Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326260

Bình chọn: 7.5.00/10/626 lượt.

với tôi bắt đầu lên cơn hám trai tột độ, đặc biệt còn phụ hoạ thêm vào bằng cách nắm lấy cánh tay tôi, lắc mạnh khiến nó suýt rụng ra.– Ờ, ờ…- Tôi cười méo xệch, lòng đau khổ, làm ơn bỏ cánh tay mình ra được không, đau quá, sắp gãy rồi đấy. Đừng vì bệnh mám trai mà gây ra án mạng chứ.– Này bà, bỏ tay Quỳnh ra.- Khi tôi đau đến muốn rơi nước mắt thì may thay cô bạn ngồi cạnh đó giật tay cô nàng hám trai kia ra cứu sống tôi, tiện thể quay qua tôi giải thích- Nó hám trai nghề nghiệp rồi, Quỳnh đừng để ý.Để ý, không để ý mới lạ đấy. Các bạn cũng biết mà, tôi luôn yêu Minh, rất nhiều. Làm sao tôi có thể không khó chịu khi nhìn thấy người mình yêu mến được bao nhiêu cô gái theo đuổi chứ. Mặc dù biết rõ Minh không muốn tôi là nơi để anh gửi gắm trái mình.– Bà có thôi đi và ngồi xuống ăn hay không? Bà biết rõ ngươgi ta có vợ rồi mà.– Cài gì, sếp tổng nhà mình máu lạnh thế mà đã có vợ rồi sao, thật đáng nể à nha.- Nam làm mặt nghiêm trọng nói.Gan ruột phổi, lục phủ ngũ tạng trong người tôi lộn tùng phèo hết lêm đến nỗi thức ăn dồn lên miệng, suýt phun ra ngoài như tôi đã kịp tiết chế chúng lại bằng cách uống một ngụm nước. Cảm giác thức ăn không còn mùi vị gì, trước mắt tối đen như mực, tai ù đi… CHAPTER 39 (3)Minh đac có vợ…Minh đã có vợ…Minh đã có vợ…Câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu tôi, ngoài ra không còn gì khác. Anh…anh đã kết hôn rồi sao? Bao giờ, khi nào và vì sao? Tôi không hề biết gì cả.– Nhưng họ li hôn rồi mà.- Cô nàng hám trai nguýt dài cãi lại.– Hả? – Tôi hoảng hốt. Không phải là…– Tớ nghe nói, sếp nhà mình có con rồi kết hôn ngay khi còn rất trẻ. Nhưng không lâu sau cô gái đó lại xảy thai, rồi hai người họ li hôn luôn.- Cô nàng bắt đầu kể lể.Hơ, đúng như tôi đoán, cô gái trong câu chuyện của họ kể chính là tôi, đang ngồi ngay ở đây và hóng chuyện. Thế đấy. Nhưng đính chính nhé, chuyện có thai chư bao giờ xảy ra, tôi và Minh không có con. Chỉ là kết hôn vì lí do rất nực cười mà thôi. Giờ nghĩ lại, chuyện quạy phá mà tôi gây nên giống như một bước ngoặt lớn, làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời của tôi.– Chia tay ngay khi xảy thai sao? Vậy chắc chắn là hai người họ không hề yêu đương nhau rồi.– Đương nhiên, nghe bảo cô gái đó còn rất xấu tính nữa cơ. Xếp nhà mình sao có thể yêu một cô nàng chơi bời thế chứ.– Gái làng chơi á.Tôi bất giác lạnh xương sống, rùng mình một cái. Chúng tôi không phải li dị vì xảy thai ngoài ý muốn, vì chẳng co cais thai nào xuất hiện hết, tôi là một cô gái xấu tính, ừ đúng, nhưng tôi không hèn hạ đến nỗi phải đi làm gái bám đại gia. Tất cả chỉ vì trò đùa tức cười, trêu ngươi số phận. Ừ, thì đúng…Chúng tộ không hề yêu đương gì nhau mặc dù cưới nhau, và Minh lại càng không thể yêu nổi một cô gái như tôi. Đó là cái họ đoán đúng,Buồn, đau nhói, thất vọng bỗng nhiên lại ùa về, sao tự dưng tôi lại cảm thấy lòng mình nặng trịch thế này. Giống như giãy giụa bấu víu trong tuyệt vọng giữa biển lớn, rồi chìm dần, chìm dần…Liếc nhìn Minh, anh đang ngồi ăn một mình gần đó, nhưng sao tôi thấy khoảng cách giữa hai chúng tôi xa thế này, xa quá, mà có lẽ mãi mãi tôi cũng không đuổi kịp được.– Chị Quỳnh này, chị đang nghĩ gì thế.– Tôi…à…tôi…Tôi giật mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ bằng giọng nói trả con của Nam, lúng túng quay lại phần cơm của mình. Nhưng có một rắc rối vô cùng vớ vẩn xảy ra, cái ghế tôi đang ngồi do sự giật mình lúng túng hành động bừa bãi theo bản năng của tôi mà rung rung, rồi nghiêng ngả…RẦM…Một âm thanh đổ vỡ rất chói tai vang lên giữa nhà ăn khiến tất cả mọi người ở đó giật mình,hoảng loạn quay đầu lại nhìn cảnh tượng đó.Tôi cũng vậy, hoảng hốt…không phải vì ngã một cú đau điếng trước mặt mọi người, mà là vì tôi nằm đè lên Nam, đôi môi của tôi ma quỷ xui khiến thế nào đụng phải một thứ gì đó mềm mềm, nóng nóng và ướt ướt.Một…hai…ba…– Tôi xin lỗi, tôi không có ý.Tôi lập tức đứng dậy khỏi Nam, rối rít xin lỗi. Cậu nhóc lúc này cũng chẳng khấm khá gì hơn, mặt nghệt ra, không nói lên lời. Ôi trời, cái kiểu ngã gì thế này.Tôi đứng dậy, vô thức ngước ánh mắt hoảng loạn lên nhìn tất cả mọi người vừa chứng kiến cảnh tượng ngã đè lên nhau của hai đứa chúng tôi.– Tôi, tôi phải đi.Tôi lập tức chạy với vận tốc nhanh nhất hướng đến cửa ra vào của nhà ăn, và đột nhiên trong giây lát, tôi chạm phải ánh mắt màu nâu sẫm của ai đó, sâu thẳm, bình thản, bất cần, khó chạm tới. Minh nhìn thấy rồi, anh nhìn thấy tôi hôn Nam rồi. Anh sẽ nghĩ gì đây, anh sẽ phản ứng gì đây.

CHAPTER 39 (4)

————————–

Rào…rào…rào…

Tôi liên tục hất làn nước mát lạnh vào mặt mình, có cảm giác dễ chịu hơn một chút. Không sao đâu, không sao đâu, chỉ là một tai nạn nhỏ thôi, với lại Nam chỉ là một cậu nhóc, thau tôi những mấy tuổi, cứ coi như là một nụ hôn của đàn chị dành cho người em đi, không sao…

Nhưng…Minh, anh nhìn thấy mất rồi. Nhưng anh không có phản ứng gì, vẫn thế bình thản, lạnh lùng và kiêu ngạo. Và tôi changr có lí do gì để cảm thấy có lỗi với Minh cả, phản ứng vủa tôi lúc đó thật buồn cười, cảm giác mình giống một con ngốc ngây ngô vậy.

Tôi và Minh, kết thúc từ lâu rồi mà.

– Haizaa…

– Chị Quỳnh, chị