c tới trỗ hắn và Hưng, uống ực 1 cái hết cạn cả cốc nước
_Xong chưa?_Hưng hỏi
_Sắp, nó đang trang điểm với thay đồ với 2 đứa kia_Việt quyệt đi trỗ mồ hôi lấm tấm trên chán
_Tui k tin là nhỏ lùn đó chịu mặc đâu _Hưng vẫn k tin những gì Việt nói lắm
_Ha, để rồi xem. Nam, hôm nay tui xẽ tặng ông 1 món quà lớn đó_Việt quay sang nhìn hắn cười đầy ẩn ý
_Gì thế? _hắn nhíu mày nhìn khuôn mặt mờ mám của thằng bạn
_Bí mật _Việt 1 ngón tay lên miệng nói, xem chừng thần bí lắm đây
Gần 30’ sau thì 1 chiếc xe BMW X6 đen bóng đỗ ngay trước của tòa nhà mau sắm “Hoàng Vũ” , 1 người con trai cao hơn 1m80 mắc 1 bộ vest đen lịch sự , đầu tóc gọn gàng, gương mặt điển trai thanh tú bước vào trong những ánh mắt đầy nagcj nhiên của các nhân viên vì sự đẹp trai, quyến rũ nhưng cũng k kém phần lịch thiệp , lịch lãm của người thanh niên đó. Người đó cất tiếng gọi khi nhìn thấy Việt, Hưng và hắn đang đứng nói truyện:
_Việt
_a! Anh Thắng _Việt mừng rỡ
_Hì, chao anh _Hưng chào, cười nhìn người đó đầy đau khổ
_Hả? Hưng…cậu…Vậy k lẽ cậu gặp nó rồi à? _Thắng k dấu khỏi sự ngạc nhiên khi thấy Hưng
_Dạ phải, đụng thẳng mặt luôn _Hưng gật đầu chán nản
_Đây là……??_Hắn lên tiếng sen vào
_À! Quên mất k giới thiệu với cậu đây chính là người mà nhỏ Việt hét trong điện thoại đó, Anh Lee Ryan hay chính là Vũ Anh Thắng _Hưng cười, giới thiệu
_Um, chào anh _Hắn gật đầu chào, dơ tay bắt tay anh Thắng
_Chào cậu, cậu là? _Thắng mỉm cười bắt tay hắn
_Cậu ấy là Vũ Anh Nam. Đại thiếu gia nhà họ Vũ đó anh _Việt giới thiệu
_Ồ! Tôi đã nghe danh nhà họ Vũ rồi, rất vui được biết cậu _Thắng cười tươi
_Hì! Anh sang nhanh hơn em tưởng đấy, em cứ nghĩ nếu nghe theo nhỏ Việt đó thì bét cũng phải đêm anh mới tới được đây _Hưng cười tinh nghịch
_hì! Tại tiểu thư Việt Anh đã đích thân gọi sang anh mà k về nhanh thì Việt từ mặt anh quá. Nửa đêm mới mò về thì đảm bảo nó cho anh ngủ ngoài khỏi bước chân vào nhà họ Hoàng luôn _Thắng nói, mặt khẽ nhăn lên khi tưởng tượng ra cái viễn cảnh chẳng mấy tươi đẹp đó
_Vậy lúc Việt nó gọi là anh về luôn hả? _Việt hỏi
_Chứ sao nữa, anh phải dùng máy bay riêng đi đó. Nghe giọng là biết nó cáu ntn.Haizzzz_Thắng thở dài
_Chậc, nhất nhỏ Việt đó rồi con gì _Hưng tặc lưỡi
_Hì, à Việt, Việt Anh nó đâu rồi sao anh k thấy? _Thắng nhìn sung quanh kiếm Việt
_Em đây _Giọng nói nó vang lên phía sau Thắng
