g lương vài nghìn tệ, Phương Nhiên cũng như vậy. Thẩm Hạo mong muốn mọi thứ tổ chức đơn giản và cam đoan sau này sẽ nỗ lực làm việc, không để Phương Nhiên phải chịu khổ vì anh. Hai người yêu nhau rất chân thành, vốn cũng không có đòi hỏi gì cao về mặt vật chất, Phương Nhiên tin rằng việc hai vợ chồng tôn trọng nhau, chung sống hạnh phúc quan trọng hơn tất cả.Không ai có thể ngờ rằng, khi Thẩm Hạo xách quà đến bái kiến nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai thì lại xảy ra chuyện.Thẩm Hạo xách đồ lễ gồm tám món là thuốc lá, rượu, thuốc bổ, hoa quả… đến nhà, ăn nói lễ phép, lễ nghi đầy đủ. Lúc đầu cha mẹ Phương Nhiên còn tỏ ra khá khách khí, nhưng khi Thẩm Hạo nói đến một số việc liên quan đến đám cưới, sắc mặt họ lập tức thay đổi. CHƯƠNG 10 (8)Họ bác lại lời đề nghị tổ chức đơn giản của Thẩm Hạo, đồng thời đưa ra mấy yêu cầu lớn buộc phải có. Nhẫn kim cương trên 20.000 tệ, tiền thách cưới 100.000 tệ, đặt năm mươi bàn ở khách sạn Quý Đô, ngoài ra còn phải mua xe ô tô để con gái không phải đi bộ đi làm.Dĩ nhiên là trong lòng Thẩm Hạo không vui, nhưng bề ngoài cũng không thể hiện gì nhiều. Để giúp anh trả tiền mua nhà trả góp đợt đầu, cha mẹ anh đã phải lấy số tiền tiết kiệm bao nhiêu năm qua, trong tay cũng không còn lại bao nhiêu, huống chi anh vẫn còn một cậu em trai đang học cấp ba. Anh cố gắng giữ hòa khí thuyết phục cha mẹ Phương Nhiên, nhưng họ không hề nhượng bộ. Thẩm Hạo quyết định cứ đồng ý đã rồi nghĩ cách sau, nhưng chưa đợi anh lên tiếng, cha mẹ Phương Nhiên đã đưa ra yêu cầu quá đáng hơn.Theo tục lệ của quê nhà họ, hôm tổ chức đám cưới, mẹ chồng phải quỳ xuống để đón con dâu vào nhà. Vừa nghe đến đó, Thẩm Hạo như muốn nổ tung, anh lập tức nói luôn rằng không thể chấp nhận yêu cầu hoang đường, vô lễ như vậy.Dĩ nhiên là sắc mặt cha mẹ Phương Nhiên càng khó coi hơn.Cãi nhau thì đâu có lời lẽ nào hay, hai bên đều rất gay gắt. Mấy lần Phương Nhiên định can nhưng không có lúc nào để nói xen vào.Cuối cùng cha mẹ Phương Nhiên giao quyền quyết định cho cô, rốt cuộc là giúp người trong nhà hay theo người ngoài. Phương Nhiên vô cùng khó xử, ôm mặt chạy vào phòng ngủ, cuộc tranh cãi này mới tạm thời chấm dứt.Cha mẹ Phương Nhiên rót vào đầu cô tư tưởng Thẩm Hạo yêu cô chưa đủ, nếu yêu cô thật lòng thì sao có thể không đáp ứng yêu cầu đơn giản này. Lúc đó Phương Nhiên còn trẻ, không đối phó được với sự can thiệp của cha mẹ nên đã tin vào điều đó.Khi gặp Thẩm Hạo cô bắt đầu oán thân trách phận, giận dỗi làm cao, Thẩm Hạo là người có lòng tự trọng cao, sao chịu nổi những lời nói mát đó, anh cũng nói mấy câu nặng lời. Phương Nhiên là viên ngọc quý trong lòng bàn tay cha mẹ, từ nhỏ đã được nuông chiều, không kìm được liền cãi nhau với Thẩm Hạo.Thẩm Hạo bực mình vì cha mẹ Phương Nhiên can thiệp quá đà, mấy lần nhắc đến họ không tránh khỏi nặng lời, Phương Nhiên giận quá liền tát anh một cái, bảo anh cút đi, sau này không muốn gặp lại anh nữa. Thẩm Hạo cũng đang trong cơn giận, ném lại một câu nói rằng sau này cô đừng có mà hối hận.Hai người đều có tính tự ái cao, không ai chịu xuống nước, từ đó hai người đôi ngả đôi đường.Sau đó Phương Nhiên được công ty cử sang Mỹ làm việc ba năm, trong thời gian này, cô không giây phút nào quên Thẩm Hạo, cố gắng chịu đựng nỗi nhớ da diết đối với anh, và cô cũng hiểu được rằng, đời này kiếp này có thể cô không thể yêu được ai khác nữa. Cô đã từ chối sự theo đuổi của những chàng trai giỏi giang, từ bỏ cơ hội làm việc với chế độ đãi ngộ tốt do tổng công ty muốn giữ cô lại làm việc, kiên quyết về nước tìm Thẩm Hạo.Nói đến đây, Phương Nhiên cười chua chát và uống một hơi hết sạch ly rượu.Chung Lăng hiểu, cô và Thẩm Hạo không đến được với nhau nữa.“Dù gì thì vẫn còn tự ái, tôi viết email xin lỗi anh ấy, mong được anh ấy tha thứ và hai đứa sẽ làm lại từ đầu.” Nét mặt Phương Nhiên lộ rõ vẻ tự giễu. “Anh ấy nói rằng em bảo anh cút thì anh cút. Em muốn quay lại hả, xin lỗi, anh cút xa rồi”.Chung Lăng muốn cười nhưng không dám, chỉ khoác tay lên vai Phương Nhiên. CHƯƠNG 10 (9)Ánh mắt Phương Nhiên mơ màng, không biết đầu óc đang để đâu đâu.Chung Lăng liền thở dài, nét mặt vô cùng khó tả.“Vừa nãy tôi gặp họ trong siêu thị.” Đột nhiên Phương Nhiên lên tiếng.“Vậy hả?” Chung Lăng nhướn mày theo phản xạ.“Vợ chồng họ đi mua đồng hồ.” Phương Nhiên chật vật thốt ra từng lời. “Vô cùng tình cảm”, cô bổ sung thêm.Phương Nhiên là người hiếu thắng nhưng biết kìm chế cảm xúc, chắc chắn là bị sốc quá nên mới ra đây uống rượu.“Phương Nhiên, có nhiều thứ đã được số phận an bài, đừng theo đuổi nữa.” Chung Lăng đứng từ góc độ người ngoài cuộc khuyên nhủ.Phương Nhiên lắc đầu: “Tôi không theo đuổi, khi biết trong lòng anh ấy không còn tôi thì tôi đã bỏ cuộc”.Đôi môi Chung Lăng khẽ mấp máy: “Thế tại sao cô vẫn sống khổ sở như vậy?”Phương Nhiên như đứa trẻ mắc lỗi, cụp mắt nhìn xuống: “Mình làm mình chịu, đâu trách được người khác”.“Trong chuyện này không có ai đúng, ai sai, chỉ là hai người không có duyên phận mà thôi.” Ánh mắt Chung Lăng tư lự. “Phương Nhiên, cô hãy tin rằng một ngày nào đó Mr.Right thuộc về cô sẽ xuất hiện
