m trầm, không hề để ý đến điện thoại di động, trực tiếp nhấn nút tắt, nhưng khi hai người tạo hình xong lần nữa thì tiếng chuông lại vang lên, âm thanh lớn khiến mọi người đều không vui.
Lục Thiếu Phàm tính tắt điện thoại thì Mẫn Nhu giữ lấy cổ tay anh: “Anh nghe đi, lỡ có gì quan trọng thì sao!”
Nhìn đôi mắt cô không hề có tia bất mãn, vẻ mặt âm trầm của Lục Thiếu Phàm tan đi, dịu dàng mỉm cười, giữ lấy gương mặt cô rút di động trong túi ra.
“Tôi không phải đã nói rồi sao, hôm nay tôi có chuyện quan trọng không muốn ai gọi điện thoại làm phiền!”
Giọng nói Lục Thiếu Phàm réo rắt mang theo tức giận, Mẫn Nhu nhướng lông mày nhìn theo bóng lưng cao ngất của anh, khẽ cười trộm chơi đùa với bó hoa bách hợp trong tay.
Một người trầm tĩnh như Lục Thiếu Phàm cũng có lúc giận sao?
“Được, tôi biết, mọi người cứ chuẩn bị đón tiếp đi, được”
Khi Lục Thiếu Phàm cúp điện thoại thì đôi mắt Mẫn Nhu mở to chăm chú quan sát anh, Lục Thiếu Phàm khẽ cong môi đến gần cô giúp cô sửa lại khăn choàng lụa, dịu dàng hỏi:
“Sao lại nhìn anh như thế?”
Mẫn Nhu không phải thứ bình hoa vô não, vừa rồi cô cũng hiểu điện thoại có ý nghĩa gì, có lẽ Lục Thiếu Phàm nói xin nghỉ không cho thư kí gọi tới nhưng vẫn có điện thoại, như thế, chuyện này chắc chắn vô cùng quan trọng.
Mím môi cười một tiếng, Mẫn Nhu nghiêng đầu hai mắt giống như mỉm cười ngắm nhìn Lục Thiếu Phàm, tự hào nói: “Chồng em quả nhiên là chú rể đẹp trai nhất”
Lục Thiếu Phàm chợt nhíu mày, nói tiếp: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó, thì người làm vợ như em cũng muốn làm người vợ hiền mẹ tốt, hối thúc ông xã anh mau mau đi xử lý công việc”
“Chắc chắn muốn anh đi sao?”
Mẫn Nhu mỉm cười gật đầu, đưa hai tay giữ lấy bàn tay Lục Thiếu Phàm, đặt vào tay mình, nhìn đôi mắt thâm thúy của anh, nói: “Ảnh cưới chỉ là hình thức, em không muốn anh vì em mà ảnh hưởng đến công việc”
Lục Thiếu Phàm thở nhẹ, nắm chặt tay cô, đôi mắt đen nhìn gương mặt mỉm cười yếu ớt tỏ vẻ không quan tâm của cô, trên gương mặt tuấn tú đầy yêu thương cũng mang theo bất mãn:
“Nếu như anh nói là Mục tư lệnh đến, thậm chí anh còn phải đi suốt mấy ngày, em còn để cho anh đi không?”
Mẫn Nhu nghe nói đến họ “Mục” nụ cười hơi khựng lại, nhưng lập tức lấy lại vẻ bình thường, thản nhiên nhìn anh, đáp:
“Nếu như vì công việc, sao em lại không cho anh đi? Không phải anh đã nói sẽ khiến em tin anh sao?”
Lục Thiếu Phàm chế giễu nâng khóe môi, đối với thiện ý của Mẫn Nhu cũng đau lòng cũng áy náy, ôm cô vào lòng, buồn bực nói:
“Sao lại ngốc như thế?”