Nó bước ra với 1 vẻ đẹp hoàn toàn khác so với thường ngày khiến tất cả mấy thằng ở đó đều sững sờ và ngạc nhiên trước vẻ đẹp của nó.Mái tóc đem tém thường ngày của nó cả tháng k cắt nên mọc dài ra rất nhiều đã được Việt sửa thành tóc vic vừa nữ tính vừa k quá điệu đà rất hợp với nó, làm da trắng nõn nà của nó h mới thực sự nổi khi nó diện trên mình 1 chiếc váy mày đen ôm sat ở phần ngực và phần váy dười ôm lấy hông nó xuông thẳng tới ngang đùi và chiều cao của nó được gian lận thêm 10 phân khi nó đeo 1 đôi giầy cao gót màu đen hở ngón. Tay đeo chiếc lắc bằng bạc, tai đep khuyên hình thập giá, chân đeo 1 chiếc lắc có 1 quả chuông nhỏ kêu leng keng vui tai. Khuôn mặt được trang điểm nhẹ: mắt được kẻ đen để nhấn thêm vào đôi mắt to tròn long lanh của nó, mi cong, môi đỏ được tô thêm chút son bóng , làm da trắng mịn chẳng cần phấn được điểm thêm 1 chút phấn má hồng nhẹ nhàng khiến nó thực sự lung linh, sinh đẹp chẳng kém bất cứ 1 đứa con gái hay là tiểu thư nào cả khiến cho trái tim tên nào đó xáo xuyến lạ thường….
_Sao, k tồi chứ? Món quà đặc biệt tao tặng mày đấy, ngắm cho kỹ vào k sau này lại tiếc đấy _Việt vỗ vai tên bạn mặt đang thộn ra nhìn nó chằm chằm , k chớp mắt
Hắn k nói gì vẫn đứng chôn chân tại đó nhìn nó
Nó nhẹ nhàng bước lại , theo sau là 2 nhỏ bạn cũng diện bộ đầm đẹp k kém cạch chút nào khiến cho 2 tên kia tim cũng muốn rớt luôn. Tiến lại, nó nở 1 nụ cười tươi với người đang đứng cạnh hai nó và người đó cũng dù k phải mới chỉ nhìn thấy nó mặc đồ nữ lần đầu nhưng cũng k kém phần ngạc nhiên như 3 tên kia…..
_Nè, đừng nhìn tôi như người ngoài hành tinh vậy được k? Ngài Lee Ryan, bất lịch sự quá đó _Nó nhíu mày nhìn anh Thắng
_Hì, anh thực sự ngạc nhiên đó, em đẹp lắm cô công chúa nhỏ của anh ạ _Thắng tiến lại gần nó, ôm nó vào lòng và khẽ đặt lên má nó 1 nụ hôn nhẹ (bí nhiều thôi cũng đủ làm 1 tên tức muốn xì khói đêý)
_Xì, bỏ em mấy năm liền ở Việt Nam h còn bày vẽ khen à? Em k gọi khéo anh cũng chẳng thèm về đâu chứ gì, khéo quyên lun đứa em này roài _Nó nhăn mặt giận dỗi
_Đâu có đâu, đừng giận. Chẳng phải em gọi và anh đã ngay lập tức về luôn đấy sao? _Thắng nhìn nó cười đầy trừu mếm
_Hừ, tạm tha cho anh đó _Nó cười toét
_Chậc, đúng là chỉ có Việt Anh gọi mới làm hai gác mọi công việc lại chứ em thì chắc có khướt à, hai nhỉ? _Linh nũng nịu
_Hì, em gái. Em lại nói oan cho anh rồi, anh cũng yêu em lắm mà _Thắng xoa đầu cô em gái đang bày trò dỗi mình
_Nè, em k được ghen với chị đâu nhé. Thui anh, lại đây em giới thiệu cho anh 1 người quan trọng lắm lắm_Nó búng nhẹ lên chán Linh rồi kéo anh Thắng lại trỗ nhỏ Ly
_Gì thế em? _Thắng bước theo nó, hỏi
_Đây, giới thiệu với anh cô bé xinh xinh này. Nó
