy gã đàn ông đang xúm đen xúm đỏ như chuẩn bị giở trò gì kìa.”“Cậu thích quan tâm đến chuyện của người khác từ bao giờ vậy?” Chung Lăng vừa cười vừa quay lại, cô chợt sững lại, đó chẳng phải là Phương Nhiên thì còn là ai nữa?“Cậu quen cô nàng à?” Chỉ Quân quan sát vẻ mặt Chung Lăng, tò mò hỏi.Chung Lăng không đáp, bước đến đỡ cô bạn đồng nghiệp: “Phương Nhiên, cô say rồi”.Chỉ Quân cũng bước đến giúp, hai người hợp lực dìu Phương Nhiên về chỗ mình.Thấy vậy, mấy gã đàn ông liền tiu nghỉu bỏ đi.“Phương Nhiên”, Chung Lăng vỗ nhẹ vào mặt cô, cô ngửa mặt mỉm cười nói: “Giám đốc”.Vẫn nhận ra là tốt, Chung Lăng nói: “Chỉ Quân lấy hộ tớ một cốc nước mật ong”.“Ok.”Sau khi được uống mấy ngụm nước mật ong, thần sắc Phương Nhiên đã tỉnh vài phần. Cô cụp mắt nhìn xuống: “Giám đốc, làm phiền chị quá”.“Không có gì”, giọng Chung Lăng tỏ ý trách móc: “Nhưng cậu có biết ngồi đây uống rượu một mình rất nguy hiểm không?”. Cô đã từng trải qua, nên lúc này rất thông cảm cho Phương Nhiên.Phương Nhiên không nói gì, đầu cúi thấp hơn, khi ngước lên, mặt đã nhạt nhòa nước mắt.Chung Lăng hoảng hốt: “Cô sao vậy, tôi hơi nặng lời, đừng giận nhé”.“Giám đốc, có liên quan gì đến chị đâu.” Phương Nhiên chậm rãi lắc đầu: “Do tôi bụng làm dạ chịu thôi”.Chung Lăng không hiểu cô đang nói gì, liền đưa mắt nhìn Chỉ Quân.Lúc này, Lâm Sâm đến đón Chỉ Quân, sau khi Chung Lăng ra hiệu mình có thể tự giải quyết, Chỉ Quân và Lâm Sâm mới ra về.“Tôi vẫn muốn uống thêm chút nữa, được không?” Phương Nhiên nhếch mép cười chua chát.Chung Lăng sững lại, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Uống đi, nhưng trước khi uống phải cho tôi biết số điện thoại nhà cô”.Phương Nhiên lại im lặng.Có thể cô ấy có điều gì khó nói chăng? Chung Lăng liền thăm dò: “Cho tôi địa chỉ của cô”.Phương Nhiên nói ra một địa chỉ, Chung Lăng nhẩm lại một lần và ghi nhớ.Phương Nhiên vỗ tay gọi bồi bàn: “Cho một ly Irish cream, sếp uống gì?”Chung Lăng gãi đầu, để cho chắc ăn, tốt nhất là cô không nên uống gì.Sau khi có mấy ly rượu vào bụng, Phương Nhiên bắt đầu trút bầu tâm sự.Qua lời kể đứt đoạn, vừa kể vừa khóc, câu được câu mất của Phương Nhiên, Chung Lăng nắm được sơ qua tình hình.Phương Nhiên và Thẩm Hạo từng là một đôi yêu nhau trong trường đại học, trai tài gái sắc, là niềm mơ ước của bao người. Hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, hai người chuẩn bị tổ chức đám cưới, nhưng lúc ấy Thẩm Hạo mới chỉ là một công chức quèn, mỗi thán