Gương mặt Mẫn Nhu cứng đờ, bất mãn đánh vào lưng anh, kêu ầm lên: “Lục Thiếu Phàm, sao anh dám nói em ngốc chứ”
Lục Thiếu Phàm buông Mẫn Nhu ra, giữ lấy gương mặt xinh đẹp của cô, giống như cầm một con búp bê dễ vỡ, cực kì cẩn thận và trân trọng.
“Vậy còn ảnh cưới của chúng ta?”
Mẫn Nhu suy tư, ánh mắt chớp động nhìn anh nở nụ cười giảo hoạt, nâng váy nhìn về phía nhiếp ảnh gia nói,
“Nhiếp ảnh gia, anh giúp chúng tôi chụp nhanh đi”
Chương 24
Cả một biển hoa huân y, cô dâu giữ lấy cà vạt của chú rể, bướng bỉnh hôn lên đôi môi anh, ánh sáng từ máy chụp ảnh lóe lên, Lục Thiếu Phàm đột nhiên giữ lấy cô, vẻ mặt muốn hôn cô sớm đã không còn cái gọi chính nghĩa.
“Ok”
Nhiếp ảnh gia hài lòng la to, Lục Thiếu Phàm vẫn không có ý buông cô ra, hai mắt đen hơi khép lại ẩn chứa sự mê luyến, từ từ áp sát hôn cô, khiến cô có chút kháng cự anh không được quá đáng.
“Lục..”
Trước khi cô kịp lên tiếng, anh đã rời khỏi môi cô, chăm chú quan sát dáng vẻ xinh đẹp quyến rũ của cô, khóe môi cong lên, trên gương mặt tuấn tú là nụ cười xấu xa, Mẫn Nhu tính xấu hoa lấy hoa đánh vào người anh thì bắt gặp đôi mắt nóng cháy của Lục Thiếu Phàm liền giật mình quên cả phản ứng.
Đợi cô lấy lại tinh thần thì trước mắt Lục Thiếu Phàm đã biến mất, chỉ còn lại một màu tím mịt mờ, Mẫn Nhu xoay người muốn tìm Lục Thiếu Phàm, dưới chân chợt cảm thấy trống rỗng, cả người đã bị Lục Thiếu Phàm ôm vào lòng.
Bàn tay trắng nõn của Mẫn Nhu vòng chặt lấy cổ Lục Thiếu Phàm, ngửa đầu nhìn chiếc cằm hoàn mỹ của anh, đôi môi nở nụ cười ngọt ngào, thấy anh bước về phía mọi người, Mẫn Nhu xấu hổ nhỏ giọng nhắc nhở.
“Mau để em xuống, em tự đi là được rồi”
Lục Thiếu Phàm không nghe lời cô, ánh mắt trong suốt nhìn xuống chỉ thấy hai gò má cô đỏ bừng, trên mặt lại cười vui vẻ, ôm lấy tay cô siết chặt, nhất quyết không chịu để cô xuống.
“Oa, chú rể yêu cô dâu thật, cả đoạn đường như vậy mà bế cô dâu đi”
“Tôi cũng muốn có một ông chồng đẹp trai như thế, nếu có nhất định sẽ giấu trong nhà cả ngày”
Không ít nữ nhân viên hâm mộ khiến cho trái tim Mẫn Nhu phủ đầy mật ngọt, thấy Lục Thiếu Phàm bày ra gương mặt bình thản tuấn tú đầu bắt đầu cứng lại. Sau khi Lục Thiếu Phàm để cô xuống, cô không quên hôn nhẹ:
“Cám anh nhé ông xã!”
Lục Thiếu Phàm mỉm cười lông mi dài nhướng lên, biết rõ Mẫn Nhu đang cố tình đem sự hạnh phúc của mình ra khoe cho mọi người thấy, anh vẫn phối hợp thiên y vô phùng, cũng cúi đầu đặt lên trán cô một nụ hôn, dịu dàng nói nhỏ.
“Đừng khách sáo bà xã”
Khi điện thoại Lục Thiếu Phàm vang l