ng bỏ đi.
“Nếu ông mệt, vậy tôi cũng không quấy rầy”
Mẫn Nhu mỉm cười đứng dậy, vẻ mặt ông Piagat đầy suy tư, lúc chuẩn bị bỏ đi, ông liền mở miệng gọi lại.
“Mẫn tiểu thư, tôi cảm thấy chúng ta cần phải sửa đổi hợp đồng một chút”
Ngay cửa phòng tổng thống, Chân Ni thấy Mẫn Nhu từ trong bước ra, lập tức chạy lại quan tâm hỏi: “Không sao chứ? Lúc nãy mình thấy Kỷ Mạch Hằng và Mẫn Tiệp đi vào”
Mẫn Nhu lắc đầu một cái, người trợ lý cúi đầu tiễn cô ra ngoài, sau đó cô cùng với Chân Ni đi về phía thang máy.
“Nhu, có thật là ổn không?”
Chân Ni cẩn thận quan sát sắc mặt Mẫn Nhu, chỉ sợ lúc nãy ở trong phòng Mẫn Nhu bị ấm ức, cố gắng chịu đựng không nói ra.
Mẫn Nhu bấm nút thang máy, đôi mắt nhìn chăm chú thần sắc lo lắng của Chân Ni, cô bật cười một tiếng, bàn tay khoác lên vai Chân Ni, nghiêm túc nói: “Mình không sao, Kỷ Mạch Hằng là quá khứ, Lục Thiếu Phàm là hiện tại và tương lai của mình, cậu nghĩ mình sẽ một người không có ý nghĩa gì mà làm tổn thương đến những người quan tâm mình sao?”
Mẫn Nhu nở nụ cười nhạt, đôi mắt kiên định khiến cho Chân Ni thở phào nhẹ nhõm, lúc nhìn thấy bóng người cao lớn sau lưng Mẫn Nhu thì vẻ mặt liền căng ra, tính nói nhưng không biết nói gì.
Mẫn Nhu thấy Chân Ni muốn nói lại thôi, tò mò xoay người lại, nhìn thấy gương mặt tuấn tú lạnh như tờ của Kỷ Mạch Hằng, đứng ở phía sau cô không xa.
Lời nói lúc nãy, Kỷ Mạch Hằng nghe thấy rồi?
Mẫn Nhu nhướng lông mày kẻ đen, không nhìn tới Kỷ Mạch Hằng, kéo Chân Ni bước vào thang máy, cho dù Kỷ Mạch Hằng bước vào theo, cô cũng không hề khó chịu.
Từ trái nghĩa với yêu không phải hận, mà là hờ hững, dần dần cô đã đẩy Kỷ Mạch Hằng về phía sau, hận từ đó theo gió bay đi, lúc nhìn thấy nhau, chỉ có sự hờ hững, yêu hay hận tất cả đều là những thứ ngu ngốc.
Trong không gian kín bưng, ai cũng không mở miệng, Mẫn Nhu ngẩng đầu nhìn cửa sổ tầng trệt, Chân Ni vẫn coi thường nhìn Kỷ Mạch Hằng lạnh lùng đứng kế bên.
Chuông điện thoại di động vang lên bên trong thang máy, Mẫn Nhu có thể cảm thấy chiếc điện thoại trong túi rung lên, lấy nó ra, trên màn hình là hình Lục Thiếu Phàm, lúc anh không chú ý cô đã lén chụp.
“Thiếu Phàm có chuyện gì thế?”
Giọng nói dịu dàng không biết tại sao lại như làm nũng, đôi môi đỏ khi nhìn thấy số Lục Thiếu Phàm thì không tự chủ tạo nên độ cong.
“Anh nhớ em, muốn cùng em ăn cơm trưa”
Giọng của Lục Thiếu Phàm như luồng nắng ấm khiến cô nheo mắt lại, lười biếng tựa người vào vách thang máy, trên gương mặt nhỏ nhắn nở nụ cười ngọt ngào của người con gái đang yêu.
