Một cục cưng và bốn baba

Một cục cưng và bốn baba

Tác giả: Dạ Khinh Trần

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210900

Bình chọn: 8.00/10/1090 lượt.

ất vĩnh viễn trên thế giới này.

Tâm trạng con gái ghen tị thật đáng sợ, có thể làm cho các cô quên đi toàn bộ sợ hải cùng hậu quả sau này.

Ngọc Hành nhìn thoáng qua Lý Vân San, biết cô gái này mở màn khiêu khích, không cần tự mình nhiều lời nữa.

Sở Vân Hiên ung dung di động bước chân, từ từ bày ra tư thế phòng ngự, thản nhiên nói, “Như thế nào? Không muốn rời đi, muốn chết ở chỗ này sao?”

Ngọc Hành không nói, Lý Vân San nhíu mi, bắt đầu chút chần chờ.

Mà Ngọc Hành không hề tính toán cho Lý Vân San có cơ hội chần chừ, mà liều lĩnh vọt tới.

“Lý Vân San, tôi chống đở ở nơi này, cô mau tiến vào đi.”

Lý Vân San ngây ngốc chốc lát, lập tức phản ứng kịp, vứt bỏ tia cơ hội do dự sau cùng, có cô không có cô ta, có cô ta không có cô, bỏ lỡ cơ hội lần này, mình sẽ vĩnh viễn mất đi Ngọc Đường Xuân rồi.

Cô không cần!

Sở Vân Hiên thoải mái tránh đi công kích của Ngọc Hành, mũi chân nhẹ nhàng xẹt qua, bóng dáng quỷ mị như gió đi tới trước mặt Lý Vân San, trong nháy mắt xuất ra công kích, Ngọc Hành lại đón chào.

Sở Vân Hiên cùng Ngọc Hành song chưởng đối kích, Ngọc Hành không phải đối thủ, lui về phía sau mấy chục thước.

Sở Vân Hiên kinh ngạc, trong mắt vẻ cảnh giác, càng bắt đầu nồng nhiệt

Ngọc Hành xoa xoa hai vai như sắp nhũn ra của mình, biết bây giờ Sở Vân Hiên kinh ngạc cái gì, thản nhiên nói, “Đối phó loại người như anh, tất phải bày xuất võ học tối thượng thừa của nhà họ Ngọc, anh cũng không cần kinh ngạc quá mức, tôi còn bị anh đánh rất đau.”

Trong lòng Sở Vân Hiên biết không ổn, lời nói này của Ngọc Hành tuy nói cho mình nghe, nhưng là báo tin tức cho Lý Vân San ở phía sau biết: Tôi có thể giữ lại Sở Vân Hiên.

Quả nhiên, một giây sau, biểu tình của Lý Vân San liền thay đổi.

Điên cuồng, liều chết chạy nhanh vào trong động núi.

Ngọc Hành quay đầu, lúc lơ đãng thoáng nhìn khóe môi Sở Vân Hiên cong lên

Đồng tử đột nhiên co rút lại, vội vàng lạnh lùng quát lớn, “Lý Vân San – – “

Vừa dứt lời, truyền đến tiếng kêu thê lương của Lý Vân San.

“Anh…” Trong lòng Ngọc Hành bắt đầu sợ hãi, chậm rãi lui về phía sau, “Anh làm cái gì?”

Sở Vân Hiên cười, khuôn mặt tuyệt sắc tràn đày sự đẹp đẽ cùng mê hoặc, khuôn mặt tươi cười chói lọi, làm cho người ta không mở mắt ra được.

Phía sau, một ánh sáng màu bạc lóe lên, không biết là vật gì, nhẹ nhàng lắc lư xuất hiện

Vẻ mặt Ngọc Hành chấn kinh.

Sở Vân Hiên quay đầu, gật đầu đối với vật nhỏ kia, không tiếc lời khích lệ, “Làm không tệ.”

Đưa tay, một băng gấm màu đỏ trong tay, nhẹ nhàng chuyển, liền đem Lý Vân San qua.

