XtGem Forum catalog
Mang hạnh phúc đền cho tôi

Mang hạnh phúc đền cho tôi

Tác giả: Tứ Nguyệt

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323550

Bình chọn: 7.00/10/355 lượt.

không thể khống chế.

Một tay anh giữ thật chặt Kiều Kiều đang ra sức giãy giụa, tay còn lại thì lôi kéo muốn cởi quần áo của cô.

“Dừng tay. . . . . .”

Tiêu Trung Kiếm tuyệt đối sẽ không dừng tay, cũng bởi vì anh dừng tay quá nhiều nên mới có thể đánh mất cô, mới để người đàn ông khác có cơ hội cướp cô đi mất.

Cho nên lần này anh sẽ không dừng tay nữa, chẳng những không muốn dừng tay mà còn muốn biến cô trở thành người phụ nữ của mình. Khiến cô chết tâm hoàn toàn, cô phải hiểu rằng tất cả những người đàn ông khác đều không thể đụng đến cô, chỉ có mình anh là có thể.

Ham muốn giữ lấy mãnh liệt, Tiêu Trung Kiếm điên cuồng xé rách nội y của cô, hai bầu ngực hoàn mỹ lập tức nhảy ra ngoài. Kiều Kiều sợ hãi kêu, nhưng lại không thể ngăn cản.

Tiêu Trung Kiếm dùng cơ thể mình kìm chặt thân thể cô trên bức tường lạnh như băng, hai tay dùng sức vuốt ve bầu ngực mềm mại, sau đó cúi xuống vội vàng ngậm lấy một quả hồng đào nhỏ đang run rẩy.

“Không, anh không được làm thế, tôi không cho phép.”

Kiều Kiều được trả lời lại bằng một cái cắn đau đớn trên bầu ngực, cô chỉ có thể thở gấp trừng mắt nhìn anh. Thấy anh càn rỡ không ngừng liếm mút ở trên ngực mình mà không thể làm được gì.

Chương 19: Chương 9.1

“Tiêu Trung Kiếm, tôi hận anh.”

Vẻ mặt Tiêu Trung Kiếm chấn động, sau đó lại càng thêm âm u, đôi mắt màu đen tóe ra ánh lửa hừng hực, dường như đã mất đi tất cả tình cảm, chỉ còn vô tình lạnh như băng.

“Thế sao? Nếu tôi không thể làm cho em yêu tôi thì cứ hận tôi đi.”

Anh thô bạo xoay thân thể cô quay lưng lại với mình, áp sát cô vào tường, một tay kéo quần lót của cô xuống. Sau đó nắm lấy cái eo mảnh khảnh, mạnh mẽ đem toàn bộ dục vọng đã cứng rắn của mình đâm sâu vào đóa hoa khô khốc chưa động tình. . . . . .

“A!” Tiếng thét đau đớn mắc lại giữa cổ họng, Kiều Kiều muốn kêu cũng không kêu nổi. Chỉ biết há hốc miệng, cảm giác đau quá mãnh liệt khiến cô ưỡn người ra phía sau.

Vì muốn trừng phạt, vì muốn trả thù, vì ham muốn khát vọng, vì sự đè nén lâu ngày không thể chịu đựng thêm nữa, Tiêu Trung Kiếm thô bạo xâm nhập hoàn toàn, dường như muốn vùi sâu mình vào trong thân thể ngọt ngào của cô, không bao giờ tách ra.

Nhưng chính điều đó lại làm cho sai lầm này không có cách nào vãn hồi.

Tiêu Trung Kiếm biết mình đã phá hủy tất cả những gì hai người đã có. Thời điểm cô kêu đau thành tiếng, anh cũng cảm thấy tim mình bị đâm đến đau đớn.

Nhưng khoái cảm ấm áp chặt chẽ vây quanh khiến anh cho không còn giữ vững được tỉnh táo, dục hỏa khắp người rất cần thân thể ngọt ngào của cô dập tắt. Tiêu Trung Kiếm không thể rời đi, chỉ có thể tiếp tục mắc thêm sai lầm.

Đã không thể dừng lại. . . . . . Tiêu Trung Kiếm chỉ dựa vào bản năng mà không ngừng luật động.

“Tôi. . . . . . Hận anh. . . . . . A. . . . . .” Theo từng động tác xâm nhập của anh, Kiều Kiều không nói nổi được một câu hoàn chỉnh.

Cánh hoa mềm mại giống như muốn bảo vệ chủ nhân mà kháng cự tất cả ngoại lực muốn xâm phạm, nhưng sự đưa đẩy thít chặt này lại mang đến cho Tiêu Trung Kiếm một cảm giác mất hồn trước nay chưa từng có, làm anh muốn ngừng mà không được. Mật hoa ấm áp đặc dính giữa phân thân dục vọng của anh khi ma sát với hoa kính chặt chẽ mà phát ra âm thanh dâm đãng mập mờ.

“A. . . . . . A. . . . . .” Kiều Kiều nắm chặt tay chống trước bức tường, lần đầu đau đớn mà không có cách nào giãy giụa, cô chỉ có thể bật ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, tiết lộ ra ở trong thống khổ lại mang theo một chút khoái cảm.

Dục vọng thân thể thôi thúc Tiêu Trung Kiếm biến thân thành dã thú cuồng loạn với ham muốn chiếm đoạt mạnh mẽ. Mỗi một lần động thân là một lần đâm đến tận cùng, ra sức ma sát vào trong hoa tâm, bức ra ngọn lửa tình dục chôn sâu ở trong thân thể cô.

“Ở. . . . . . ngoài. . . . . .” Kiều Kiều không nhịn được rơi nước mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống nền nhà, thân thể kiều mỵ bị chiếm đoạt không ngừng đung đưa.

“Em muốn tôi bắn ở bên ngoài sao?”

Kiều Kiều nâng mặt lên quay đầu lại nhìn anh, khuôn mặt nhuốm đầy nước mắt như đóa hoa xinh đẹp bị tàn phá không thương tiếc, nhưng như thế lại càng làm ham muốn chiếm đoạt của Tiêu Trung Kiếm tăng thêm.

“Anh không thể bắn ở bên trong.”

“Mặt.”

“Cái gì?”

“Em muốn tôi bắn lên mặt hay ở bên trong?”

Lựa chọn khó như vậy sao cô có thể đưa ra quyết định, đối với cô thì lựa chọn thế nào cũng đều là một loại nhục nhã.

“Dù tôi khống chế tốt cũng không chờ được quá lâu đâu.” Tiêu Trung Kiếm tăng thêm tốc độ luật động, chứng tỏ anh cũng sắp đạt tới cao trào.

Hông của anh lay động nhanh hơn, thân thể của Kiều Kiều lắc lư càng thêm dữ dội, làm cô không thể suy nghĩ được gì.

“A. . . . . . Không . . . . . .”

Trong khi cô vẫn còn chần chừ, người đàn ông phía sau vừa không ngừng kéo ra đưa vào vừa nói: “Tôi muốn bắn. . . . . .”

“Không!” Cô kêu to.

Kiều Kiều nhắm chặt mắt lại chờ đợi, nhưng Tiêu Trung Kiếm lại dùng sức ôm lấy hông của cô, kéo cả người cô ngồi xuống đùi anh.

Khi Kiều Kiều phát giác được anh muốn làm gì, giùng giằng muốn né ra thì đã không còn kịp nữa.

“Tôi không muốn. . . . . . A. . . .