“Được, em sẽ tới tòa thị chính tìm anh, bây giờ em đang ở khách sạn của cha”
Cô không có ý định lừa dối Lục Thiếu Phàm, cho nên giọng nói không mất tự nhiên, dù Kỷ Mạch Hằng ở bên cạnh thì sao, cô không phải đang diễn trò vời Lục Thiếu Phàm, chưa từng nghĩ dùng cách này báo thù Kỷ Mạch Hằng.
“Anh vừa lái qua khỏi Đại Kiều, thuận đường tới khách sạn, em ở đó chờ anh mười phút nữa anh tới”
Mẫn Nhu đại khái đoán ra, Lục Thiếu Phàm tính sang Lục gia đón cô, nếu không sao lại đi v ề phía Đại Kiều, trong tim được hạnh phúc lấp đầy, Mẫn Nhu dịu dàng nói:
“Được, em ở đại sảnh chờ anh”
“Chân Ni, cậu về trước đi, mình cùng Thiếu Phàm đi ăn cơm”
Chân Ni nhìn thấy Mẫn Nhu tươi cười rạng rỡ e thẹn, niềm hạnh phúc chỉ có người con gái đang yêu mới cô, Chân Ni vui mừng gật đầu xem ra Lục Thiếu Phàm thật sự có thể mang đến tương lai cho Mẫn Nhu.
“Vậy mình đi trước, cậu đi cẩn thận”
Mẫn Nhu tự nhiên biết Chân Ni bảo cô cẩn thận cái gì, gần đây cô trốn tránh, các tờ báo không tìm ra tin tức gì của cô thì không có nghĩa đám chó săn đã ngủ đông, bất cứ khi nào cũng sẵn sàng đem tin tức của cô công bố ra ngoài.
“Mình biết”
Sau khi tạm biệt Chân Ni, Mẫn Nhu liền đeo kính, nhàm chán đi thong thả ra đại sảnh, ngồi xuống ghế sô pha dành cho khách cầm lấy quyển tạp chí tùy ý mở xem.
Trước mặt đột nhiên xuất hiện đôi giày da màu đen, Mẫn Nhu mở to mắt, mỉm cười dễ hiểu, ngẩng đầu nhìn người đi tới không phải là Lục Thiếu Phàm, nụ cười cứng đơ sau đó là vẻ lãnh đạm.
Cô cũng nhận ra Kỷ Mạch Hằng kiếm cô thì chẳng có gì tốt, chẳng lẽ lại cảnh cáo cô không nên quá đáng? Mẫn Nhu trào phúng cười một tiếng, mặc kệ Kỷ Mạch Hằng, đem tạp chí để lên bàn đứng dậy bỏ đi, cô sẽ không vì một người nhàm chán mà lãng phí thời gian của mình.
“Mẫn Nhu, cô nên dừng những hành động ngây thơ của mình lại, nếu không cuối cùng người bị thương sẽ là cô”
Giọng nói lạnh thấp nghiêm túc cảnh cáo cô, Mẫn Nhu cười lạnh đáp lại, nghênh đón đôi mắt sâu không thấy đáy của Kỷ Mạch Hằng, nhìn thấy trong đó hình ảnh cô sững sốt nhưng sau đó khôi phục vẻ kiêu ngạo.
“Ngây thơ? Tôi không hiểu Kỷ Tổng đang nói gì, đối với những lời khuyên vô nghĩa của Kỷ Tổng rất khó để lọt vào tai”
Vẻ mặt Mẫn Nhu khinh khỉnh, mỉa mai cười vào mặt Kỷ Mạch Hằng, khóe môi cong lên, đứng dậy cầm túi xách xoay người bỏ đi.
Trải qua ba năm, sự lạnh lùng vô tình của Kỷ Mạch Hằng khiến cô bị thương bao nhiêu lần, lúc này rời khỏi anh ta, dù là thật hay giả cô cũng không cần sự quan tâm của Kỷ Mạch Hằng!
Mẫn Nhu thở hổn