Ngọc Hành thấy toàn thân Lý Vân San là máu, sắc mặt tái nhợt không bình thường, trên người một cái đen tuyền không biết tên, thậm chí còn bốc khói trắng.

“Đó là… Thứ gì đó?” Giọng nói Ngọc Hành có chút run rẩy lên, sống nhiều năm như vậy, Thực sự cái gì cũng đều gặp qua, nhưng chưa bao giờ gặp qua thứ này.

Cái thứ kia phát ra ánh sáng, lúc ẩn lúc hiện ra sấm chớp, thậm chí nghe thấy am thanh hứng khởi.

Mắt Sở Vân Hiên liếc nó một cái, không biết là đang nói chuyện với Tiểu Hoa, hay vẫn là trử lời Ngọc Hành.

“Tạm thời… Gọi nó là Lôi Thú đi!”

Lôi thú?

Toàn thân Ngọc Hành lạnh run một cái, bởi vì anh thấy một mặt khác của cổ thân thể, ngay tại trước cửa sơn động, một góc sáng bí ẩn.

Đó là… Tổng chủ Hợp Hoan Tông – – Tứ Nương xinh đẹp.

Sở Vân hiên thản nhiên nói, “Hiện tại coi mặt mũi của Ngọc Đường Xuân, tôi sẽ không giết cậu, cậu đi đi.”

Tuy nhiên biết làm như vậy, là bí quá hoá liều, để cho một kẻ địch chạy, sẽ đưa tới hơn mười kẻ thù khác. Mà Sở Vân Hiên biết, bây giờ Tiểu Hoa ở đây mà nói, cũng sẽ làm như vậy.

Ngọc Hành dường như không tin Sở Vân Hiên sẽ khinh thường bỏ qua như vậy, một cử động cũng không dám nhìn anh ta.

Sở Vân hiên nhíu mi, trên mặt vẫn nở nụ cười duyên dáng, dần dần lộ ra thần sắc tối tăm

“Hiện tại tôi không thay đổi chủ ý, tốt nhất cậu mau biến đi, nếu không nghe lời… Cho dù là Ngọc Đường Xuân, tôi cũng sẽ không bỏ qua.”

Ngọc Hành cắn chặt môi dưới, xấu hổ và giận dữ trừng mắt Sở Vân Hiên một cái, xoay người liền tính rời đi.

“Đợi một chút.” Sở Vân Hiên mở miệng gọi anh lại.

Toàn thân Ngọc Hành cứng đờ.

Chỉ cảm thấy phía sau một cỗ âm thanh, xoay người liền đón lấy, liền ôm lấy thân thể mềm mại của Lý Vân San.

“Cái này, xem như đưa cho cậu lễ gặp mặt, lần sau… Sẽ không có vận tốt như vậy, Cút!”

Sở Vân Hiên không có nhìn anh, xoay người, hồng bào vẽ ra một đường cong tuyệt mỹ, để lại bóng lưng phong thái tài hoa.

Ngọc Hành mang theo Lý Vân San rời đi.

Sở Vân Hiên nhìn cửa động, hai tay nắm chặt.

Ngọc Đường Xuân, anh nợ tôi một lời giải thích.

Trong lòng anh cuối cùng là nghĩ như thế nào, lại tính toán làm cái gì, hoặc là coi Tiểu Hoa là cái gì, tôi nhất định phải làm cho anh nói rõ ràng, một chữ cũng không bở xót.

Q.2 – Chương 32: Kết Cục 3: Để Cho Mọi Chuyện Kết Thúc ( Một)

Cát bay đầy trời, gió cuồng gào thét.

Bão táp nổi lên.

Bầu trời xa xăm ngưng tụ lại một cỗ lực lớn đáng sợ, cả bầu trời đều không biến sắc, mây đen cuồn cuộn, chiến ý ngập trời.

Mà cỗ lực lượng này thật kinh khủng, nhưng mà đang


Snack's 1967